Đoàn Phong bật cười: “Kiểu vụ án như thế này không nên gửi cho chúng ta, đáng lẽ nên gửi cho công ty như Thạch Lỗi mới đúng! Bọn họ nhận là đúng bài rồi phải không?”
Viên Mục Dã hơi suy tư rồi nói: “Chắc đã gửi đi từ lâu rồi, nhưng có lẽ vì mãi không tìm được người, cho nên mới gửi thêm cho chúng ta lần nữa...”
Nghĩ đến đây, Viên Mục Dã gọi điện thoại cho Thạch Lỗi, nói sơ tình hình cho gã biết qua điện thoại, muốn hỏi thử hai tháng trước công ty bọn họ có nhận được nhiệm vụ treo thưởng kiểu tìm người giống vậy không?
Thạch Lỗi trả lời rằng đúng là hai tháng trước công ty có nhận vụ này, nhưng lúc ấy mình có việc bận bù đầu nên đã thuê tay ba, kết quả năng lực của bên kia dở tệ, không những không tìm được người mà cả đám đi tìm người còn một đi không trở lại.
Viên Mục Dã buồn cười nói: “Việc kiểu này mà cũng thuê tay ba được à?”
“Đương nhiên, công ty nổi tiếng mà, tất nhiên có rất nhiều vụ làm ăn tìm đến. Nhưng chúng tôi cũng không thể đảm đương hết mọi thứ! Cho nên chuyền lại cho một vài công ty không nổi lắm làm tay ba, sau đó đứng giữa hưởng thành tựu là được rồi.” Thạch Lỗi nói một cách đúng lý hợp tình.
“Thế lần này các anh có nhận không?” Viên Mục Dã biết rõ còn cố hỏi.
Thạch Lỗi khẽ cười bảo: “Có tiền mà không kiếm là thằng ngu à! Tiền thù lao cao gấp mười lần lần trước, đồ ngu mới không nhận!”
Viên Mục Dã cúp điện thoại rồi nói lại tình hình với Đoàn Phong. Nghe xong, anh ta lập tức cảnh cáo lão Lâm: “Vụ này không thể nhận nhé! Nếu không chẳng phải là cướp miếng ăn với chó dữ à?!”
Lão Lâm hơi chột dạ: “Đâu có nghiêm trọng vậy! 50 triệu tệ lận đó? Nếu lấy được số tiền thù lao này thì năm nay chẳng cần ngó đến sắc mặt của mấy nhà đầu tư kia nữa.”
Viên Mục Dã nhận ra lão Lâm có ý muốn nhận nên hơi nghi ngờ: “Hay là chờ một chút xem đã. Tôi cảm thấy 50 triệu này không dễ kiếm vậy đâu… Đối phương che giấu đến thế, rõ ràng là sự việc không đơn giản như bề ngoài.”
Sự thật chứng minh Viên Mục Dã nói rất chuẩn, bởi vì vài ngày sau, Thạch Lỗi và A Triết tìm tới cửa, đề nghị hợp tác với số 54.
Đoàn Phong buồn cười nói: “Không thể nào, các anh còn phải tìm đến chúng tôi hợp tác ư? Một mình ăn mảnh miếng thịt mỡ to như vậy không tốt hơn à?”
Thạch Lỗi cười giả trân: “Tục ngữ nói vào miếu vái thần, vào nhà chào người, dù sao ở đây cũng là địa bàn của các anh, hợp tác với các anh chắc chắn làm ít công to hơn chúng tôi tự xoay xở một mình.”
Viên Mục Dã và Đoàn Phong đều biết chắc Thạch Lỗi không nói thật. Gã này chúa gian. Nếu không phải bản thân không nuốt trôi, làm sao có thể chia cho người khác được? Nghĩ vậy, Đoàn Phong bèn cười khẩy, nói: “Hợp tác thì có thể, nhưng mà các anh cũng phải tỏ lòng thành chứ! Đâu thể hợp tác bằng mồm mép suông được?”
Thạch Lỗi nhìn Viên Mục Dã, sau đó cười bảo: “Chuyện này… quả thật không đơn giản. Tôi đã nhờ người điều tra, thật ra giải thưởng là do một công ty công nghệ ở nước P treo. Nửa năm trước công ty công nghệ thông báo với bên ngoài rằng một dự án do bọn họ nghiên cứu chính đã xảy ra sự cố phòng thí nghiệm dẫn đến cái chết ngoài ý muốn của 25 người. Hai tháng ngay sau đó, bọn họ đã ủy thác cho công ty bảo hiểm treo giải thưởng muốn tìm kiếm cô gái này.”
Viên Mục Dã nhíu mày: “Ý anh muốn nói là có khả năng sự cố nửa năm trước của công ty công nghệ kia có liên quan với cô gái này ư?”
