Viên Mục Dã nhìn xác chết của những đứa trẻ, trong lòng căm phẫn lạ thường. Cậu không thể nào tưởng tượng được trên đời này lại có cơ sở chữa bệnh vô nhân tính như vậy!
Nhưng căm phẫn thì căm phẫn, điều đó không làm Viên Mục Dã mất lý trí. Nơi này có thể tồn tại thời gian dài, sau lưng nó nhất định có sức mạnh rất to lớn ủng hộ, cho nên muốn chấm dứt hoàn toàn không phải chuyện có thể làm được trong một sớm một chiều.
Viên Mục Dã nhìn người đàn ông bất tỉnh dưới nền đất, cậu đánh ngất đối phương cũng không phải để trút giận, mà là muốn thẻ từ trên người anh ta. Bình thường, nếu không bỏ xác chết vào thì ắt hẳn rất ít người đến đây, hơn nữa vừa nãy lúc đi vào, cậu phát hiện nơi này chẳng có camera giám sát nào cả.
Có điều ngẫm lại cũng phải, bản thân những gì đã xảy ra ở đây đã là vi phạm đạo đức và luân thường nghiêm trọng rồi, một khi có hình ảnh video lan ra ngoài thì chắc chắn sẽ gây sóng to gió lớn và khiến dư luận phẫn nộ, đến lúc đó mặc dù là chỗ dựa đứng sau tổ chức lợi hại như thế nào cũng chưa chắc có thể dẹp được mớ bòng bong này.
Do dự vài giây, cuối cùng Viên Mục Dã vẫn kìm nén cơn xúc động muốn cho nổ tung chỗ này. Sau đó cậu trói tên dưới đất kia thành cái bánh tét rồi cầm thẻ từ của đối phương rời khỏi nhà xác.
Lúc này đã là đêm khuya, căn bản không có bệnh nhân nào đi lại bên ngoài ngoại trừ nhân viên trong viện. Sau khi rời khỏi nhà xác, Viên Mục Dã lập tức trở về khu nhà chính, bởi vì “mục đích” lần này của cậu rất rõ ràng, đó là muốn tìm hiểu tình hình ở tầng cao nhất và mau chóng tìm ra K Bích ẩn nấp ở trong đó.
Tuy nhiên Viên Mục Dã không biết quyền hạn thẻ từ của thằng cha xui xẻo vừa rồi lớn tới bao nhiêu, có thể giúp mình đi thẳng lên tầng cao nhất hay không? Sau khi vào thang máy, Viên Mục Dã quẹt thử thẻ từ rồi ấn vào nút tầng cao nhất, kết quả không ngoài dự đoán, bị từ chối thẳng. Thế là cậu đành phải hạ thấp từng tầng lầu một, cuối cùng buồn bã nhận ra chiếc thẻ từ này chỉ có thể tới tầng hai là cao nhất. Rơi vào đường cùng, Viên Mục Dã đành phải lên tầng hai trước.
Cửa thang máy mở ra, Viên Mục Dã chậm rãi đi ra ngoài… Có thể do quá muộn nên các phòng ở tầng hai đều đã tắt đèn và tan làm. Nhất thời cậu có ảo giác như đi vào chỗ không người.
Viên Mục Dã đến được tầng hai rồi tìm kiếm camera giám sát đầu tiên. Nhưng cậu lại ngạc nhiên phát hiện ra rằng, hóa ra không chỉ nhà xác, ngay cả nơi này cũng không có camera giám sát luôn, xem ra bệnh viện này rất xem trọng việc bảo vệ sự riêng tư của khách VIP!
Sau đó Viên Mục Dã thử mở cửa bằng thẻ từ mình có, kết quả thử vài lần rồi phát hiện phần lớn đều không mở được. Xem ra ắt hẳn ông anh kia cũng chỉ là kẻ chạy việc vặt, thật sự không có quyền hạn gì.
Khi Viên Mục Dã cân nhắc nên đi đâu kiếm chiếc thẻ từ có quyền hạn cao hơn một chút, cậu chợt nghe thấy cuối hành lang vang lên một chuỗi tiếng bước chân. Viên Mục Dã lập tức trốn vào buồng y tá không người bên cạnh.
Theo tiếng bước chân tới gần, Viên Mục Dã nhận ra đối phương có hai người, hơn nữa dường như hai người đi rất nhanh, chắc vội vã đi xử lý chuyện gì đó. Viên Mục Dã bèn từ từ ra khỏi buồng y tá, lẳng lặng đi theo sau hai người không một tiếng động.
Xem cách ăn mặc, có lẽ hai người này là một bác sĩ và một y tá, bọn họ vội vàng đi thẳng tới trước một phòng bệnh cuối hành lang rồi dừng chân, nhìn vào trong qua cửa sổ nhỏ trên cửa, nét mặt cực kỳ nghiêm trọng.
Người đàn ông trung niên trông như bác sĩ trầm giọng hỏi: “Tình trạng mấy đứa trẻ này thế nào?”
