Sau đó Diệp Dĩ Nguy lại hỏi những điều Viên Mục Dã gặp phải suốt đường đi, biết trong nhà xác và phòng chứa đồ ở tầng 5 còn trói ba người, Diệp Dĩ Nguy lập tức gọi điện thoại báo cho đàn em của mình đến đó xử lý thỏa đáng.
Vào ban đêm, Viên Mục Dã nghỉ lại trong phòng 7015. Với cậu, chuyện Diệp Dĩ Nguy còn sống quá gây sốc, cứ như thể mấy năm trước đây mình đã nằm mơ thấy một cơn ác mộng đáng sợ, hiện giờ tỉnh mộng, đối phương lại đứng yên lành trước mặt mình vậy.
Điều khôi hài nhất là trước đây Viên Mục Dã còn một lòng mong mỏi muốn giết chết K Bích, mà lúc này lại ngủ trong phòng bệnh VIP của đối phương.
Mặc dù những năm gần đây, bọn họ đều đã trải qua rất nhiều chuyện, nhưng khi gặp nhau lần nữa, họ vẫn chọn tin tưởng đối phương một cách vô điều kiện. Dù Viên Mục Dã có sự nghi ngờ đối với Diệp Dĩ Nguy, nhưng cậu cũng không cho rằng đối phương sẽ làm bất kỳ việc gì bất lợi với mình.
Một đêm không mộng mị, dường như đã lâu Viên Mục Dã không được ngủ ngon đến vậy, tuy hiện giờ hoàn cảnh của cậu không phải an toàn tuyệt đối, nhưng tưởng tượng đến việc Diệp Dĩ Nguy còn sống, cậu cảm thấy trái tim của mình không còn vắng vẻ nữa…
Buổi sáng, Diệp Dĩ Nguy đi ra ngoài một chuyến, trước khi đi anh ta bảo Viên Mục Dã cứ ở lại trong phòng, bởi vì không ai dám cả gan đi vào phòng của K Bích.
Nhớ lại trước đó mình chịu ngộp trong phòng phân phối điện bé tí kia cả một ngày, Viên Mục Dã cười nói: “Yên tâm đi, có phòng VIP ở, sao tôi có thể chạy lung tung khắp nơi chứ?”
Lý do Diệp Dĩ Nguy ra ngoài từ sớm là để sắp xếp cho những đứa trẻ kia. Chuyện này tuyệt đối không đơn giản như anh ta nói với Viên Mục Dã, nhưng mà anh ta nhận ra Viên Mục Dã rất muốn cứu mấy đứa trẻ đó. Diệp Dĩ Nguy thật sự không muốn để cậu thất vọng nên đành bí quá hoá liều.
Thuyền đánh cá mà Diệp Dĩ Nguy nói cũng không phải thuyền đánh cá đứng đắn gì cả, mà là một con thuyền hàng chuyên chở nước và hàng hóa giúp bọn họ hàng năm. Thêm vào đó, chủ thuyền rất “kín miệng”, cho nên Diệp Dĩ Nguy mới quyết định gọi đối phương đến đây đón Viên Mục Dã và những đứa trẻ.
Thuyền để đi khỏi đảo là vấn đề rất nhỏ, cái khó nhất là phải làm sao mới có thể đưa hết mấy đứa trẻ ra ngoài trong một lần, đồng thời không được gây ra động tĩnh quá lớn. Cộng thêm, cha mẹ của cô bé tầng 5 đã bỏ tiền bỏ bạc ra, cho dù mất những đứa trẻ này, chắc chắn vẫn còn tốp tiếp theo được đưa lên đảo.
Chẳng qua Diệp Dĩ Nguy sẽ không nói cho Viên Mục Dã biết việc này, bởi vì anh ta thật sự không muốn để Viên Mục Dã trải qua cảm giác của mình mấy năm trước lần nữa, đầy ngập nỗi lòng cho rằng mình có thể cứu người, nhưng cuối cùng vòng đi vòng lại vẫn quay về điểm bắt đầu.
Trong lúc đó, Trịnh Tiểu Long gọi điện thoại tới cho Viên Mục Dã, vừa nghe nói cậu không bị làm sao mới thở phào nhẹ nhõm. Đảo Ngô Châu không phải nơi đùa giỡn. Nếu Viên Mục Dã thật sự xảy ra chuyện gì ở đấy, chỉ dựa vào một mình Trịnh Tiểu Long thì không làm gì được.
Không bao lâu, Diệp Dĩ Nguy đẩy cửa đi vào, tay còn cầm bữa sáng cho Viên Mục Dã, anh ta cười bảo: “Đói lả rồi hả? Tôi mang bữa sáng cho cậu đây, ăn tạm trước đã, chờ khi rời khỏi đảo rồi tôi sẽ mời cậu ăn tiệc.”
Thật ra Viên Mục Dã đã đói bụng từ lâu nên cậu cười, và nói: “So sánh với lương khô, đây đã coi như bữa tiệc lớn rồi!”
