Thấy cảnh này mà Trương Khai cũng nổi cơn tức: “Sao con sâu chúa này lại làm như vậy? Sao nó lại ăn thịt cả con dân của nó?”
“Một vài loài sâu có tập tính là vậy, giống như bọ ngựa và nhện sẽ ăn thịt con đực giao phối với mình. Như vậy mới có thể bảo đảm đủ dinh dưỡng để cung cấp cho đời sau. Có ấu trùng nở ra rồi còn ăn thịt mẹ của chúng, cũng là để có đủ chất dinh dưỡng.” Hoắc Nhiễm giải thích.
Trương Khai buồn cười nói: “Gan bé như cậu mà cũng hiểu biết nhiều phết nhỉ?”
Hoắc Nhiễm tức giận nói: “Bác học chẳng liên quan gì đến gan to hay bé nhé? Đồ học sinh kém như anh biết cái gì?!”
Ai ngờ cảnh kế tiếp lại khiến tất cả mọi người đều ngẩn người. Những con sâu to như được số phận an bài, lần lượt bò tới bên miệng sâu chúa, tự nguyện hiến tế thân mình…
Hoắc Nhiễm khẽ than thở: “Hóa ra cơ thể đầy protein của chúng là đồ ăn của sâu chúa. Xem ra lũ sâu đi ra ngoài kiếm ăn sẽ không sống nổi đến thời hạn ba mươi năm sau. Mục đích cuối cùng của chúng là hy sinh bản thân để cả giống loài được tiếp tục sinh sôi.”
Đại Quân nghe mà líu cả lưỡi: “Nghe khá là bi tráng nhỉ! Đáng tiếc trong thực đơn của chúng có con người, cho nên chắc chắn là không giữ lại loài sâu này được…”
Hoắc Nhiễm nhìn màn hình chăm chú một lúc rồi buồn bực nói: “Theo lý mà nói, sâu to cỡ này phải tuyệt chủng từ lâu rồi mới đúng chứ!? Bởi vì hiện giờ lượng oxy trên Trái đất không thể sánh bằng mấy trăm triệu năm trước. Lúc ấy nấm cũng có thể cao đến mười mét, tất nhiên sâu to một chút cũng không hiếm. Nhưng sau này môi trường trên Trái đất đã có một loạt thay đổi, dần dần trở thành hoàn cảnh thích hợp cho con người sinh sống như hiện giờ, một vài sinh vật có hình thể quá lớn cũng đã tuyệt chủng gần hết, thật sự không biết làm sao loài sâu này sống được đến bây giờ?!”
Viên Mục Dã nghĩ một lúc rồi đưa ra ý kiến: “Có lẽ có liên quan đến tập tính của chúng, không chừng mỗi một lần Trái đất trải qua tai họa, đúng lúc chúng đều ở dưới lòng đất… cho nên cuối cùng mới có thể sống sót.”
Hoắc Nhiễm hỏi vẻ mờ mịt: “Các anh cảm thấy… chúng ta thật sự có quyền giết sạch toàn bộ bọn chúng ư?”
Trương Khai buồn cười nói: “Ngài triết học gia của tôi ơi, trước hết cậu đừng quan tâm đến sự sống chết của chúng vội, cậu có nghĩ tới không, nếu loài sâu này sinh sản số lượng lớn trên Trái đất… thì có còn đường sống cho loài người chúng ta hay không?”
“Sao lại không? Có rất nhiều động vật ăn thịt mà! Hổ, sư tử, sói… Không phải những loài đó đều được con người bảo vệ hay sao?!” Hoắc Nhiễm không phục cho lắm.
Trương Khai cười khẩy: “Con người bảo vệ những động vật ăn thịt đó là vì chúng ta tự cho rằng mình đã đứng ngoài chuỗi thức ăn, đứng ở thị giác của thượng đế để thương hại chúng. Nhưng một khi con người gặp phải lựa chọn một là mình chết không thì nó chết, chắc chắn con người sẽ giải quyết chúng không hề do dự, bất kể sinh vật đó có thể bị tuyệt chủng hay không.”
Đoàn Phong xua tay: “Thôi, thôi, nói tới nói lui đều là lời lẽ tầm thường. Mục đích chúng ta đến đây lần này chỉ có một, đó là tiêu diệt mối họa ngầm trên mảnh đất này… Nếu không ba mươi năm sau, chắc chắn sẽ còn có người bởi vậy mà chết.”
Viên Mục Dã trầm giọng nói: “Nếu đã quyết định thì phải mau chóng lên, bởi vì một khi để loài sâu này chui về dưới lòng đất, chỉ có thể chờ thêm ba mươi năm nữa thôi.”
