Viên Mục Dã nghe mà mờ mịt, cậu không hiểu Trương Hiểu Bân nói thế là có ý gì, nhưng Thạch Lỗi ở bên cạnh lại nói một câu xé toạc bí mật: “Chẳng lẽ cậu mới là Trương Hiểu Bân giả?!”
Trương Hiểu Bân mỉm cười, sau đó đứng dậy nói: “Chắc vậy, ai mà biết được? Dù sao hiện giờ người đáng chết hay không đáng chết thì đều đã chết sạch cả… Tôi có phải là Trương Hiểu Bân hay không cũng chẳng còn quan trọng nữa.”
Sắc mặt A Triết sầm xuống: “Sao có thể không quan trọng được? Cậu có biết vì chuyện này mà bên chúng tôi đã tổn thất bao nhiêu người không?”
Trương Hiểu Bân nghe A Triết nói thế cũng chẳng biết làm thế nào: “Vậy thì sao chứ? Tôi đã bị giam ở chỗ này mười năm rồi, chuyện ở bên ngoài chẳng có bất cứ quan hệ gì với tôi cả. Nếu các anh đã… giết cậu ta, thì chuyện cũng nên kết thúc tại đây, đúng không?”
Lúc này Viên Mục Dã mới thở dài và nói: “Chúng tôi tới đây không phải là để truy cứu cái gì, mà chỉ muốn làm rõ ràng toàn bộ chân tướng sự việc thôi, nếu không chuyện này không thể nào kết thúc hoàn toàn được.”
Trương Hiểu Bân nghe xong bèn quay đầu nhìn thẳng vào ba người bọn họ một lúc, sau đó mới trầm giọng xuống, nói: “Được thôi… Tôi sẽ kể cho các anh nghe chuyện năm đó, nhưng các anh phải nghĩ kỹ, chân tướng chưa chắc đã là thứ các anh muốn đâu, nói gì thì nói, lựa chọn nào đều phải trả giá rất lớn mà.”
Thạch Lỗi cười: “Tất nhiên là chúng tôi hiểu đạo lý này…”
Sau đó Trương Hiểu Bân dẫn ba người bọn họ tới một khu vườn hoa nhỏ ở trong viện điều dưỡng, nơi đó nhìn xuống một cái hồ tự nhiên ở dưới núi… Đáng tiếc là ở một nơi có cảnh sắc tuyệt đẹp như vậy mà Trương Hiểu Bân lại muốn kể một câu chuyện xưa bi thảm.
Trương Hiểu Bân kể cho bọn họ nghe mình thực sự không phải là Trương Hiểu Bân thật, nhưng cậu ta đã thay Trương Hiểu Bân thật sống với cái tên này trong suốt hơn 20 năm…
Cậu ta tên là Vương Gia Tuyền, vốn là con trai của người bảo mẫu họ Trương, tuy sinh cùng năm với Trương Hiểu Bân và thường xuyên chơi cùng nhau, nhưng vì xuất thân khác nhau nên hoàn cảnh cũng rất khác nhau.
Khi hai đứa bé được 5 tuổi, mẹ của Vương Gia Tuyền vì muốn trả nợ cờ bạc cho chồng mà đã đồng ý với một yêu cầu kỳ lạ từ ông chủ Trương Văn Tùng, đó là để con trai bà ta đóng giả Trương Hiểu Bân đi đến trường học…
Lúc đầu hai mẹ con bọn họ không hiểu tại sao Trương Văn Tùng lại muốn làm như thế, hơn nữa đột nhiên thay đổi thân phận cũng khiến Vương Gia Tuyền được thỏa mãn lòng hư vinh rất lớn, vì vậy cũng dần dần thấy quen với loại cảm giác này.
Nhưng hai mẹ con họ nhanh chóng phát hiện ra rằng, sở dĩ Trương Văn Tùng muốn hai đứa con cùng tuổi của bọn họ trao đổi danh tính để đến trường là vì có kẻ muốn bắt cóc Trương Hiểu Bân, và dùng cậu bé để ép Trương Văn Tùng làm một vài việc cho chúng.
Mặc dù mẹ của Vương Gia Tuyền cũng biết rằng làm như vậy sẽ khiến con trai mình gặp nguy hiểm và một khi con trai bà ta bị kẻ xấu bắt cóc, Trương Văn Tùng cũng chắc chắn sẽ không đồng ý với yêu cầu của đối phương… Nhưng vợ chồng bà ta thực sự không đủ khả năng để trả món nợ khổng lồ kia, cho nên đành phải sống trong lo lắng mỗi ngày.
Thời gian như thế kéo dài hơn hai năm, tưởng chừng sự việc đã qua đi thì cha của Vương Gia Tuyền lại tìm đến mẹ của cậu ta để đòi tiền. Mẹ của cậu ta vừa nghĩ tới chuyện món nợ cờ bạc đã trả trước đây đều là tiền bán con trai mình thì trong lòng tức quá không chịu đựng được nữa, và thế là trong lúc cả hai tranh chấp đã vô tình đâm chết cha của Vương Gia Tuyền…
Cha chết thảm, mẹ phải ngồi tù, cho dù Vương Gia Tuyền có không muốn thì cũng chỉ có thể tiếp tục cuộc sống cậu chủ giả của mình ở nhà họ Trương… Lúc đó cậu ta nghĩ rằng, chỉ cần mình có thể tồn tại đến tuổi trưởng thành, chắc chắn cậu ta sẽ tìm cách trốn khỏi đây.
