Khi xe chạy đến cửa nhà Viên Mục Dã, Lệ Thần đã đợi ở ngoài do nhận được điện thoại từ trước đó, Đoàn Phong giúp Lệ Thần đỡ Viên Mục Dã đang bất tỉnh vào trong nhà, sau khi căn dặn vài câu thì anh ấy đã rời đi.
Đoàn Phong vừa rời đi thì Viên Mục Dã đã lập tức ngồi dậy từ trên giường cứ như không có chuyện gì xảy ra.
Lệ Thần đi vào nhìn thấy vậy bèn cười bảo: “Tôi biết ngay là anh đang giả vờ mà...”
Viên Mục Dã liếc nhìn đồng hồ đeo tay rồi nói: “Tôi muốn ra ngoài làm chút chuyện... Tôi không muốn để họ biết.”
Lệ Thần gật đầu: “Tôi hiểu... Có muốn tôi lái xe đưa anh đi không?”
Viên Mục Dã suy nghĩ rồi đáp: “Cũng được...”
Trên đường đi Viên Mục Dã đưa cho Lệ Thần một tờ giấy rồi bảo: “Hãy đi theo địa chỉ trên này.”
Lệ Thần nhìn thoáng qua: “Tập đoàn Thiên Tề? Đây là một công ty lớn đấy! Mấy tháng trước tôi còn giúp cậu chủ của công ty này đi bắt kẻ ngoại tình...”
Viên Mục Dã khẽ ho một tiếng: “Chắc đó là một đơn hàng lớn nhỉ!”
Lệ Thần gật đầu: “Đúng thế, cậu ấm đó ra tay rất hào phóng, dù sao điều tra chuyện này là một khoản nhưng giữ bí mật lại là một khoản khác.” Sau đó Lệ Thần lại tò mò hỏi: “Đêm hôm khuya khoắt anh đến đó làm gì?”
Viên Mục Dã hơi suy nghĩ rồi đáp: “Đòi nợ giúp người khác...”
Lệ Thần đương nhiên biết Viên Mục Dã không thể đi đến đó để đòi tiền, thứ khiến cậu đến đó vào đêm khuya thế này thì chỉ có nợ máu mà thôi... Vì vậy Lệ Thần hơi lo lắng: “Tập đoàn Thiên Tề không dễ qua cửa đâu, anh định đi thẳng vào đó sao?”
Viên Mục Dã cười: “Yên tâm, tự tôi có cách riêng của tôi.”
Tòa nhà của Tập đoàn Thiên Tề nằm ở đoạn đường phồn hoa nhất của trung tâm thương mại thủ đô, mặc dù lúc này đã hơn một giờ sáng, nhưng trong tòa nhà văn phòng 36 tầng này vẫn lấp lóe những ánh đèn...
Đối với những tòa nhà văn phòng như thế này, tất cả những ai muốn đi vào đều phải có thẻ qua cửa, nếu không phải có người quen ở bên trong dẫn vào... Nhưng Viên Mục Dã hiển nhiên không có cả hai thứ này.
Lệ Thần từng quen với đội trưởng an ninh ở đây khi nhận vụ mua bán với cậu chủ của tập đoàn, hắn suy nghĩ rồi hỏi: “Hay là... tôi tìm người dẫn anh vào?”
Không ngờ Viên Mục Dã lại xua tay: “Không cần đi vào, tôi đợi ở đây là được rồi...”
“Anh đừng nói với tôi rằng, người mà anh đang đợi chính là Thịnh Thiên Tề, ông chủ của Tập đoàn Thiên Tề đấy nhé?” Lệ Thần hỏi đùa.
Nhưng bất ngờ thay, Viên Mục Dã lại nghiêm túc nói: “Ừ... Đúng thế, tôi đang chờ lão ta.”
Ngay lúc Lệ Thần đang ngạc nhiên, một chiếc Audi A8L màu đen chậm rãi dừng trước cửa chính tòa nhà, Viên Mục Dã thấy vậy lập tức nói với Lệ Thần: “Cậu về trước đi, lúc nào xong việc tôi sẽ quay về.”
Viên Mục Dã nói xong bèn mở cửa bước xuống rồi đi thẳng đến chỗ chiếc xe A8L, sau đó lên xe ngồi vào tay lái phụ dưới ánh mắt ngạc nhiên của Lệ Thần... Không lâu sau, một người đàn ông trung niên hơi mập mạp bước ra từ trong tòa nhà, sau khi người đàn ông đó lên xe, chiếc A8L nhanh chóng tăng ga rời đi.
Lệ Thần cũng muốn đi theo, nhưng hắn cảm thấy Viên Mục Dã không để mình đi cùng chắc chắn là vì muốn tốt cho mình, vì vậy Lệ Thần không nghĩ nhiều mà lái xe thẳng về nhà. Kết quả là sáng sớm hôm sau điện thoại của Lệ Thần nhận được một tin tức, trên đó thông báo rằng Tổng Giám đốc Thịnh Thiên Tề của Tập đoàn Thiên Tề đã chết trong một vụ tai nạn xe vào đêm hôm qua.
