Cuối cùng vẫn nhờ Đoàn Phong nghĩ ra cách khích lệ cậu tỉnh táo lại, đó là nói với cậu rằng giờ K Bích vẫn còn sống ngon lành, nếu cậu muốn báo thù cho Diệp Dĩ Nguy thì nhất định phải đứng lên!
Sự thật chứng minh cách này đúng là có hiệu quả. Từ sau hôm ấy, Viên Mục Dã vô cùng phối hợp, bất kể lão Lâm giày vò thế nào, cậu cũng có thể cắn răng kiên trì. Chỉ tiếc thần kinh cột sống của cậu bị thương nặng quá, lão Lâm nghĩ đủ cách cũng không thể chữa trị được.
Ai ngờ vào ngay lúc này, đám Thạch Lỗi chủ động liên hệ với số 54, đề nghị là hy vọng có thể đưa Viên Mục Dã về trụ sở chính của tập đoàn bọn họ để chữa trị, hơn nữa cam đoan rằng với điều kiện kỹ thuật hiện giờ của bọn họ, chắc chắn có thể để Viên Mục Dã đứng lên một lần nữa.
Lúc đầu Đoàn Phong cũng không tin lời Thạch Lỗi, nhưng thái độ của lão Lâm lại rất không rõ ràng, bởi vì anh ta biết thực lực của tập đoàn bên kia. Nếu hiện giờ muốn Viên Mục Dã có thể đứng lên một lần nữa, đúng là đành phải đưa người đến chỗ của Thạch Lỗi thôi.
Sau này hai người còn cãi nhau to một trận bởi vì chuyện này. Dưới tình huống tranh luận không có kết quả, bọn họ đành phải trưng cầu thái độ của Viên Mục Dã. Nhưng lúc ấy Viên Mục Dã chỉ một lòng nghĩ đến báo thù, chỉ cần có thể giúp cơ thể của mình khôi phục lại bình thường, bảo cậu đi đâu cũng không sao cả.
Nhưng tập đoàn của Thạch Lỗi luôn là kiểu không có lợi thì không làm. Trước đây họ có thể ra tay giúp nhóm Đoàn Phong xuống lòng đất cứu người là do Thạch Lỗi đã nhờ vả rất nhiều ơn huệ. Cho nên lần này chắc chắn Viên Mục Dã không thể nhận không cái ơn huệ này. Bởi vậy điều kiện đối phương đưa ra là Viên Mục Dã cần phải làm việc cho tập đoàn mấy năm mới được, vì thế sau này mới có vụ “Hợp đồng bán mình”.
Ban đầu khi Viên Mục Dã được Thạch Lỗi đón đi, cậu đã chịu rất nhiều đau khổ mà người bình thường không tài nào tưởng tượng nổi. Gần như cậu đã thử đủ mọi cách để mình có thể đứng lên, quả thật đã trở thành sản phẩm thí nghiệm bằng xương bằng thịt cho đội nghiên cứu của tập đoàn.
May mà tất cả những khổ sở đó đều không phải vô ích. Trong lần thí nghiệm cuối cùng, nhân viên nghiên cứu thay đổi bộ phận bị thương tổn của Viên Mục Dã bằng phát minh mới nhất của tập đoàn, “xương sống hợp kim”, cuối cùng khiến nửa người dưới của cậu khôi phục cảm giác, nhưng lúc này Viên Mục Dã đã sức cùng lực kiệt, mỏi mệt không chịu nổi.
Nhưng mặc dù là thế, từ đầu tới cuối Viên Mục Dã cũng không nghĩ tới việc bỏ cuộc, cho dù vừa khổ vừa khó, cậu vẫn phải tiếp tục kiên trì. Bởi vì trong lòng cậu luôn luôn có một niềm tin, đó là nhất định phải báo thù cho Diệp Dĩ Nguy, giết lão cha như súc sinh của anh ta.
Được niềm tin này chống đỡ, Viên Mục Dã hận không thể tập luyện phục hồi chức năng cả ngày không ăn không ngủ. Cậu kiểm soát cơ thể hoàn toàn mới bằng thời gian cực ngắn. Nhưng khi cậu cho rằng cuối cùng mình có thể thực hiện hứa hẹn trong lòng với Diệp Dĩ Nguy, cậu lại được thông báo rằng mình có “hợp đồng bán mình”, trước khi kiếm lại được chi phí đầu tư ban đầu của tập đoàn vào đây, cậu không thể đi đâu cả.
Để trả hết nợ nần đầy người, Viên Mục Dã đành phải đi theo Thạch Lỗi và A Triết ra ngoài nhận các vụ làm ăn, chỉ cần không vi phạm nguyên tắc của mình một cách quá đáng, việc nguy hiểm bao nhiêu cậu cũng dám nhận.
Mọi chuyện đúng như lời A Triết nói, trong ba năm qua, bọn họ cùng nhau kề vai chiến đấu, thậm chí không biết đã trải qua bao nhiêu lần sống chết cận kề. Trong khoảng thời gian này, Viên Mục Dã đã nhiều lần hỏi thăm tin tức của K Bích, bởi vì cậu chưa bao giờ quên ý định trả thù một giây một phút nào.
