Viên Mục Dã liếc nhìn về phía hòn đảo, nói bằng vẻ mặt cầu xin: “Ông anh câm ơi, anh có thể lái lên trên thêm một chút nữa được không? Thế này... cũng xa quá?!”
Ai ngờ có nói thế nào lão câm cũng không đồng ý, thậm chí còn giơ xiên bắt cá ra đuổi người.
Mặc dù Viên Mục Dã biết thuyền đánh cá lái đến gần quá sẽ dễ bị người trên đảo phát hiện, nhưng khoảng cách này thật sự quá xa, hơn nữa mặt mũi lão câm dữ dằn, nếu như hôm nay mình đúng là thằng ngốc nhận lời mời lên đảo, có lẽ kiểu gì cũng bị lão câm này hại chết chắc.
Nghĩ đến đây, ánh sáng lạnh lóe lên trong mắt Viên Mục Dã. Cậu giơ tay tóm lấy xiên bắt cá trong tay đối phương rồi ném xuống biển, chờ lão câm phản ứng kịp đã cảm thấy cổ chợt lạnh, một con dao găm đã kề lên cổ lão không biết từ bao giờ.
Viên Mục Dã lạnh giọng nói: “Tôi cho ông hai lựa chọn, hoặc là ông lái thuyền đến một chỗ cách đảo gần nhất để tôi lên đảo, hoặc là tôi ném ông xuống ngay tại đây, sau đó tự mình lái thuyền qua đó.”
Có lẽ lão câm không thể nào ngờ được cậu thanh niên trông lịch sự và nhã nhặn này lại chẳng phải cọng bún mềm. Cuối cùng lão ta đành phải đồng ý yêu cầu của Viên Mục Dã, lái thuyền đánh cá đến rìa bên của hòn đảo, nơi đó có một vách đá, dù dốc nhưng thật ra lại có một con đường nhỏ có thể đi lên.
Trước khi rời thuyền, Viên Mục Dã vẫn không quên hù dọa lão câm: “Nếu không muốn chết, hãy coi như việc hôm nay chưa từng xảy ra, biết chưa?”
Lão câm cũng chỉ có thể gật đầu một cách bất đắc dĩ, dù sao lần này tốt xấu gì ông ta xem như đã nhặt lại được cái mạng, nếu đổi thành người khác, chắc đã giết lão câm diệt khẩu lâu rồi…
Mặc dù Viên Mục Dã bơi rất giỏi, nhưng người bình thường lên đảo từ vị trí này vẫn khá nguy hiểm, bất cứ lúc nào và bất cứ chỗ nào cũng có thể bị sóng xô vào vách đá chết. May sao hiện giờ là thời gian thuỷ triều xuống, bởi vậy Viên Mục Dã nhanh chóng tìm thấy con đường mòn bí ẩn lão câm nói.
Đi lên từ vị trí này là gặp một cánh rừng xanh um tươi tốt, đây là mảnh vườn phía sau cơ sở chữa bệnh kia. Do trời sắp sáng, Viên Mục Dã phải nhanh nhanh tìm được một chỗ bí ẩn để náu mình, chờ đến lúc trời tối mới đi thăm dò tình hình cụ thể trên đảo.
Nhưng tìm một vòng xung quanh mà Viên Mục Dã chỉ thấy vài cái đình hóng gió, thắng cảnh núi đá lạ mắt, chứ chẳng hề có chỗ nào có thể che giấu được một người, cuối cùng cậu đành bất đắc dĩ tìm một phòng kỹ thuật điện nhỏ rồi chui vào.
Sau khi có chỗ dung thân tạm thời, Viên Mục Dã lập tức mở ba lô không thấm nước ra, lấy điện thoại di động liên hệ với Trịnh Tiểu Long, bảo cậu ta mau chóng gửi thông tin điều tra được cho mình.
Trịnh Tiểu Long nói với Viên Mục Dã qua điện thoại: “Ông chủ, tôi điều tra được thật ra cơ sở chữa bệnh kia chỉ để ngụy trang thôi, trên thực tế là hoạt động mua bán nội tạng bất hợp pháp!”
Viên Mục Dã lập tức liên tưởng đến lúc trước không chừng Diệp Dĩ Nguy bị lão già súc sinh kia lấy mất thận ở chỗ này, vì thế cậu trầm giọng nói: “Không ngờ nơi non xanh nước biếc đẹp vậy mà lại làm chuyện dơ bẩn thế…”
Trịnh Tiểu Long thở dài: “Thế giới này là vậy đó, nghe nói kinh doanh buôn bán nội tạng của tập đoàn Thâm Tiềm là dịch vụ một cửa. Chỉ cần người mua có đủ khả năng chi trả, họ có thể tìm thấy nội tạng trên cơ thể sống phù hợp trên khắp thế giới trong vài phút, hơn nữa giá nội tạng người còn được chia thành ba bảy loại dựa vào giá trị của người mua.”