Thạch Lỗi hơi oán trách Viên Mục Dã vì đã ngắt lời mình: “Cậu nghe tôi nói tiếp đã. Hai tháng trước không chỉ có một công ty nhận vụ này, kết quả tất cả những người đó đều một đi không trở lại… Bề ngoài, bọn họ đều chết vì tai nạn, nhưng dựa theo những gì tôi điều tra được, những tên đó đều bị người ta giết.”
Sắc mặt Đoàn Phong sầm xuống: “Ý của anh là, bên cạnh cô gái kia có cao thủ ư?”
A Triết tức giận nói. “Số 54 mấy người có cái tật gì vậy? Nghe tiếp đi!”
Dựa theo kết quả điều tra của Thạch Lỗi, đúng là cô gái này đã xuất hiện ở thị trấn Tân Hương từ nửa năm trước, trừ việc khá xinh ra, bề ngoài không có chỗ nào đặc biệt… Những kẻ đi tìm cô ta đều là sát thủ giết người không chớp mắt, nhưng hết người này đến người khác lại thua trong tay cô nàng đó.
Nghe Thạch Lỗi nói xong, Viên Mục Dã trầm giọng hỏi: “Anh nghĩ thế nào?”
Thạch Lỗi thở dài, đáp: “Ắt hẳn cô gái này không đơn giản như bề ngoài, nhưng rốt cuộc không đơn giản đến mức nào… thì hiện giờ tôi cũng không nắm chắc.”
Viên Mục Dã ngẫm nghĩ rồi nói: “Cô ta có thân phận hợp pháp ở nước S không?”
Thạch Lỗi lắc đầu: “Theo tôi được biết thì không. Nói thẳng ra, cô ta là người không có thân phận. Khi điều tra dấu vết đi lại của cô ta, ắt hẳn không khó để các anh phát hiện ra điều này.”
Đoàn Phong chắt lọc những thông tin Thạch Lỗi cung cấp: “Nói cách khác, cô gái này là nhân vật cực kỳ nguy hiểm. Nửa năm trước một mình cô ta chọi lại 25 người ở nước P, sau đó chạy trốn tới nước S, sau đó lại lần lượt giết tất cả những người muốn đến bắt cô ta rồi tiếp tục sinh sống như một người bình thường ở thị trấn nhỏ kia ư?”
Thạch Lỗi gật gù: “Tổng kết rất chuẩn… Đúng là như vậy.”
“Liệu có nên báo chuyện này cho cảnh sát địa phương không? Nếu không chúng ta tự dưng đến bắt người, hình như không hợp pháp cho lắm!” Viên Mục Dã lấy làm khó xử.
Thạch Lỗi thở dài: “Cậu đàn em ngốc của tôi ơi, cảnh sát mà ôm chuyện này là đi chịu chết… Cho nên chỉ có thể do hai nhà chúng ta bắt tay với nhau mới được thôi.”
Lúc này lão Lâm bỗng chen vào hỏi: “Cậu có biết dự án của công ty công nghệ đó là gì không?”
Thạch Lỗi cười gượng: “Tôi không có khả năng điều tra được chi tiết như vậy, nhưng tôi biết một số lĩnh vực kinh doanh chính của công ty đó, đó là một công ty công nghệ sinh học.”
“Tại sao anh phải tìm chúng tôi hợp tác, tôi muốn nghe lời nói thật…” Đoàn Phong hỏi thẳng.
Thạch Lỗi nở nụ cười: “Anh cũng biết nước S các anh có quá nhiều quy định. Lần này chỉ có tôi và A Triết đến đây, không đủ người, thiếu thốn nhân viên kỹ thuật chuyên nghiệp giỏi… Cô gái kia lại không có thân phận, giống như một cái bóng có thể ẩn nấp và biến mất trong đám đông bất cứ lúc nào. Nếu không có sự hỗ trợ kỹ thuật chuyên nghiệp, quả thực là mò kim đáy bể.”
“Có thể hợp tác, ai nghe ai đây?” Đoàn Phong khiêu khích.
Rốt cuộc A Triết ở cạnh không nhịn được nữa: “Đương nhiên là nghe chúng tôi! Tất cả thông tin đều do chúng tôi cung cấp!”
Thạch Lỗi giơ tay ngăn câu nói của A Triết, sau đó cười với Đoàn Phong: “Dĩ nhiên mọi việc đều có thể bàn bạc, dù gì chúng ta cũng quen thuộc lắm mà.”
Sáng hôm sau, đoàn người lái xe đến thị trấn Tân Hương mà cô gái bí ẩn kia ở. Suốt đường đi, Tằng Nam Nam đều tìm kiếm vị trí của cô gái thông qua hệ thống nhận dạng khuôn mặt của một công ty công nghệ địa phương.