An Tĩnh thay đổi sắc mặt khi nghe Viên Mục Dã nói như vậy, sau đó cười không hề để ý: “Anh ấy đúng là một người thông minh, đáng tiếc… không tốt số lắm, điểm này không thể sánh bằng cậu được.”
Viên Mục Dã nhận ra ẩn ý trong lời của An Tĩnh nên cười bảo: “Thật ra số tôi cũng không tốt lắm, không những nửa đời khổ sở, còn khắc họ hàng người thân… Cho nên người có thể ở lại cạnh tôi đều phải cao số mới được, nếu không sẽ bị khắc đấy nhé!”
Ai ngờ An Tĩnh lại nói vẻ không sao cả: “Gì mà cao số với không cao số. Tôi luôn cho rằng số phận nằm ở trong tay mình, muốn có được cái gì thì phải cướp lấy mới được! Chờ số phận an bài… khó thực hiện quá.”
An Tĩnh ở trước mặt hoàn toàn khác sự văn vẻ và nhã nhặn lần đầu tiên Viên Mục Dã gặp cô ta, xem ra mọi thứ trước kia đều là ngụy trang. An Tĩnh hiện giờ mới là mặt chân thật nhất của cô ta.
An Tĩnh thấy Viên Mục Dã không lên tiếng, nên từ từ đến gần thêm, ánh mắt tỏ ra mờ ám với Viên Mục Dã: “Nếu sống sót, tôi và mọi thứ ở đây đều là của cậu… Nếu chết, chỉ có thể trở thành chất dinh dưỡng của ‘hắn’, chẳng còn gì cả.”
Viên Mục Dã tò mò hỏi: “Tại sao lại chọn tôi? Không phải tình cảm của chị và Sài Vũ rất tốt ư?”
An Tĩnh khẽ thở dài: “Tình cảm tốt thì có ích lợi gì!? Người đã chẳng còn nữa. Vừa rồi cậu cũng gặp những tên kia rồi đấy, cả đám đều như gà chọi, nếu một người phụ nữ không có chỗ dựa ở đây, cuộc sống khó khăn biết bao nhiêu! Tiểu Viên, nghe lời khuyên của chị đi, chị muốn tốt cho cậu… Hơn nữa sống với chị cậu cũng không thiệt đâu.”
Sau khi nói xong, cô ta nhẹ nhàng đặt tay lên đùi Viên Mục Dã, trong ánh mắt có nét dịu dàng và quyến rũ nói không nên lời. Phải nói An Tĩnh cũng quả thật có vài phần nhan sắc, trông khắp thị trấn, ắt hẳn không tìm thấy người phụ nữ nào đẹp hơn cô ta.
Nếu là đàn ông bình thường, khi đối mặt lựa chọn “hoặc chết, hoặc là được ôm người đẹp”, chắc chắn sẽ không ngu ngốc đến mức từ chối lời đề nghị của An Tĩnh, dẫu sao muốn sống sót cũng chẳng sai. Đáng tiếc lần này người An Tĩnh gặp là Viên Mục Dã, cho nên tính toán tốt đẹp của cô ta rất khó thành công.
Viên Mục Dã nở nụ cười, sau đó nhìn vào mắt An Tĩnh với ánh nhìn thâm trầm: “Chị thật sự thích tôi ư?”
Đầu tiên An Tĩnh ngẩn người, sau đó ánh mắt dại ra: “Không thích…”
“Vậy chị có thích Sài Vũ không?” Viên Mục Dã hỏi tiếp.
An Tĩnh lắc đầu đáp: “Không thích…”
Viên Mục Dã không kìm được thầm nghĩ bụng, nếu Sài Vũ đã chết nghe được lời nói thật lòng của An Tĩnh, không biết sẽ có cảm tưởng gì? Bởi vì mặc kệ như thế nào, tình cảm của Sài Vũ với cô ta ắt hẳn đều là thật.
Viên Mục Dã tự biết không thể điều khiển An Tĩnh trong thời gian quá dài, vì thế cậu búng tay đánh thức đối phương sau khi có được đáp án mình muốn.
Đầu tiên An Tĩnh mịt mờ hết vài giây, sau đó lập tức khôi phục bình thường: “Tiểu Viên, chị không ép cậu. Dù sao cậu vẫn còn thời gian suy nghĩ.”
Viên Mục Dã gật đầu: “Tôi hiểu lòng chị, nhưng thứ kia buồn vui thất thường, dù tôi có lựa chọn ở lại đây mãi mãi, nhưng làm sao có thể bảo đảm sẽ không bước vào vết xe đổ của Sài Vũ?”
An Tĩnh cười xinh đẹp: “Chị sẽ có cách, cậu chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời là được.”
Sau khi đạt được sự đồng thuận, Viên Mục Dã và An Tĩnh rời nhà họ Sài. Mặc dù ngoài miệng cậu nói rằng ra ngoài thư giãn, nhưng trên thực tế là ngửi mùi để đi tìm vị trí Đoàn Phong và Thạch Lỗi đốt lửa.
