Viên Mục Dã thắc mắc: “Điều này có nghĩa là gì?”
Trịnh Tiểu Long cười nói: “Anh cứ nghe tôi nói hết đã. Tôi đã điều tra đảo Ngô Châu này rồi, đây là một hòn đảo nhỏ thuộc sở hữu tư nhân, ở trên đảo có một trung tâm y tế cao cấp… Ba Bích là tay buôn ma túy, không có việc gì thì tới trung tâm y tế làm cái gì? Chẳng lẽ lại đi làm từ thiện à?!”
Viên Mục Dã nghe xong thì rơi vào trầm tư, sức khỏe của K Bích vẫn luôn không tốt, trải qua chuyện lần trước chắc càng trở nên tồi tệ hơn… Chẳng trách mấy năm nay cậu có tìm thế nào cũng không thấy lão ta, hóa ra là lão vẫn luôn trốn trên cái đảo Ngô Châu kia!
“Thế nào ông chủ, đây có được coi là thông tin quan trọng không?!” Trịnh Tiểu Long nịnh nọt.
Viên Mục Dã gật đầu: “Có quan trọng hay không thì còn phải lên đảo kiểm tra tình hình đã… Cậu tiếp tục giúp tôi tìm hiểu xem cơ sở chữa bệnh kia chủ yếu chữa trị những loại bệnh gì? Và ông chủ đứng phía sau là ai?”
Trịnh Tiểu Long đi rồi, Viên Mục Dã còn một mình chìm vào hồi ức. Lúc ấy cậu bị thương rất nặng và được cứu về nên không hề biết Diệp Dĩ Nguy được chôn ở đâu. Mặc dù sau đó cậu đã tìm mọi cách tìm kiếm, nhưng vẫn luôn bị gia tộc Bích cản trở. Cuối cùng cũng chẳng giải quyết được gì…
Trước kia Viên Mục Dã còn thường xuyên tự hỏi, nếu có một ngày mình báo thù được cho Diệp Dĩ Nguy thì phải đến chỗ nào để thông báo cho anh ta biết tin tức tốt này đây? Nhưng bây giờ cậu đã không cần phải lo lắng vì vấn đề này nữa, bởi vì lúc ấy chắc cậu cũng đã xuống suối vàng gặp mặt Diệp Dĩ Nguy rồi nhỉ?
Nghĩ đến đây, Viên Mục Dã nhìn xuống cánh tay phải của mình và không khỏi nhớ lại tình huống xảy ra khi cứu bé gái trước đó. Vì hiện trường tai nạn lúc ấy rất hỗn loạn, lại có nhiều người đến nâng xe tải lên, cho nên không có ai phát hiện ra sự dị thường của cậu… Nhưng trong lòng Viên Mục Dã lại biết rõ thứ sức mạnh cực lớn đột nhiên lật tung xe hàng kia lên là từ đâu tới.
Sau nửa đêm, Viên Mục Dã thay một bộ quần áo mới được để sẵn trong nhà an toàn, cậu đeo thêm chiếc mắt kính không gọng, nhìn qua trông giống như một nhân viên văn phòng vừa trở về nhà sau giờ tăng ca, và kiểu ăn mặc này đặc biệt phù hợp với thân phận giả cậu dùng cho căn nhà an toàn này.
Đi cùng Thạch Lỗi nhiều năm như vậy, cậu không học được nhiều thứ khác, nhưng loại chuyện làm thế nào để chừa đường rút lui cho mình thì làm nhiều thành quen. Cậu đã thả mười cái thân phận giả vào trong mười căn nhà an toàn này, để giúp cậu có thể thuận tiện thay đổi quần áo, và biến mất trong đám đông...
Cách đó không xa, Đoàn Phong đội mũ lưỡi trai màu đen nhìn thấy đèn trong căn nhà an toàn đột nhiên tắt ngúm, lại tưởng rằng Viên Mục Dã mệt mỏi cả một ngày trời nên muốn đi ngủ? Nhưng rồi anh ta lại thấy Viên Mục Dã đã đổi một bộ quần áo khác, đang lặng lẽ đi ra ngoài và tới lề đường bắt taxi.
Sau khi lên xe taxi, Viên Mục Dã báo địa chỉ cho tài xế, đối phương nghe xong thì hơi kinh ngạc, nói: “Không có phà nào đến bến vào giờ này đâu.”
Viên Mục Dã cười: “Gia đình tôi muốn ăn ít hải sản, tôi nghe nói ngư dân thường mang hàng bắt được đi bán vào lúc rạng sáng, cho nên định qua đó mua một ít hải sản tươi sống…”
Tài xế nghe cậu nói thế thì gật gù, nói: “Không ngờ cậu cũng biết hàng đấy. Thật ra có rất nhiều khách sạn cao cấp đều đến đó mua buôn hải sản. Rõ ràng là chỉ có mấy chục một cân tôm hùm thôi, nhưng khi bê lên bàn cho khách cũng phải chặt chém cả trăm, cả nghìn. Còn những người đi làm công như chúng ta thì chỉ có thể tự đi ra bến mua mà thôi!”