Nữ y tá đáp thủng thẳng: “Về căn bản các dấu hiệu thể chất của bọn chúng là bình thường, ngoại trừ chỉ số đường huyết của số 12 hơi thấp, chắc là do suy dinh dưỡng. Nếu dư dả thời gian thì ắt hẳn có thể điều chỉnh được.”
Người đàn ông trung niên nghe xong bèn ngẫm nghĩ rồi nói: “Ngày mai hãy kiểm tra độ phù hợp cho chúng, nhất định phải chọn ra đứa trẻ có phẩm chất cao nhất. Ca mổ lần này không được phép sai sót.”
Nữ y tá gật đầu đáp: “Trưởng phòng yên tâm, ngày mai tôi sẽ theo dõi kỹ toàn bộ quá trình.”
Hai người đi rồi, Viên Mục Dã từ từ bước tới trước cánh cửa và nhìn vào trong. Trong phòng bệnh có sáu đứa trẻ đang ngủ, đều ở tầm sáu đến mười tuổi, mặc dù không biết cụ thể những đứa trẻ này dùng để làm gì, nhưng nhìn phòng chúng ở cũng không phải phòng bệnh VIP, vậy ắt hẳn là không khác gì tình trạng của cậu bé ở nhà xác.
Lúc trước khi Viên Mục Dã nhìn thấy xác cậu bé, tuy trong lòng rất sốc, nhưng cuối cùng cậu cũng ngăn chặn cơn xúc động muốn làm gì đó. Hiện giờ khi gặp được những đứa trẻ còn sống sờ sờ, cậu biết mình không thể ngồi yên như không thấy nữa.
Nếu Viên Mục Dã không đoán sai, ngày mai một đứa trẻ sẽ được chọn, bước theo vết xe đổ của cậu bé bị cắt mất trái tim… Nếu cậu mặc kệ không lo, chắc chắn đứa bé kia sẽ phải chết.
Nhưng vấn đề là Viên Mục Dã nên lo như thế nào đây? Với tình hình trước mắt, đừng nói đưa sáu đứa trẻ đi, dù đưa một đứa đi cũng là cả vấn đề, hơn nữa rõ ràng sáu đứa trẻ đều được chọn. Hiện giờ Viên Mục Dã cũng không biết ai trong số chúng mới phù hợp nhất với vị “khách VIP” kia. Mà cho dù cậu có biết là đứa nào, hơn nữa thuận lợi đưa nó đi, nhưng chẳng qua cũng là từ “chọn một trong sáu” biến thành “chọn một trong năm” mà thôi…
Ai ngờ ngay khi trong lòng Viên Mục Dã đang rối rắm, bóng dáng Diệp Dĩ Nguy lại đột nhiên xuất hiện trên tấm kính phản chiếu. Anh ta cười và nói với Viên Mục Dã: “Có gì khó xử đâu, với năng lực hiện giờ của cậu, chỉ cần cậu muốn là có thể tiêu diệt tất cả mọi người trong tòa nhà, đến lúc đó không phải cậu muốn đưa ai đi thì đưa hay sao?”
Viên Mục Dã chậm rãi nhắm mắt lại, muốn xóa bỏ Diệp Dĩ Nguy trong ảo giác. Thấy thế, đối phương khẽ mỉm cười: “Tôi ở trong đầu cậu, cậu nhắm mắt thì cũng vẫn có thể thấy tôi. Hơn nữa, tôi nói không đúng chắc? Những người này làm những điều trái với đạo đức con người dưới vỏ bọc y học, chẳng lẽ không nên giết ư?”
Viên Mục Dã lúc lắc đầu, không muốn nghe đối phương tiếp tục nói bậy bạ nữa, cậu bèn xoay người bước về phía vừa rồi hai người kia rời khỏi. Quyền hạn của thẻ từ trên người bọn họ chắc sẽ không thấp lắm, dù chưa chắc có thể lên tới tầng cao nhất, nhưng đến những tầng lầu khác đi dạo ắt không thành vấn đề.
Sau đó, Viên Mục Dã tìm kiếm xung quanh trên tầng hai, cuối cùng phát hiện hai người vừa rồi đang ở trong một văn phòng sáng đèn, chẳng qua cậu không ngờ hai người vừa rồi còn mang vẻ mặt chuyên nghiệp mà giờ đây lại có phong cách đột biến, đang làm mấy chuyện không thể miêu tả được ở trong văn phòng!!
Viên Mục Dã rất khiếp sợ nhưng cũng chỉ đành chờ ở bên ngoài trước đã. Vì nếu xông vào lúc này, cảnh tượng thật sự hơi xấu hổ… Chờ cuộc chiến bên trong chấm dứt, nữ y tá bước ra trước. Cô ta đứng ở cửa vuốt tóc, sau đó đi về phía thang máy với khuôn mặt rạng rỡ xuân thì.