Trong lòng Viên Mục Dã rất căm ghét, xem ra ở đây, tất cả sinh mạng đều được kê giá rõ ràng, những “nguồn nội tạng sống” đang được treo giá cũng không còn là sinh mạng bình đẳng nữa, mà là sản phẩm mua bán tiền nào của nấy…
Trịnh Tiểu Long nói: “Ông chủ… Có một câu không biết tôi có nên nói không.”
Viên Mục Dã bảo: “Nói.”
Trịnh Tiểu Long sắp xếp câu cú ở đầu kia điện thoại một chút rồi mới lên tiếng: “Ở đó chắc chắn là đầm rồng hang hổ, nếu chưa chuẩn bị vẹn toàn, tôi khuyên anh đừng nên mạo hiểm lên đảo thì hơn.”
Viên Mục Dã cười đáp: “Nhóc ơi cậu nói muộn rồi, ông chủ tôi đây đã ở trên đảo rồi!”
“Gì?! Anh điên rồi?! Nghe nói an ninh trên đảo rất chặt chẽ, dù gì đó cũng là nơi kiểm soát sự sống chết của biết bao người giàu nhất trên toàn cầu đấy, không có quan hệ mạnh mà lên đó chắc ăn chỉ có một con đường chết mà thôi!” Trịnh Tiểu Long nói với giọng cực kỳ khiếp sợ.
Viên Mục Dã cười phá lên: “Yên tâm đi, tôi hiểu mà…”
“Đừng mà ông chủ, sao tôi nghe mùi như thấy chết không sờn thế? Nếu không anh hãy thương xót, kết toán tiền lương cho tôi trước đi!” Trịnh Tiểu Long uể oải nói.
Viên Mục Dã bật cười: “Thằng nhóc nhà cậu thực tế quá nhỉ! Bớt nói nhảm đi, mau nghĩ cách giúp tôi lấy được bản đồ địa hình của đảo Ngô Châu, cho cậu thời gian một ngày, sau khi trời tối tôi cần dùng!”
Trịnh Tiểu Long vừa kêu rên vừa nói: “Độ khó khăn cao quá đi? Tôi chỉ là một kẻ buôn tin tình báo nho nhỏ thôi, sao anh không bảo tôi hack vào Liên Hiệp Quốc luôn đi?”
Viên Mục Dã phát cáu: “Bớt ra vẻ đáng thương ở đây với tôi, bắt tay vào làm việc đi!”
Cúp điện thoại của Trịnh Tiểu Long rồi, Viên Mục Dã lập tức chuyển khoản một khoản tiền cho đối phương, cậu cũng không bủn xỉn ở mặt này, bởi vì cậu hiểu trên đời không có mấy ai làm việc nguy hiểm không công cho mình.
Sau đó, Viên Mục Dã ăn đơn giản vài miếng lương khô, rồi dựa lưng vào một góc phòng kỹ thuật điện bắt đầu ngủ bù. Dù gì đến tối còn có một trận chiến ác liệt phải đánh, tinh thần không đủ tỉnh táo thì làm sao được?
Nhưng Viên Mục Dã không ngờ chỗ này cũng không phải nơi tốt để ngủ bù. Trong phòng kỹ thuật điện vốn luôn có tiếng ong ong liên tục với tần suất thấp, thế hãy còn chưa hết, nghe một chút là quen, cũng coi như miễn cưỡng có thể ngủ được.
Nhưng mỗi khi Viên Mục Dã sắp ngủ, bên ngoài lại vang lên tiếng người đi lại, đôi khi là người bệnh ra ngoài tản bộ, có lúc là mấy nhân viên. Mặc kệ là ai đi ngang qua phòng kỹ thuật điện, Viên Mục Dã đều phải chuẩn bị sẵn sàng, phòng ngừa đối phương đột ngột mở cửa phòng đi vào.
Vất vả lắm mới đến giữa trưa, bên ngoài xem như đã ngơi nghỉ được chốc lát, nhưng lúc này độ nóng trong phòng kỹ thuật điện lại bắt đầu dần dần lên cao, chẳng mấy chốc đã làm Viên Mục Dã đổ mồ hôi đầy người. Ban đầu quần áo cậu sũng nước biển, về sau khô dần đi, lúc sau lại thấm đẫm mồ hôi…
Nếu không phải nghị lực của Viên Mục Dã vượt xa người bình thường, có lẽ cậu cũng phải nghẹn đến điên lên trong không gian chật chội này. Mặt trời dần ngả về Tây, độ nóng trong phòng kỹ thuật điện nhỏ hẹp mới từ từ hạ thấp, cuối cùng Viên Mục Dã đã có thể nghỉ ngơi chốc lát.
“Ong…” Viên Mục Dã cảm thấy điện thoại di động có tiếng rung, biết là Trịnh Tiểu Long gửi bản vẽ mặt phẳng tới, cậu vội mở to mắt, khiến bản thân nhanh chóng khôi phục trạng thái tỉnh táo.
Viên Mục Dã mở tài liệu Trịnh Tiểu Long gửi tới ra xem, quả nhiên là bản vẽ mặt phẳng của đảo Ngô Châu.