Buổi sáng, lúc đến số 54, Viên Mục Dã được biết một tin tức không hay, quả trứng sâu kia đã chết…
Điều này làm cho tất cả mọi người đều hơi bất ngờ. Mọi người cho rằng trứng sâu tới tay lão Lâm rồi, chắc chắn sẽ có cách để nó sống sót, nhưng không ngờ chỉ qua một đêm đã hoàn toàn biến thành một quả trứng chết.
Vì thế mà lão Lâm buồn bã không thôi, cứ bảo sớm biết như thế, đêm qua mình nên canh giữ liên tục ở phòng thí nghiệm. Nhưng Viên Mục Dã biết không phải lỗi của anh ta, tuy trứng sâu còn sống vào lúc bị phát hiện, nhưng ắt nó đã chịu tổn thương trong ngọn lửa lớn, hơn nữa đã không còn sự che chở của mẹ, tất nhiên sẽ không thể nở ra một cách thuận lợi.
Đoàn Phong thấy cảm xúc của mọi người sa sút nên đành an ủi: “Đừng rũ rượi như vậy chứ! Cũng coi như chúng ta đã làm hết sức rồi, nó không thể sống sót chứng tỏ số trời đã định là thế, chẳng trách ai khác được.”
Đại Quân bất đắc dĩ nói: “Ai nói không phải đâu?! Ở trong môi trường tốt như phòng thí nghiệm mà nó cũng không thể sống sót, đặt ở ngoài hoang dã lại càng không thể. Xem ra loài sâu này sống dưới mặt đất quanh năm cũng không phải không có lý do…”
Trong lòng Viên Mục Dã cũng hơi hụt hẫng, ai ngờ cậu vừa định nói chuyện thì lại nghe trong đầu đột ngột vang lên một giọng nói: “Lại một giống loài nữa bị con người các cậu tiêu diệt. Viên Mục Dã, có phải hiện giờ cậu có cảm giác rất thành tựu không?”
Viên Mục Dã không lên tiếng, dù sao lúc này mọi người đều ở bên cạnh, nếu cậu đột nhiên bắt đầu lẩm bẩm, chắc chắn sẽ khiến bọn họ sợ. Cho nên cậu cố hết sức thể hiện như không có chuyện gì xảy ra.
Kết quả, thấy Viên Mục Dã không phản bác lại mình, tên kia bổ thêm một tràng: “Nhanh thôi… Còn tiếp tục như vậy nữa, sớm muộn gì cũng có một ngày con người sẽ bị giống loài khác đuổi tận giết tuyệt. Tôi nhất định sẽ chờ đến ngày đó. Đến lúc đó cậu có thể giữ được cái mạng nhỏ hay không thì phải xem tâm trạng của tôi.”
Nghĩ đến việc Lệ Thần khuyên mình cộng sinh với cái tên này, Viên Mục Dã cảm thấy hơi đau đầu… Nếu nó là một người câm, có lẽ sẽ đỡ hơn, nếu không lúc nào Viên Mục Dã cũng hy vọng có nút tắt tiếng, để cái tên này nhanh nhanh ngậm mồm lại.
Đoàn Phong thấy sắc mặt Viên Mục Dã đang dần dần trở nên khó coi bằng tốc độ mắt thường có thể thấy được, anh ta bèn dò hỏi bằng ánh mắt xem cậu bị làm sao. Viên Mục Dã khẽ lắc đầu với Đoàn Phong, ra hiệu mình không việc gì hết.
Nhưng với hiểu biết của Đoàn Phong đối với Viên Mục Dã, chỉ liếc mắt một cái là có thể nhận ra đối phương có gì hay không. Do đó, anh ta nhìn chằm chằm vào Viên Mục Dã, cuối cùng khiến Viên Mục Dã nổi hết cả da gà, đành phải đá mắt cho Đoàn Phong, bảo anh ta đi ra ngoài với mình trước đã.
“Nói đi, lại xảy ra chuyện gì thế?” Đoàn Phong hỏi kiểu quen cửa quen nẻo.
Viên Mục Dã thở dài đáp: “Vừa rồi tôi lại nghe thấy giọng nói kia.”
Sắc mặt Đoàn Phong sầm xuống, sau đó lấy làm kinh ngạc nói: “Khỏe lại nhanh thế à?”
Viên Mục Dã gật đầu: “Chắc vậy…”
Đoàn Phong thấy Viên Mục Dã có vẻ hậm hực nên đành phải mở miệng khuyên cậu: “Hãy giao chuyện chuyên môn cho người chuyên nghiệp làm, cứ để lão Lâm lo việc này đi. Chắc chắn anh ta sẽ có cách giải quyết.”
Khả năng an ủi người khác của Đoàn Phong rất bình thường. Viên Mục Dã nghe mà áp lực trong lòng cũng không giảm bớt bao nhiêu. Đúng lúc này, lão Lâm cầm một tờ giấy A4 đi tới: “Có một vụ án, các cậu xem thử đi…”
Đoàn Phong nhận lấy và đọc, sau đó tỏ ra ghét bỏ: “Anh nhận cả việc tìm kiếm người mất tích từ bao giờ thế?”
