Viên Mục Dã đang trò chuyện với An Tĩnh thì đột nhiên ngửi thấy trong không khí có một mùi khét, giống như ở gần đây có người nào đó đang đốt gỗ. Hai người đứng lên nhìn một vòng nhưng không tìm được mùi khét bay ra từ đâu.
An Tĩnh tỏ vẻ bồn chồn: “Tại sao lại có mùi khét nhỉ?”
Viên Mục Dã suy nghĩ rồi nói: “Có phải là có chỗ nào bị cháy không?”
An Tĩnh lắc đầu: “Không thể nào, ý thức phòng cháy của mỗi con người nơi này đều rất cao, tuyệt đối sẽ không bao giờ phát sinh chuyện bị cháy đâu.”
Viên Mục Dã nghe An Tĩnh nói như vậy thì không nhịn được mà trong lòng thầm nghĩ, chẳng lẽ là do tên yêu tinh dây leo kia sợ lửa à? Cho nên người ở đây mới có ý thức phòng cháy rất mạnh? Vậy thì… cái mùi khét này cũng chỉ có thể được truyền tới từ bên ngoài thị trấn.
Lúc này, tất cả dân cư trong thị trấn đều chạy ra, tìm kiếm nguồn gốc phát ra mùi khét. Thấy An Tĩnh và Viên Mục Dã đứng cùng nhau, trên mặt ai cũng có biểu cảm kỳ quái… Viên Mục Dã biết rõ hiện giờ trong mắt của những người này, mình là người sắp chết đến nơi rồi, cho nên bọn họ tự nhiên cũng sẽ không cần phải giả vờ nhiệt tình giống như trước đó.
Mà không có “Sự nhiệt tình giả tạo” kia, Viên Mục Dã cảm thấy thoải mái hơn rất nhiều, chứ cứ nhiệt tình như lửa giống trước đó, lại khiến cậu cảm thấy toàn thân khó chịu. Chỉ có điều ánh mắt của những người này nhìn về phía Viên Mục Dã rất không thân thiện, cứ như thể cảm thấy thứ mùi khét lẹt này là do cậu làm ra vậy.
Viên Mục Dã giơ tay lên với vẻ mặt vô tội: “Thực sự không phải là tôi...”
An Tĩnh ở bên cạnh cũng lên tiếng chứng thực: “Không phải là do cậu ta đâu… Vừa rồi chúng tôi vẫn luôn ở cùng nhau.”
Một người đàn ông có sắc mặt xanh xám, dáng vẻ bỉ ổi nói bằng giọng mỉa mai: “An Tĩnh à, chồng cô vừa mới chết mà đã vội vàng không kịp đợi tìm người tiếp theo rồi à!”
An Tĩnh nghe thế thì biến sắc, ánh mắt cô ta trở nên tàn nhẫn: “Lão ba Ngụy kia, ông là cái thá gì chứ, có phải ông cảm thấy Sài Vũ không còn nữa thì ai cũng bắt nạt được tôi không?! Ông cứ nằm mơ đi, tốt nhất là đừng có mà chọc vào bà đây, nếu không tôi dẫn ông đi tìm chồng tôi luôn đấy!”
Lão ba Ngụy nghe An Tĩnh nói như vậy thì lập tức tịt ngòi… Trước đó Viên Mục Dã đã phát hiện hình như người ở nơi này rất nghe lời Sài Vũ. Nêu tính theo thời gian vợ chồng họ tới nơi này thì không phải sớm nhất, cũng không phải muộn nhất, thế cho nên chuyện Sài Vũ có thể trở thành “người có tiếng nói” ở nơi này, chắc hẳn phải có chút thủ đoạn.
Mà An Tĩnh là vợ của Sài Vũ, cho dù không có được thủ đoạn sấm sét như anh ta, nhưng bình thường cũng hay nhìn thấy tác phong làm việc của chồng, vì vậy muốn tạm thời trấn áp dạng tôm tép nhãi nhép như lão ba Ngụy này chẳng có gì khó. Nhưng những người khác rõ ràng vẫn nhìn chằm chằm đầy ý thù địch vào Viên Mục Dã, bọn họ cậy mình nhiều người mà dần dần bao vây Viên Mục Dã vào giữa.
Lúc này, có một ông già tóc bạc, giọng điệu âm trầm nói: “An Tĩnh, người này không thể giữ lại được, hiện giờ bạn của cậu ta đang phóng hỏa ở ngay bên ngoài thị trấn. Nếu còn tiếp tục như vậy, nơi này của chúng ta sẽ sớm bị bọn họ thiêu rụi thôi!”
Thế nhưng An Tĩnh lại đứng chắn phía trước Viên Mục Dã, cô ta nói: “Triệu Bá Đường, Viên Mục Dã là người do ‘hắn’ đã chọn, trước khi các người muốn ra tay có nghĩ tới hậu quả không?!”
Triệu Bá Đường nghe xong liền cười chế nhạo: “Hậu quả gì thì cũng phải chú ý trước mắt đúng không? Nếu chúng ta đều chết cả thì còn hậu quả gì nữa?!|
An Tĩnh trừng mắt, nghiêm nghị nói: “Ngu lắm, cho dù các người có giết chết Viên Mục Dã thì chẳng phải cũng không làm nên trò trống gì hay sao? Cậu ta chết có khi còn phiền phức hơn… Các người cảm thấy đám bạn của cậu ta sẽ bỏ qua cho các người à?”