Trong mấy năm sau đó, cuộc sống của Vương Gia Tuyền cũng trải qua những ngày tháng bình yên, nhưng dù sao cậu ta chỉ là người ngoài, cho nên ngoại trừ chị gái Trương Hiểu Vũ ra, những người còn lại trong nhà họ Trương đều hay quát tháo cậu ta…
Vào đêm xảy ra chuyện, Trương Hiểu Bân thật không có ở nhà, bởi vì lúc đó thân phận bên ngoài của gã là Vương Gia Tuyền, cho nên gã đang đi chơi ở bên ngoài cùng một vài bạn học thân thiết và cũng nhờ thế mà thoát khỏi thảm kịch kia.
Lúc ấy Vương Gia Tuyền hoàn toàn hoảng sợ, tưởng rằng lần này mình sẽ chết, nhưng ai ngờ chị gái lại liều mình cứu cậu ta vào lúc nguy cấp nhất… Và sau khi Vương Gia Tuyền chạy ra ngoài không lâu thì gặp Trương Hiểu Bân đang chuẩn bị về nhà.
Khi cả hai quay trở lại nhà họ Trương, sát thủ (Thạch Lỗi) đã đi rồi, chỉ còn lại xác của hai vợ chồng Trương Văn Tùng cùng thi thể của chị gái Trương Hiểu Vũ. Lúc ấy Trương Hiểu Bân nhìn thấy cả nhà mình chết thảm… thì giận lây sang Vương Gia Tuyền may mắn trốn thoát, chất vấn cậu ta vì sao không cứu người? Vì sao không chết cùng bọn họ?!
Vương Gia Tuyền từ nhỏ đã quen bị Trương Hiểu Bân bắt nạt, lại thêm chính bản thân cậu ta cũng vừa trải qua một trận thập tử nhất sinh, bởi vậy mà nhất thời không biết nên phản bác lại lời nói của Trương Hiểu Bân như thế nào...
Sau đó hai người bọn họ chạy tới ở nhờ trong nhà của một người họ hàng xa, vì sợ sẽ bị sát thủ truy sát nên cả hai vẫn không đổi lại thân phận cho nhau.
Có vẻ như Trương Văn Tùng đã nghĩ đến sẽ có một ngày như vậy từ lâu nên đã sớm thay đổi toàn bộ giấy tờ của hai đứa trẻ, đồng thời chuyển phần lớn tài sản trong gia đình cho Vương Gia Tuyền…
Nói cách khác, ngay lúc đó Trương Hiểu Bân đã có được đầy đủ danh tính pháp lý của Vương Gia Tuyền, ngoại trừ việc đến nhà tù để làm xét nghiệm quan hệ mẹ con với mẹ của Vương Gia Tuyền ra, thì không có cách nào chứng minh được rằng Vương Gia Tuyền và Trương Hiểu Bân đã tráo đổi thân phận cho nhau.
Lại thêm lúc ấy Trương Hiểu Bân đã tẩy não tinh thần của Vương Gia Tuyền, bơm vào đầu cậu ta suy nghĩ chị gái của gã vì cứu cậu ta mà chết, thế có nghĩa là Vương Gia Tuyền mang nợ nhà họ Trương, cho nên cậu ta phải tiếp tục làm Trương Hiểu Bân để trả nợ.
Cứ như vậy, Vương Gia Tuyền dùng thân phận của Trương Hiểu Bân qua lại giữa nhà những người họ hàng xa của gia đình họ Trương, mà Trương Hiểu Bân thật sự lại cầm tiền của nhà họ Trương, và tiếp tục sống dưới cái tên Vương Gia Tuyền…
Có thể là vì cái đêm kinh khủng đó, lại thêm việc ăn nhờ ở đậu cũng không dễ dàng gì, nên chưa tới một năm sau mà Vương Gia Tuyền đã bị mắc chứng rối loạn căng thẳng sau chấn thương nặng. Và những người họ hàng xa thay phiên nhau nuôi nấng cậu ta cũng mượn cơ hội đó mà vứt bỏ gánh nặng, gửi cậu ta đến viện điều dưỡng này để điều dưỡng.
Theo lý mà nói, chi phí ở đây không hề thấp, mấy người họ hàng xa kia của nhà họ Trương chắc chắn sẽ không bỏ ra số tiền kia, nhưng không hiểu sao cứ vào ngày mùng 10 hàng tháng lại có người gửi tiền vào tài khoản của Trương Hiểu Bân và vẫn luôn nuôi cậu ta đến tận bây giờ…
Hai năm đầu Vương Gia Tuyền không hiểu là ai gửi, nhưng sau đó dần dần cậu ta hiểu ra, chắc có lẽ là Trương Hiểu Bân thật không muốn mình rời khỏi nơi này, gã muốn cậu ta tiếp tục sống dưới cái tên Trương Hiểu Bân, cho nên mới tiếp tục trả tiền cho cậu ta sống ở đây.
Khi đó Vương Gia Tuyền còn chưa trưởng thành, cho dù có trốn khỏi nơi này thì cũng biết đi đâu? Mà ở đây có ăn có uống, điều kiện lại vượt trội như thế, so với cuộc sống trôi dạt, cậu ta càng nguyện ý ở lại nơi này và sống một cuộc sống ổn định hơn.