Trước đây An Tĩnh đã nói người của thị trấn có ý thức phòng cháy rất cao, nhưng lại nói không sợ đám Thạch Lỗi tấn công bằng lửa? Bản thân hai câu nói này đã tự mâu thuẫn, nếu không sợ lửa, tại sao phải phòng cháy? Hay là phần ngoài của thị trấn không sợ lửa, mà bên trong thì khác.
Viên Mục Dã đi trên đường cái, tất cả người đi đường lui tới đều nhìn cậu bằng vẻ mặt cảnh giác, giống như cậu mới là kẻ khác loài. Tuy nhiên ngẫm lại cũng phải, hiện giờ trong thị trấn chỉ có mình cậu là người bình thường, cậu không phải kẻ khác loài thì là cái gì?
Có điều cũng may từ nhỏ Viên Mục Dã đã quen với ánh mắt kiểu này, cho nên cậu không cảm thấy mất tự nhiên. Suy cho cùng, so sánh với việc lúc nào cũng đề phòng người khác, để cho người khác đề phòng mình vẫn nhẹ nhàng hơn.
Ai ngờ Viên Mục Dã đi mãi, bất giác đã tới cửa nhà Vương Thải Phương. Ít nhiều Viên Mục Dã vẫn hơi sợ gặp người phụ nữ kia, nên cậu muốn quay đầu đi, kết quả lại thấy Vương Thải Phương đột ngột đẩy cửa đi ra: “Cậu vào đây với tôi…”
Viên Mục Dã nhớ lại dáng vẻ đối phương cầm dao gọt hoa quả muốn đâm mình lần trước thì hơi đau đầu. Nhưng cuối cùng cậu vẫn căng não đi vào, dù sao thì cậu vẫn tự bảo vệ bản thân mình được trước người phụ nữ này, cho nên cũng không đáng để sợ.
“Đừng nói chị vẫn muốn giết tôi đấy nhé?” Viên Mục Dã vào nhà rồi hỏi bằng vẻ mặt cảnh giác.
Vương Thải Phương cười lạnh lùng: “Cậu sẽ chết ngay lập tức, tôi gấp làm gì hả?!”
Viên Mục Dã cười gượng: “Vậy chị gọi tôi vào làm gì?”
“Ngồi xuống trước đã.” Vương Thải Phương chỉ vào chiếc ghế dựa phía trước bàn ăn.
Viên Mục Dã liếc nhìn chiếc ghế dựa, nhớ tới chuyện trước đây mình đã trói Vương Thải Phương vào đó, trong lòng khó tránh khỏi có hơi mâu thuẫn.
Vương Thải Phương bèn lạnh giọng nói: “Tôi có thể ăn thịt cậu chắc? Mau ngồi xuống, tôi có chuyện muốn nói với cậu.”
Viên Mục Dã đành phải bất đắc dĩ ngồi xuống: “Chị có chuyện gì thì nói thẳng đi!”
“Người phụ nữ kia là cái móc…” Vương Thải Phương đột nhiên nói một câu không đầu không đuôi.
“Ai là móc!?” Viên Mục Dã chẳng hiểu gì.
“An Tĩnh.” Vương Thải Phương đáp bằng khuôn mặt không cảm xúc.
Mặc dù Viên Mục Dã biết An Tĩnh không phải người tốt lành gì nhưng lại không rõ tại sao Vương Thải Phương muốn nói những việc này cho cậu, vì thế cậu nghi ngờ hỏi: “Móc nghĩa là sao?”
Vương Thải Phương cười lạnh: “Cậu cho rằng làm sao chúng tôi đến nơi này? Nếu những người này thật sự không có ai có thể rời khỏi thị trấn, vậy ai đã lừa chúng tôi vào đây?”
“Sao chị có thể khẳng định người này chính là An Tĩnh?” Viên Mục Dã hỏi.
Vương Thải Phương lắc đầu nguầy nguậy: “Sao cậu cũng bị sắc đẹp che mờ đầu óc giống Sài Vũ thế?! An Tĩnh già đời hơn bất cứ kẻ nào ở đây, không ai biết rốt cuộc cô ta vào thị trấn từ bao giờ. Nếu không tin, cậu có thể đến nhà Triệu Bá Đường phía Tây thị trấn xem thử, nhà anh ta có treo một tấm ảnh chụp từ hơn một trăm năm trước, trong đó có người phụ nữ kia…”
Viên Mục Dã lấy làm khó hiểu: “Không phải chị luôn muốn tôi chết ư? Vì sao lại nói cho tôi biết những việc này?”
Vương Thải Phương hừ lạnh: “Tôi hận không thể khiến cậu chết sớm một chút, nhưng tôi còn hận An Tĩnh đã mang đến cho chúng tôi hy vọng rồi cuối cùng lại lấy nó đi. So sánh với giết cậu, tôi càng muốn cậu giết cô ta giúp tôi hơn! Chặn hẳn mối nguy có thêm người ngoài bị lừa vào đây.”