Sau khi trời tối, Thạch Lỗi và A Triết ngăn Sài Vũ và An Tĩnh ở ngoài cửa khi họ vừa trở về, Thạch Lỗi và A Triết nói là muốn hỏi hai người họ về một số vấn đề liên quan đến căn nhà cổ này, Sài Vũ nghe thế tự nhiên là đồng ý, vì vậy Thạch Lỗi bèn kéo hai vợ chồng đi đến một quán trà cổ cách đấy không xa.
Viên Mục Dã vẫn luôn ngồi trong xe nhìn mấy người họ, sau khi thấy họ đã đi xa thì lập tức xuống xe, sau đó vội vàng đi vào căn nhà cổ của nhà họ Ngô... Việc đầu tiên khi Viên Mục Dã đi vào là nhìn ngó xung quanh, sau đó chạy lấy đà rồi nhảy lên bức tường giữa hai nhà.
Viên Mục Dã phát hiện việc leo tường làm nhiều nên đã trở nên rất quen thuộc và dễ dàng, cậu gần như không tốn sức mà đã nhảy vào được sân nhà Sài Vũ, Viên Mục Dã không hề dừng lại mà đi thẳng đến cái sân phía sau.
Thật ra Viên Mục Dã đã chuẩn bị tâm lý rất lâu trước khi đi xuống, lần trước xuống hơi vội vàng, hơn nữa bên cạnh còn có hai người Thạch Lỗi và A Triết vướng víu, cho nên cậu không hiểu rõ một số tình huống bên dưới cho lắm.
Nhất là khi nghĩ đến con quái vật nhỏ đã dọa mình, Viên Mục Dã vẫn còn hơi sợ hãi. Nghĩ đến đây, Viên Mục Dã lấy ra con dao dắt ở thắt lưng, sau đó mới chậm rãi kéo chiếc khoen sắt bên cạnh giếng...
Một loạt tiếng máy móc vận hành vang lên, một cái cầu thang đột ngột xuất hiện trước mặt Viên Mục Dã, sau khi đi xuống bậc thang, Viên Mục Dã đã ngửi thấy một mùi gỗ đàn hương thoang thoảng giống như trong ngôi nhà cổ nhà họ Ngô, thậm chí còn nồng đậm hơn vài phần, còn cả mùi máu tươi đã nhạt đến mức có thể bỏ qua.
Mặc dù thị lực trong bóng tối của Viên Mục Dã rất tốt, nhưng cậu vẫn cầm theo đèn pin vì muốn kiểm chứng một số suy nghĩ của mình... Sau khi bật đèn pin, đầu tiên Viên Mục Dã chụp ảnh xung quanh trước, kết quả là cậu thấy vài thứ kỳ lạ lóe lên khi tia sáng chiếu đến.
Viên Mục Dã nhìn thấy thì thầm nghĩ trong lòng: “Quả nhiên dưới này cũng có thứ rong biển đó...”
Viên Mục Dã tiếp tục đi về phía trước và phát hiện trong không gian rộng rãi dưới đất này có rất nhiều dây leo màu đen dày bám xung quanh và cả ở vách đá trên đầu, nó giống như rễ của một loại thực vật to lớn nào đó. Xen giữa những rễ cây này là rất nhiều những bậc thang bằng đá dẫn xuống dưới đất.
Ngay khi Viên Mục Dã đang phân vân không biết đây là loại thực vật gì, cậu bỗng nghe phía trước có tiếng rên hừ hừ, hình như có một động vật nhỏ nào đó đang ngủ... Vì vậy Viên Mục Dã lập tức tắt đèn pin, sau đó nhẹ nhàng bước tới.
Cậu nhìn thấy con quái vật nhỏ lần trước dọa mình đang nằm co ro bên cạnh hồ máu ngáy o o, nó thậm chí còn không biết Viên Mục Dã đang đến gần, nếu không phải trông nó rất khó coi thì thật ra cũng không khác với mấy con mèo con, chó con.
Viên Mục Dã không muốn quấy rầy giấc ngủ của con quái vật nhỏ này, vì vậy cậu cố gắng đi thật nhẹ nhàng đến trước ao máu rồi liếc nhìn xuống dưới, Viên Mục Dã không thấy mấy thứ ghê tởm lần trước mà ngược lại còn có một làn gió nhẹ thổi từ phía dưới...
Khi nghĩ đến đứa con trai của chị Vương bị mình đẩy xuống từ chỗ này, Viên Mục Dã cảm thấy hơi áy náy, nhưng đôi khi phản ứng trong vô thức không phải là thứ con người có thể khống chế được. Hơn nữa Viên Mục Dã cũng không ngờ được cái cơ thể hơn 50 cân của mình lại có sức mạnh đến thế.