Cũng không biết có phải vì đã trải qua chuyện lần trước hay không, mà K Bích trở nên kín đáo hơn hẳn, luôn khó tìm hơn lên trời. Mặc dù nghe ngóng được tin tức đáng tin cậy, nhưng khi Viên Mục Dã tìm đến nơi thì lại phát hiện K Bích vốn chưa từng xuất hiện.
Vì thế Viên Mục Dã hầu như sắp ngớ ngẩn luôn rồi, hễ cứ nghe ngóng được một chút tin tức nào về K Bích là cậu lại mặc kệ thật giả mà đuổi theo. Nhưng dù đối phương không phải K Bích thì cũng là người của thế giới ngầm, phía người ta đang làm những hoạt động không thể thấy ánh sáng. Viên Mục Dã ngu nga ngu ngơ đâm đầu vào đó mà còn có thể yên lành hay sao?
Có rất nhiều lần, nếu không nhờ Thạch Lỗi ngăn cản, có lẽ Viên Mục Dã cũng không biết cuối cùng mình chết như thế nào nữa. Nhưng càng không tìm thấy K Bích, Viên Mục Dã càng điên cuồng, làm việc càng liều mạng, hở ra cái là làm mình thương tích đầy người.
Cuối cùng Thạch Lỗi cũng hết cách, đành phải tìm nhóm Đoàn Phong bàn bạc, muốn phá hủy đoạn ký ức về Diệp Dĩ Nguy trong đầu Viên Mục Dã. Tuy nhiên, kỹ thuật này còn chưa ổn, có thể sẽ xuất hiện một vài tác dụng phụ không thể tránh khỏi.
Thật ra lúc ấy Đoàn Phong cũng không đồng ý làm như vậy, bởi vì trong mắt anh ta, dù những ký ức đó là tốt hay xấu, đấy đều là những quá khứ chân thật của Viên Mục Dã, nếu mạo muội phá hủy, thật sự rất bất công với cậu.
Ai ngờ ngay khi hai bên đang bàn bạc có cần phá hủy đoạn quá khứ đau khổ của Viên Mục Dã hay không, cậu lại một thân một mình đâm đầu đến hiện trường một vụ giao dịch phi pháp của gia tộc Bích, không những phá tanh bành người ta một trận, còn giết một quản lý cấp thấp của gia tộc nữa.
Khi đám Thạch Lỗi dẫn người chạy tới nơi, Viên Mục Dã đã trúng đạn hôn mê. Nhưng điều khiến người ta thấy khó hiểu là, đối phương cũng không giết phứt cậu luôn, chỉ cảnh cáo khi giao lại Viên Mục Dã chỉ còn nửa cái mạng cho Thạch Lỗi: Nếu còn có lần sau, chẳng ai cứu được cậu ta đâu.
Cũng từ sau lần đó, Thạch Lỗi tự chủ trương phá hủy ký ức của Viên Mục Dã, cuối cùng đã khiến cậu tạm thời ngừng nghỉ một thời gian. Ai ngờ ngày vui ngắn chẳng tày gang, bởi vì kỹ thuật ngay lúc đó chưa hoàn thiện, cho nên không bao lâu sau, chẳng biết sao Viên Mục Dã lại đột nhiên khôi phục ký ức trong một lần đang ra ngoài làm nhiệm vụ với Thạch Lỗi.
May mà lúc ấy Thạch Lỗi phản xạ rất nhanh, tiêm luôn một mũi thuốc an thần cho Viên Mục Dã, khiêng thẳng người về. Nhưng Viên Mục Dã lại vô cùng tức giận khi tỉnh lại. Sau khi biết chuyện Thạch Lỗi phá hủy ký ức của mình, cậu đã đập phá tanh bành phòng thí nghiệm của tập đoàn.
Thạch Lỗi thấy còn tiếp tục như vậy không phải cách nên lại bảo nhân viên nghiên cứu phẫu thuật rút ký ức lần nữa cho Viên Mục Dã. Sau đó, Viên Mục Dã lặp đi lặp lại tình trạng lúc bình thường lúc điên cuồng, mà thời gian duy trì của việc rút ký ức này cũng khi dài khi ngắn.
Nếu trong tình huống không có sự kích thích từ bên ngoài, thông thường Viên Mục Dã có thể ổn định trong khoảng thời gian rất dài. Nhưng một khi chịu kích thích gì đó, cánh cửa ký ức trong đầu cậu sẽ đột nhiên mở ra, tất cả những bí mật giấu sau cửa ải đó sẽ tuôn ra toàn bộ.
Lặp lại vài lần như thế, thể xác và tinh thần Viên Mục Dã đều cảm thấy sức cùng lực kiệt. Trên thực tế cậu cũng biết Đoàn Phong và Thạch Lỗi muốn tốt cho mình, buộc lòng phải chọn một trong hai “hoặc là điên cuồng, hoặc là mất trí nhớ” thay cho cậu.
Nhưng Viên Mục Dã lại không muốn sống một cách mơ màng hồ đồ như vậy, nếu không một ngày nào đó, cậu nhắm mắt xuôi tay, cậu đối mặt với Diệp Dĩ Nguy đã chết trước như thế nào đây? Chẳng lẽ nói với anh ta rằng: “Xin lỗi, tôi không cẩn thận quên mất anh rồi?”