Nói đến đây, họ bỗng thấy đám sâu lũ lượt ị ra những hạt cát tròn nhỏ, sau đó chúng đắp hạt cát đó vào gần chỗ trứng trùng bằng hai cái chân kỳ dị bên dưới bụng. Đại Quân ngay lập tức nói bằng vẻ mặt kinh tởm: “Ôi đệch! Cái đống cát kia… hóa ra là núi phân của chúng, thảo nào hôi thế!”
Trương Khai cũng khẽ giật mình: “Ị gì nhiều thế?!”
Viên Mục Dã chẳng có lòng dạ đâu mà quan tâm lũ sâu đó ị nhiều hay không. Nếu muốn tiêu diệt chúng thì việc chọn đúng cách rất quan trọng. Mặc dù thoạt nhìn chúng là một loài côn trùng không biết tên, nhưng chưa chắc đã có thể sử dụng được cách giết sâu bọ truyền thống.
Nghĩ vậy, Viên Mục Dã nói với Đoàn Phong: “Anh định diệt sâu bằng cách nào?”
Rõ ràng Đoàn Phong vẫn chưa nghĩ ra cách gì hay nên anh ta chỉ nói nước đôi: “Thuốc diệt côn trùng được không?”
Viên Mục Dã lườm Đoàn Phong: “Anh thấy sao?”
“Tôi cảm thấy có lẽ là không được…” Đoàn Phong cười gượng.
Lúc này Hoắc Nhiễm bỗng nói nhỏ: “Em có một cách, không biết có được không...”
“Cách gì?” Viên Mục Dã hỏi.
Hoắc Nhiễm đáp: “Dùng nitơ lỏng… Suy đoán dựa theo độ phồng lên của đống cát, thì rất có thể tất cả sâu thợ và sâu chúa đều trốn ở trong đó vào ban ngày. Nhưng bởi vì chúng ta không biết thực lực cụ thể của chúng, nên độ nguy hiểm khi mạo hiểm đào đống cát ra rất cao. Nhưng nếu đổ một lượng lớn nitơ lỏng lên đó là có thể đông lạnh tất cả sâu ở bên trong.”
Đoàn Phong xua tay ngay: “Không được. Đầu tiên, chúng ta đi đâu tìm được nhiều nitơ lỏng như vậy trong khoảng thời gian ngắn? Tiếp theo, cho dù có, nhưng khả năng thành công quá thấp. Trong trường hợp làm không đúng cách hoặc chúng ta hít phải, chưa kịp giết lũ sâu kia thì chúng ta đã ngỏm củ tỏi trước rồi.”
Trương Khai hùa theo: “Đúng đó, nghe nói thứ ấy mà tiếp xúc với cơ thể người hơn hai giây là có thể gây ra tổn thương không thể phục hồi… Quên đi!”
Hoắc Nhiễm nhụt chí: “Vậy các anh nói xem phải làm sao?!”
Đại Quân ngẫm nghĩ rồi đáp: “Hay là đốt bằng lửa! Chúng ta rút hết xăng trong xe làm thành đạn lửa, sau đó ném thẳng vào người con sâu cái, chỉ cần sâu cái bị đốt chết, binh tôm tướng tép còn lại sẽ chẳng gây ra được sóng gió gì.”
Thế nhưng Trương Khai lại lắc đầu: “Cách này tốt đấy, nhưng tiếc rằng xăng của mình còn quá ít! Có lẽ nhiều nhất chỉ có thể đốt nửa con sâu cái thôi… Chẳng may đến lúc đó không đốt chết được nó mà còn bị nó ăn tươi nuốt sống chúng ta trước ấy chứ!”
Đại Quân ngẫm cũng phải, anh ta tỏ ra hối hận: “Sớm biết vậy tôi đã xách theo hai thùng xăng rồi! Làm gì đến nỗi giờ làm cách này cũng không được cách kia cũng không được…”
Không ngờ đúng lúc ấy, mọi người đột nhiên nghe thấy tiếng đàn chó bên ngoài kêu lên ăng ẳng khác với bình thường. Viên Mục Dã vội vã rút dao găm rồi đi ra ngoài xem thử, kết quả lại thấy ba con sâu to đang ngậm con chó vàng vừa kêu rên và chuẩn bị bay đi!
Thấy thế, Viên Mục Dã lập tức nhanh tay lẹ mắt phi dao ra, đâm trúng mình một con sâu to, làm thứ đó rớt thẳng xuống đất… Hai con khác đột ngột bị mất đi sức đỡ của đồng loại nên ngay lập tức rơi trở lại mặt đất cùng với con chó vàng.
Lúc này, Đoàn Phong và Trương Khai cũng đã chạy ra. Hai người không nói không rằng mà cùng bước lên giải quyết hai con sâu kia…
Vốn tưởng rằng cún vàng sống sót sau tai nạn sẽ chạy trốn liền, nào ngờ nó lại nằm đờ ra nền, bốn chân cứng đờ, Viên Mục Dã tiến lên xem và phát hiện hình như cậu chàng bị trúng độc.