Lúc này, Thạch Lỗi lau vết máu trên con dao lên người Trương Hiểu Bân đang nằm chết không nhắm mắt, gã nói: “Đến lúc phải đi rồi...”
Viên Mục Dã ngơ ngác nhìn xung quanh: “Chết nhiều người như vậy... phải giải quyết hậu quả thế nào bây giờ?”
Thạch Lỗi lạnh lùng hừ một tiếng: “Yên tâm đi, tự nhiên sẽ có người giải quyết hậu quả giúp chúng ta...”
Lúc đầu, Viên Mục Dã không hiểu Thạch Lỗi có ý gì, mãi về sau chuyện này cứ như chưa từng xảy ra... Viên Mục Dã mới nhận ra rằng những kẻ trước đó hợp tác với viện điều dưỡng đương nhiên không muốn chuyện bé xé ra to, vì vậy bọn họ đã dùng tiền để xử lý một cách yên lặng.
Trên đường xuống núi, tâm trạng của Viên Mục Dã mãi vẫn không thể bình tĩnh lại được, bọn họ đã hứa sẽ cứu bà Liễu, vậy mà bây giờ lại trực tiếp giết bà ấy... Mặc dù Viên Mục Dã biết đây là lựa chọn của bà Liễu, nhưng cậu vẫn cần một chút thời gian để chấp nhận chuyện này.
Lúc này, A Triết nói với giọng tức giận: “Lần này quá dễ cho thằng oắt Trương Hiểu Bân rồi, chúng ta để nó chết quá thoải mái! Lòng và lòng vòng lâu như vậy, còn chết một đống người, nếu không phải không đúng thời điểm thì tôi sẽ...”
“Cậu sẽ làm gì gã? Ăn sống à? Mấy năm nay tôi chưa từng bị thiệt thòi lớn như vậy đâu, hơn nữa còn rớt xuống cùng một cái hố đến hai lần...” Thạch Lỗi tức giận nói.
Viên Mục Dã nhận thấy ẩn ý trong lời nói của Thạch Lỗi nên vội vàng truy hỏi: “Anh muốn làm gì?”
Thạch Lỗi khẽ hừ một tiếng: “Chẳng làm gì cả, nhưng có hai món nợ tôi nhất định phải đi đòi cho bằng được.”
Viên Mục Dã cau mày: “Hai món nợ? Chẳng phải chỉ có một mình Vương Hồng Vũ thôi à?”
Thạch Lỗi cười: “Vương Hồng Vũ đúng là một món nợ, nhưng còn một người nữa, tôi cũng không để gã thoải mái...”
Viên Mục Dã thắc mắc: “Ai thế?”
Thạch Lỗi lạnh lùng đáp: “Chu Tranh...”
Viên Mục Dã ngạc nhiên, cậu nhớ ra người này là đứa cháu trai khốn nạn của bà Liễu, cậu hỏi: “Chỉ có một cái tên... Có thể tìm được người sao?”
“Cậu đừng quên rằng bà Liễu từng là một nhà văn nổi tiếng, mấy ngày nữa chúng ta có thể đọc được tin bà ta đã qua đời vì bệnh tật, đến lúc đó tìm Chu Tranh chẳng phải dễ như trở bàn tay sao?” Thạch Lỗi cười lạnh.
Đúng như lời Thạch Lỗi đã nói, vài ngày sau đó có thông báo rằng nhà văn nổi tiếng Liễu Hâm đã qua đời vì một cơn bạo bệnh, con cháu của bà ấy sẽ tổ chức một buổi đấu giá bán bản quyền tác phẩm của bà ấy...
Mấy người Viên Mục Dã dùng danh nghĩa nhà xuất bản để hẹn đối phương gặp mặt, đồng thời còn đề nghị mua một số bản thảo của Liễu Hâm với giá cao... Chu Tranh nghe thấy có thể kiếm tiền thì đương nhiên rất dễ dàng cắn câu.
Khi Viên Mục Dã nhìn thấy Chu Tranh, cậu phát hiện gã này là một kẻ nhìn bề ngoài có vẻ thành thật, nhưng trong mắt luôn lộ ra một chút gì đó gian xảo...
Viên Mục Dã vừa cười vừa hỏi: “Tôi xin phép được hỏi một câu, cậu Chu và bà Liễu... có quan hệ như thế nào?”
“Bà Liễu là thím của tôi... Cả đời thím không có con nên coi tôi như con đẻ, vì vậy tôi luôn chăm sóc cuộc sống của thím khi về già.” Chu Tranh nói không biết ngượng.
Thạch Lỗi ở bên cạnh nghe thấy câu này thì đột nhiên hỏi: “Ồ? Vậy tại sao tôi lại nghe tin là bà Liễu chết trong viện điều dưỡng nhỉ?”
Chu Tranh hơi biến sắc nhưng lập tức khôi phục bình thường, gã nói: “Đó là một sự hiểu nhầm... Thím tôi thích yên tĩnh, vì vậy sau khi thím gặp vấn đề về sức khỏe thì đã vào một viện điều dưỡng nổi tiếng để tĩnh dưỡng, tiếc rằng cuối cùng thím vẫn không chiến thắng được bệnh tật.”