Viên Mục Dã đứng phía trước ao máu rồi cẩn thận ngửi những mùi hương phức tạp xung quanh, cậu muốn tìm ra mùi riêng của chị Vương... Mặc dù bây giờ đã qua vài ngày, nhưng Viên Mục Dã vẫn tìm được mùi mà mình muốn từ muôn vàn hương vị, vì vậy Viên Mục Dã không dừng ở đây lâu nữa, cậu nhanh chóng đi theo mùi hương để đến bậc đá của chiếc giếng cổ nhà họ Vương.
Khi trở lại mặt đất, Viên Mục Dã phát hiện mình đi đến một vườn rau yên tĩnh, từ hơi thở ở xung quanh, Viên Mục Dã không khó để nhận ra chị Vương là một người phụ nữ rất cần cù, chị ta thường xuyên đến đây để chăm sóc vườn rau...
Trước tiên, Viên Mục Dã cẩn thận quan sát động tĩnh xung quanh, sau khi xác định chắc chắn mình đã an toàn, cậu mới nhanh chóng đứng dậy và đi ra sân trước... Lúc trước khi đến đây, Viên Mục Dã đã phát hiện hai người phụ trách canh giữ chị Vương vẫn đứng ở cửa chính, vì vậy trong nhà họ Vương lúc này chắc chắn chỉ có một mình chị Vương mà thôi.
Nghĩ đến đây, Viên Mục Dã bèn bước vào, vậy mà khi vừa đến cửa phòng khách, cậu lại nghe thấy tiếng khóc của một người phụ nữ ở bên trong...
Viên Mục Dã biết đó là chị Vương đang khóc cho đứa con của mình, Viên Mục Dã nghe mà cảm thấy hơi khó chịu, nhưng đồng thời cũng biết tại sao Thạch Lỗi lại cứ bắt cậu phải đến đây... Bởi vì chỉ có Viên Mục Dã kích thích, chị Vương mới có thể nói ra càng nhiều bí mật về thị trấn nhỏ này.
Khi Viên Mục Dã bước vào, cậu thấy chị Vương đang đứng trước bức ảnh trên tường và khóc lóc thảm thiết, sau khi nghe thấy tiếng bước chân, chị ta nói mà không quay đầu lại: “Không thể để tôi một mình một lúc sao? Tôi đã nói là sẽ không đi tìm người đó nữa mà!”
Mặc dù hơi xấu hổ nhưng Viên Mục Dã vẫn xin lỗi: “Thật xin lỗi, trước đó tôi không biết cậu ấy là con chị...”
Sau khi nghe thấy giọng nói, chị Vương quay ngoắt đầu lại, khi nhìn thấy rõ người đến là ai, chị Vương trừng đôi mắt đỏ như máu với Viên Mục Dã rồi gắt: “Là cậu? Tốt tốt tốt! Tôi thấy cậu thật sự không biết chữ chết viết thế nào đúng không!”
Viên Mục Dã thấy đối phương có vẻ hơi kích động, cậu bèn cố gắng an ủi: “Chị Vương, tôi có thể hiểu tâm trạng của chị... Nhưng chuyện này tôi cũng không cố tình!”
“Cái cứt ấy! Nếu không phải vì cậu thì con trai tôi đâu có chết?” Chị Vương vừa nói vừa lao về phía Viên Mục Dã.
Mặc dù biết rõ đối phương không phải người tốt, nhưng Viên Mục Dã vẫn không thể nhẫn tâm ra tay với một người mẹ đã mất con, vì vậy cậu đành chạy vòng quanh chiếc ghế sô pha trong phòng khách như đang chơi trò mèo vờn chuột...
“Chị Vương, chị bình tĩnh trước đã! Chúng tôi chỉ đến đây để nhận nhà, chúng tôi còn đang bối rối vì không biết đêm đó đã xảy ra chuyện gì? Sao chị có thể tính cái chết của con trai chị lên đầu tôi chứ?” Viên Mục Dã vừa chạy vừa cố gắng giải thích.
Không ngờ chị Vương hoàn toàn không nghe lọt, chị ta vớ một con dao gọt trái cây trên bàn trà, sau đó lộ vẻ dữ tợn, nói: “Hôm nay tôi sẽ bắt cậu đền mạng cho Tiểu Dịch!”
Viên Mục Dã thấy vậy bèn vội vàng trốn sang một bên và hòa giải: “Tôi cũng rất tiếc vì cái chết của con trai chị, nhưng chị có nghĩ rằng tại sao lại xảy ra những chuyện này không? Tất cả là vì các người muốn làm hại chúng tôi trước mà?”
Chị Vương nghe xong bèn dừng lại, sau đó ngã quỵ xuống đất rồi gào khóc... Viên Mục Dã thấy chị ta đã kết thúc “trạng thái kích động ban đầu”, lúc này cậu mới tìm một khu vực tương đối an toàn để dừng lại.
Không ngờ sau khi khóc được một lúc, chị gái này lại đột nhiên ngẩng đầu nhìn Viên Mục Dã bằng ánh mắt nghi ngờ và hỏi: “Tại sao cậu lại biết rằng mình đã hại chết con trai của tôi?”
“Tôi... không nên biết sao?” Viên Mục Dã hỏi dò.