Triệu Bá Đường sốt ruột nói: “Vậy cô nói xem phải làm sao bây giờ?”
An Tĩnh liếc mắt nhìn đám người, cô ta nói: “Có tí lửa ấy mà đã làm cho mấy người sợ mất mật rồi à?! Nếu dùng lửa có ích thì nơi này đã bị thiêu rụi từ lâu lắm rồi, sao còn có thể tồn tại mấy trăm năm trên đời này?”
Khóe miệng của Triệu Bá Đường khẽ giật giật, nhưng không nghĩ ra lý do phản bác An Tĩnh, ông ta bèn vung tay tức giận quay người bỏ đi, những người khác thấy người dẫn đầu đi rồi thì cũng không tiếp tục bao vây Viên Mục Dã nữa mà giải tán luôn.
Viên Mục Dã không ngờ những người này chỉ nghe dăm ba câu nói của An Tĩnh mà đã câm hết, xem ra lúc trước đúng là cậu đã xem thường người phụ nữ này rồi…
Thấy tất cả mọi người đều tản đi, An Tĩnh chủ động lôi kéo Viên Mục Dã, cô ta nói: “Đi thôi, vào nhà tôi ngồi đã, đừng nên trở về nhà cổ nhà họ Ngô làm gì.”
Viên Mục Dã đột nhiên cảm thấy trong lòng có một cảm giác kỳ lạ, lời nói của lão ba Ngụy vang lên trong đầu cậu, nhưng nhanh chóng bị cậu gạt bỏ và cho rằng mình đã suy nghĩ quá nhiều.
Khi bước vào sân nhà của Sài Vũ một lần nữa, Viên Mục Dã cảm thấy hơi xúc động, lúc này, tâm trạng của cậu và An Tĩnh đều trải qua những thay đổi nghiêng trời lệch đất…
An Tĩnh cười nói: “Cậu ngồi đi, tôi đi pha cho cậu ấm trà…”
Viên Mục Dã nghe thế vội xua tay: “Không cần, không cần đâu, giờ tôi cũng không có tâm trạng để uống trà…”
An Tĩnh bèn đi tới ngồi xuống bên cạnh Viên Mục Dã, cô ta mỉm cười rồi nói: “Thật ra khi vừa mới đến đây, tôi cũng cảm thấy bị mắc kẹt ở đây vĩnh viễn là một việc rất đau khổ, nhưng chúng ta là con người mà, dù sao cũng phải học cách thích ứng chứ đúng không? Nếu không muốn chết thì chỉ có thể chấp nhận số phận thôi…”
Viên Mục Dã lắc đầu: “Mỗi người trải qua những chuyện khác nhau, nên trong lòng cũng có suy nghĩ khác nhau. Những người sắp chết tới đây xem như an phận tham sống sợ chết ở một góc, tự nhiên là họ sẵn sàng chấp nhận số phận… Nhưng nơi này đối với tôi mà nói, nó gần như một lồng giam bằng sắt, phải ở chỗ này thêm một ngày cũng khiến tôi cảm thấy khó chịu, chứ đừng nói tới chuyện sống ở đây cả đời.
Không ngờ An Tĩnh nghe Viên Mục Dã nói vậy, hai mắt lại đỏ hoe, cô ta nói: “Tất nhiên là tôi hiểu đạo lý này chứ, nhưng tôi không còn cách nào khác, lúc đầu tôi muốn ở bên chồng tôi cả đời, nhưng bây giờ lại chỉ còn một mình tôi...”
Viên Mục Dã nhìn thấy vẻ mặt khổ sở của An Tĩnh bèn cười nói: “Cuộc sống vốn là một chuyến đi cô độc mà, ngay cả người bạn đời thân thiết nhất cũng có ngày phải rời đi. Tôi tin rằng chị sẽ thích ứng được.”
An Tĩnh khẽ thở dài: “Nói thì nói như vậy… Nhưng nếu có người ở bên cạnh thì vẫn tốt hơn một chút. Tiểu Viên… chị có thể gọi cậu như vậy không?”
Viên Mục Dã hơi lúng túng: “Tên gọi cũng chỉ là để gọi thôi, gọi thế nào cũng không sao…”
An Tĩnh nghe cậu nói vậy lại xích gần hơn một chút, cô ta thỏ thẻ: “Tiểu Viên này, nghe lời khuyên của chị đi, còn sống là tốt nhất. Cậu là người thông minh, mà ‘hắn’ thì vẫn luôn rất thích người thông minh, chỉ cần cậu đồng ý… thì về sau, tất cả mọi người trong cái thị trấn nhỏ này đều phải nghe lời cậu.”
Lần này Viên Mục Dã cũng đã hiểu rốt cuộc đối phương muốn làm gì, xem ra là lúc trước cậu đã nghĩ thiếu rồi, Viên Mục Dã bèn cười, hỏi lại: “Sài Vũ cũng được coi là người thông minh chứ?”