Lệ Thần hiểu ngay chuyện này có liên quan đến Viên Mục Dã. Hắn vội vàng đi sang phòng bên cạnh kiểm tra, và thấy Viên Mục Dã đang ngủ rất say trên giường, trông cứ như đêm qua chẳng có chuyện gì xảy ra vậy.
Viên Mục Dã nghe thấy tiếng động nên tỉnh lại, cậu thấy Lệ Thần đang đứng trước cửa phòng mình với vẻ mặt hoang mang, hắn hỏi: “Tại sao tôi không biết giữa anh và Thịnh Thiên Tề có mối thù lớn đến thế nhỉ?”
Không ngờ Viên Mục Dã lại lắc đầu: “Giữa tôi và lão ta chẳng có thù oán gì cả, hơn nữa từ trước đến giờ cũng chưa từng gặp mặt.
“Vậy tại sao anh lại giết lão ta?” Lệ Thần không hiểu.
Giọng Viên Mục Dã trầm xuống: “Đòi nợ máu thay cho người khác...”
Khi Viên Mục Dã đi đến số 54 vào buổi sáng, mấy người Trương Khai đang bàn tán về sự kiện động trời ở Tập đoàn Thiên Tề...
“Mọi người biết không? Tôi nghe trên mạng nói chiếc xe trị giá hơn 2 triệu tệ của Thịnh Thiên Tề bị cháy trơ khung... Chậc chậc, đúng là quá đáng tiếc.” Trương Khai tỏ vẻ tiếc xót.
Hoắc Nhiễm khịt mũi rồi nói: “Chút tiền ấy có là gì với Tập đoàn Thiên Tề đâu! Vừa rồi tin tức nói rằng tài sản cố định của lão này ít nhất phải lên đến 30 tỷ, một chiếc xe A8L đối với ông ta mà nói chẳng phải là muối bỏ biển sao?”
Trương Khai kinh ngạc nói: “30 tỷ? Thịnh Thiên Tề vừa chết, vậy đám vợ lớn vợ nhỏ của ông ta kiếm bộn rồi!”
Tằng Nam Nam đang loay hoay với khối rubic bỗng phát hiện Đại Quân hôm nay vô cùng yên lặng, nếu bình thường nghe thấy tin tức nóng hổi thế này thì Đại Quân đã cùng bàn tán với họ rồi, nhưng hôm nay anh ta lại ngồi im lặng tại chỗ, như thể không nghe thấy chuyện này vậy.
Đúng lúc này, Viên Mục Dã đẩy cửa bước vào, Đại Quân lập tức giật mình ngổi thẳng dậy, sau đó nhìn đối phương bằng ánh mắt đầy phức tạp...
Nhưng Viên Mục Dã lại không hề để ý đến việc Đại Quân đang nhìn mình, cậu cười nói với mấy người Trương Khai: “Mọi người đang bàn tán chuyện gì mà sôi nổi thế, từ xa đã nghe thấy giọng nói của hai anh em rồi.”
Trương Khai liên tục thở dài: “Ài, đúng là người khác nhau thì có số mệnh khác nhau mà! Có người chết cha thương tâm gần chết, nhưng có người lại bắn pháo chúc mừng! Thật là bất công mà!”
Viên Mục Dã nghe xong mà như lạc vào trong sương mù: “Cậu đang nói cái quái gì vậy!”
Trương Khai tức giận nói: “Viên, anh thử nói xem tại sao tôi lại không có một người cha có tiền như vậy chứ?”
Hoắc Nhiễm ở bên cạnh cười trêu: “Được, tôi sẽ gọi cho dượng ngay bây giờ!”
“Biến sang chỗ khác đi! Cậu mà dám gọi là tôi xử cậu liền!” Trương Khai giơ nắm đấm lên dọa.
Lúc này, điện thoại của Viên Mục Dã bỗng đổ chuông, cậu mở ra xem thì hóa ra là Thạch Lỗi gọi đến...
“Cậu cậu... Cậu...” Sau khi điện thoại kết nối, Thạch Lỗi ngập ngừng trong điện thoại một lúc lâu mà vẫn không nói tiếp được.
Còn Viên Mục Dã lại bình tĩnh hỏi: “Sao vậy? Anh đang nói gì thế?”
Thạch Lỗi đương nhiên không thể nói được, gã đâu thể hỏi Viên Mục Dã qua điện thoại rằng có phải cậu giết Thịnh Thiên Tề hay không?
Trên thực tế vào hai năm trước, Viên Mục Dã đã từng điều tra được từ chỗ Thạch Lỗi về cái chết của vợ Đại Quân là Tống Lan. Hóa ra năm đó đứa con nhỏ của Thịnh Thiên Tề là Thịnh Quan Vũ đã đâm chết một cụ già nhặt ve chai trong lúc đua xe.
Vào lúc cảnh sát tìm đến nhà họ Thịnh sau khi vụ việc xảy ra, Thịnh Thiên Tề nói rằng chiếc xe máy của con trai đã bị người khác ăn cắp từ lâu, trong lúc chuyện xảy ra thì gia đình ba người bọn họ đang ăn cơm tối và Thịnh Quan Vũ chưa từng đi ra ngoài.