Nào ngờ lão Lâm lại lắc đầu, nói: “Những tài liệu này do có người gửi đến hòm thư của tôi từ hai tháng trước, có mùi như treo giải thưởng, cho nên ắt hẳn không đơn giản là chỉ gửi cho chúng ta. Lúc ấy tôi cũng không để ý tới, kết quả vừa rồi lại nhận được một thư nữa, còn nâng mức tiền thưởng lên.”
Đoàn Phong tiếp tục cúi đầu đọc tài liệu: “Chà, tiền thù lao cao thế?! Cô nàng này là ai?”
Lão Lâm ra vẻ tiếc nuối: “Tài liệu có hạn, chỉ có một tấm ảnh của cô ấy thôi, vừa rồi tôi đã bảo Nam Nam điều tra thông tin thân phận, trên cơ bản đều là giả.”
Đoàn Phong cạn lời: “Thông tin giả? Gom lại cũng chỉ có một tấm ảnh là thật ư? Thảo nào tiền thù lao cao thế… Vậy thì biết đi đâu mà tìm?”
Sau khi nói xong, Đoàn Phong đưa tài liệu cho Viên Mục Dã. Cậu cầm lấy và thấy trong ảnh là một cô gái tươi tắn, mặt mày quyến rũ, thoạt nhìn là một người đẹp tiêu chuẩn. Cậu thuận miệng hỏi: “Đã xác định là người này đang ở trong nước à?”
Lão Lâm gật đầu: “Điều này thì có thể chắc chắn, nếu không đối phương sẽ không gửi thư cho chúng ta.”
Viên Mục Dã suy nghĩ rồi nói: “Nếu là như thế, thật ra muốn tìm được cô gái này cũng không khó, chỉ cần cô ta còn đi lại trong thành phố thì chẳng là vấn đề gì cả.”
Đoàn Phong hỏi: “Tìm như thế nào?”
“Hiện tại hầu hết những camera của các cửa hàng trong nước đều có hệ thống nhận dạng khuôn mặt, hơn nữa đều nằm trong hệ thống mạng lưới quốc gia. Chỉ cần Nam Nam hack vào hệ thống nhận dạng khuôn mặt của một số công ty lớn trong nước là có thể tìm được tung tích của cô gái này… Đương nhiên, tiền đề là cô ta phải sống trong thành phố mới được, bởi vì nếu một người sống trong thành phố, nhất định sẽ xuất hiện trong một camera nhận dạng khuôn mặt nào đó.” Viên Mục Dã nói bằng giọng điệu chắc chắn.
Ai ngờ Đoàn Phong lại lắc đầu: “Không đúng, điều chúng ta có thể nghĩ đến thì người khác cũng có thể nghĩ tới rồi. Đối phương trả tiền thù lao cao như vậy, làm sao mà qua hai tháng vẫn không tìm được người chứ?”
Viên Mục Dã nhìn cô gái trong ảnh một lần nữa: “Trừ khi… người đó đã chết hoặc là bị bắt cóc.”
“Trên tài liệu nói là bỏ nhà trốn đi, cũng không biết thông tin này là thật hay giả…” Đoàn Phong khẽ nhún vai.
Lão Lâm ngẫm nghĩ rồi nói: “Như vậy đi, trước hết tôi sẽ bảo Nam Nam thử xem có thể tìm được người hay không, sau đó sẽ bàn coi có nhận hay là không.”
Ban đầu Viên Mục Dã và Đoàn Phong đều cho rằng cô gái này khó tìm lắm cơ, kết quả Tằng Nam Nam hack vào hệ thống nhận dạng khuôn mặt của một số thương hiệu lớn trong nước và đã nhanh chóng tìm ra bóng dáng của cô gái này, phát hiện cô ta sống ở một thị trấn nhỏ tên là Tân Hương trực thuộc thành phố X.
Tằng Nam Nam cũng rất kinh ngạc: “Mỗi ngày cô ta đều sẽ đi siêu thị và trung tâm thương mại, có thể xác định hành tung của cô ta trong khoảng thời gian này rất dễ dàng, đâu phải khó tìm lắm đâu! Hơn nữa tiền thù lao cao đến thế, bọn họ tìm đại một hacker hạng hai là có thể làm được rồi. Còn một điều nữa cũng vô cùng kỳ lạ, đó là tất cả các hệ thống nhận dạng khuôn mặt đều không có thông tin cá nhân của cô ấy, chỉ có quỹ đạo chuyển động và thông tin khuôn mặt thôi.”
Viên Mục Dã nhìn ảnh chụp cô gái do Tằng Nam Nam tìm ra, đối phương treo tiền thù lao cao tới năm mươi triệu mà mãi vẫn không tìm được người, điều này rất không hợp lý…
Đoàn Phong nghi ngờ hỏi: “Ai bỏ tiền mà vung tay thế?”
Ai ngờ lão Lâm lại lắc đầu: “Giấu tên, tiền thưởng được ủy thác cho một công ty bảo hiểm quốc tế nổi tiếng treo lên...”