Ai ngờ lúc này Viên Mục Dã lại đột nhiên nghe thấy một giọng nói vang lên trong đầu: “Đừng ăn, bữa sáng này có vấn đề…”
Viên Mục Dã ngẩn người, nhưng ngay sau đó lại không hề để ý tới giọng nói trong đầu nữa, bởi vì trong mắt cậu, nếu trên đời này đến cả Diệp Dĩ Nguy cũng không thể tin thì mình chẳng còn tin ai được nữa.
Diệp Dĩ Nguy bày bữa sáng ra bàn: “Ăn chút cháo trước làm ấm dạ dày. Tôi cố tình bảo nhà bếp bỏ thêm hải sâm vào trong đó.”
Viên Mục Dã buồn cười nói: “Bữa sáng thôi mà… Thật sự không cần xa xỉ vậy đâu!”
Ai ngờ Diệp Dĩ Nguy lại nở nụ cười: “Đều là tiền tài phi nghĩa, không ăn thì phí của trời! Mau nếm thử đi… Tôi mới ăn một bát rồi, mùi vị cũng ngon lắm.”
Viên Mục Dã đã đói đến mức ngực dán vào lưng rồi nên cậu chẳng khách sáo gì, một hơi ăn luôn, nhanh chóng xử sạch bát cháo hải sản. Nhưng khi chuẩn bị ăn thêm một cái bánh bao, cậu bỗng cảm thấy hơi nặng đầu, cảnh vật trước mắt cũng dần dần trở nên mơ hồ…
Lúc này Viên Mục Dã nhìn Diệp Dĩ Nguy bằng vẻ mặt kinh ngạc, nhưng lại chỉ có thể nhìn thấy môi anh ta đang đóng mở, căn bản là không nghe rõ anh ta nói gì, nhưng nhìn khẩu hình miệng chắc là: “Xin lỗi…”
Trước khi hôn mê, câu cuối cùng Viên Mục Dã nghe thấy là câu chửi thốt ra từ trong đầu cậu: “Đồ đần! Đã nói bữa sáng có vấn đề mà!”
Lúc Viên Mục Dã tỉnh lại, trong miệng vẫn còn mùi vị cháo hải sản vương lại, nhưng hiện giờ hình như chẳng còn ngon giống lúc trước nữa mà đã trở nên tanh quá. Tiếp đó Viên Mục Dã cố sức ngồi dậy, phát hiện mình đang ở trong một không gian cứ trồi lên sụt xuống, với kinh nghiệm của mình, cậu cho rằng mình đang ở trên một con thuyền đang chạy.
Lúc này, sáu cái túi đựng xác trong cabin đã thu hút sự chú ý của Viên Mục Dã. Cậu cảm thấy tim mình như chùng xuống khi nhìn thấy nó, nghĩ thầm chẳng lẽ Diệp Dĩ Nguy không cứu được bọn trẻ, cho nên buộc lòng phải đánh ngất mình rồi đưa hẳn ra khỏi hòn đảo?
Không ngờ đúng lúc này, một trong những chiếc túi đựng xác đột nhiên giật khẽ. Thấy thế Viên Mục Dã vội vàng tiến lên kiểm tra. Khi mở khóa kéo ra thì thấy một bé gái trong lũ trẻ kia đang nằm yên lành ở bên trong…
Viên Mục Dã vội vàng mở tất cả các túi đựng xác còn lại, quả nhiên thấy tất cả lũ trẻ đều nằm bên trong không hề hấn gì, có điều không biết có phải bọn trẻ cũng bị giống cậu hay không mà lúc này đều không quá tỉnh táo.
Đúng lúc đó có người bước đến, Viên Mục Dã ngẩng đầu lên và phát hiện đó là lão câm!
“Sao lại là ông?” Viên Mục Dã kinh ngạc.
Dường như đối phương đã đoán được Viên Mục Dã sẽ hỏi như vậy nên ông ta cũng không trả lời cậu, mà ném thẳng một bức thư vào mặt Viên Mục Dã, sau đó xoay người đi ra ngoài. Viên Mục Dã nhặt lên mở ra đọc, bên trong là nét chữ của Diệp Dĩ Nguy.
Ở trong thư Diệp Dĩ Nguy nói: “Đưa cậu đi bằng cách này thật sự là có lỗi với cậu. Hoàn cảnh của những đứa trẻ kia không giống nhau, muốn sắp xếp đàng hoàng cho bọn trẻ cũng không hề là chuyện dễ, cho nên chỉ có thể dựa vào bản thân cậu tự lo những vấn đề còn lại. Lão câm là người đáng tin, ông ta sẽ đưa cậu đến vùng biển an toàn. Đến lúc đó các cậu hãy đổi một con thuyền khác để lên bờ. Cậu không phải lo cho phía tôi, khi tôi thoát thân thuận lợi rồi, tất nhiên sẽ đi tìm cậu… Hãy giữ gìn sức khỏe.”
Đọc thư xong, Viên Mục Dã thở dài bất đắc dĩ, cậu thầm hiểu nhất định Diệp Dĩ Nguy làm như vậy là có nỗi khổ riêng. Nếu không phải lần này sốt ruột cứu bọn trẻ, kiểu gì cậu cũng phải hỏi cho ra ngô ra khoai mọi chuyện.
Ai ngờ khi Viên Mục Dã đang ngây người, cậu chợt cảm thấy thân thuyền đột nhiên rung chuyển, như đụng phải thứ gì đó.