Thạch Lỗi thấy Chu Tranh nói đến câu cuối cùng còn giả vờ lau nước mắt, gã khẽ hừ một tiếng rồi nói tiếp: “Viện điều dưỡng mà cậu nói là Nhạc Khang đúng không? Nhà tôi có một ông bác cũng sống ở đó... Nửa tháng trước lúc tôi đến thăm ông bác, hình như ở đó đúng là có một bà lão họ Liễu.”
Lúc này Chu Tranh mới nhận ra hai người trước mặt tuyệt đối không phải kẻ hiền lành, gã sầm mặt lại, hỏi: “Hôm nay hai người đến đây không phải muốn mua bản quyền của thím tôi à?”
Viên Mục Dã cười nói: “Đúng là không phải... Chúng tôi muốn chuyển một câu nói giúp dì Liễu, dì ấy muốn hỏi cậu rằng tại sao sau khi cầm được giấy ủy quyền thì không đến thăm dì ấy nữa? Dì Liễu vô cùng nhớ cháu trai đấy!”
“Anh... Rốt cuộc các anh là ai?” Chu Tranh tái mặt.
Viên Mục Dã cầm cốc cà phê trên bàn lên uống một ngụm rồi nói tiếp: “Chu Tranh, làm người không thể quá tham lam, nếu cậu đã lấy được đồ của dì Liễu thì nên hiếu thảo với dì ấy đến tận cuối đời mới đúng chứ? Nhưng cậu lại ném dì Liễu vào viện điều dưỡng để chờ chết...”
Chu Tranh nghe đến đây thì đứng bật dậy, muốn quay người rời đi, nhưng khi gã nhìn thấy ánh mắt của Thạch Lỗi thì lại đứng yên tại chỗ, ánh mắt của Chu Tranh cũng dần mất đi tiêu cự.
Thạch Lỗi lạnh lùng ra lệnh: “Ngồi xuống...”
Chu Tranh cũng ngoan ngoãn ngồi xuống giống hệt như bà Liễu lúc trước.
Thạch Lỗi cầm lấy điện thoại trong tay Chu Tranh, sau đó quay đầu hỏi Viên Mục Dã: “Có biết tại sao tôi lại chọn gặp mặt ở nơi này không?”
Viên Mục Dã liếc nhìn cảnh đường phố ngoài cửa sổ rồi đáp: “Bởi vì nơi này có 21 tầng...”
Thạch Lỗi cười gật đầu: “Xem ra hai chúng ta càng ngày càng ăn ý đấy, nhưng bây giờ vẫn thiếu một số thứ...” Thạch Lỗi nói xong bèn sai Chu Tranh gửi một bức di thư từ điện thoại lên mạng, cuối cùng khi đưa điện thoại cho Chu Tranh, Thạch Lỗi còn không quên lau sạch vân tay trên đó.
Lúc ấy trong nhà hàng cũng không có nhiều người, vì không muốn phóng viên báo lá cải chụp được cảnh mình gặp riêng với nhà xuất bản, Chu Tranh còn cố tình chọn một nơi hẻo lánh... Vì vậy ngày hôm đó không ai nhìn thấy Thạch Lỗi đã làm gì với Chu Tranh.
Mà có nhìn thấy cũng chẳng sao, bởi vì trong mắt người ngoài, Thạch Lỗi chỉ thì thầm vào tai Chu Tranh, sau đó Chu Tranh cứ như gặp ma đi thẳng lên tầng cao nhất rồi nhảy xuống không hề do dự...
Khi Viên Mục Dã và Thạch Lỗi đi xuống tầng dưới, xung quanh đã có một đám đông ồn ào đứng vây xem người nhảy từ tầng 21 xuống... Có thể hơi quá khi miêu tả Chu Tranh không còn cả xương, nhưng chắc chắn gã cũng tan thành nhiều mảnh.
Viên Mục Dã khẽ nói: “Tôi không ngờ anh cũng làm những chuyện không có lợi này...”
Thạch Lỗi mỉm cười, sau đó bình tĩnh đáp lại: “Trước đó tôi đã hứa với bà Liễu rằng sẽ tìm cách dẫn bà ta đi... Thật tiếc là có một số việc dù đã hứa nhưng chưa chắc đã thực hiện được. Xem ra so với việc giết người thì cứu người là điểm yếu của tôi, nếu đã vậy, thà tôi dùng sở trường mạnh nhất của mình để thực hiện lời hứa với bà Liễu, tôi đưa Chu Tranh xuống đoàn tụ với hai vợ chồng họ chẳng phải tốt hơn sao?”
Chuyện của Chu Tranh xuất hiện rầm rộ trên trang nhất vào ngày hôm sau, phần của Chu Tranh thậm chí còn to hơn cả thím của gã... Bởi vì Chu Tranh đã đăng một bức thư tuyệt mệnh lên mạng trước khi chết, vì vậy mọi người đều cho rằng gã quá đau khổ vì cái chết của người thân nên cuối cùng tự tử vì trầm cảm.