Khi Viên Mục Dã đến bến tàu, cậu trông thấy rất nhiều thuyền đánh cá đang cập bến và dỡ hàng, cậu bèn bước tới nói chuyện với một ông già đeo găng tay màu đỏ: “Chú ơi, cháu muốn hỏi ở bến tàu này có phà nào đến đảo Ngô Châu không?”
Ông già nghe thấy thế thì nhìn Viên Mục Dã từ trên xuống dưới và nói: “Cậu đến đó làm gì? Đấy là nơi đám người giàu hay lui tới, muốn lên đảo phải có thuyền riêng, chứ lấy đâu ra phà đi đến đó?”
Viên Mục Dã giả vờ giật mình: “Không có phà? Vậy cư dân trên hòn đảo đó ra ra vào vào bằng cách nào ạ…?!”
Ông già lắc đầu: “Đảo Ngô Châu đã được một tay nhà giàu mua lại từ 20 năm trước, mấy chục hộ dân sống trên đảo cũng vui vẻ chuyển vào thành phố sống sau khi cầm được tiền bồi thường… Hiện giờ trên đảo chỉ có một bệnh viện dành cho người có tiền, người bình thường đừng nói là vào bệnh viện xem bệnh, đến ngay cả hòn đảo đấy cũng không đặt chân lên được!”
Viên Mục Dã nghe vậy thì tỏ ra hơi sốt ruột, nói: “Sáng mai cháu phải lên đảo để xin vào vị trí hành chính trong bệnh viện, không có phà thì làm sao cháu lên đảo được đây!”
Ông già thấy đúng là Viên Mục Dã sốt ruột thật nên nhanh chóng an ủi: “Nếu cậu thật sự muốn ra đảo thì không phải là không có thuyền, nhưng giá cả nhất định cao hơn đi phà...”
Viên Mục Dã lập tức nhìn ông lão đầy cảm kích và nói: “Thật ạ? Thế thì tốt quá, chú mau nói cho cháu biết nên đi đâu để tìm thuyền ạ?”
Lúc này ông lão vẫy tay với Viên Mục Dã và nói: “Đi theo tôi! Tôi sẽ dẫn cậu đi tìm lão câm…”
Thế là Viên Mục Dã đi theo ông già tới trước một chiếc thuyền đánh cá trông có vẻ hơi cũ nát, cậu nhìn thấy một người đàn ông trung niên vóc dáng cường tráng đang chuyển một thùng tôm to đùng vào thùng xe hàng, đối phương trả tiền xong thì phất phất tay với người này, sau đó lái xe rời đi.
Ông già cười lớn: “Lão câm, cậu nhóc này có chút việc muốn lên đảo Ngô Châu, lúc ông trở về đưa hộ cậu ta đi một đoạn được không?”
Người đàn ông trung niên được gọi là lão câm, nghe thấy thế thì đánh giá Viên Mục Dã vài lần, sau đó quay sang ra hiệu với ông già bằng ngôn ngữ tay.
Ông già nhìn xong bèn quay đầu nói với Viên Mục Dã: “Lão câm bảo đưa cậu đi cũng được thôi, nhưng trên đảo toàn bến tàu tư nhân, thuyền của lão câm không thể cập bờ được. Lão câm sẽ dừng thuyền ở chỗ cách bờ mấy chục mét rồi tự cậu phải bơi vào đảo… Cậu có biết bơi không đấy?”
Viên Mục Dã ngẫm nghĩ rồi gật đầu: “Được, không thành vấn đề.”
Sau khi thanh toán cho lão câm một ít tiền lộ phí, Viên Mục Dã an vị ngồi trên chiếc thuyền đánh cá rách nát của đối phương… Vì lão câm là người câm, cho nên toàn bộ hành trình đều vô cùng yên tĩnh. Ngoại trừ có thể nghe được tiếng động cơ và tiếng sóng biển bên ngoài thì không còn tiếng nói nào khác.
Thuyền đánh cá đi được khoảng bốn mươi hải lý, trước mặt xuất hiện một hòn đảo tuyệt đẹp. Lúc này, lão câm chỉ vào hòn đảo nhỏ và gật đầu liên tục, xem ra nơi đó hẳn là hòn đảo Ngô Châu thần bí kia.
Ai ngờ lão câm lại chẳng có ý định tới gần hòn đảo, ông ta ném luôn cho Viên Mục Dã một chiếc phao cứu sinh, bảo cậu xuống thuyền ở chỗ này và bơi vào hòn đảo! Viên Mục Dã nghe mà mặt nghệt ra, nơi này còn cách hòn đảo rất xa, cho dù cậu có bơi giỏi đến đâu đi chăng nữa thì khi bơi vào bờ chắc chắn cũng sẽ kiệt sức!
Thấy Viên Mục Dã không chịu, lão câm bèn khoa chân múa tay với cậu, Viên Mục Dã cũng biết một chút ngôn ngữ tay nên hiểu lời đối phương muốn nói: Xung quanh đảo Ngô Châu có ca nô tuần tra, nếu bị đối phương phát hiện là phiền phức to, thế cho nên, nếu muốn lên đảo thì chỉ có thể xuống thuyền ở chỗ này…