Viên Mục Dã lập tức hiểu hết, hóa ra trước đó Thạch Lỗi đồng ý ở lại thêm một ngày là nói cho kẻ nghe lén bọn họ nghe… Nếu không e rằng bây giờ bọn họ không thể ra khỏi viện điều dưỡng kia được.
Tuy rằng trong lòng Viên Mục Dã cũng hơi sợ, suy cho cùng bọn họ vốn không biết rõ thực lực của đối phương, nhưng nếu thật sự cứ đi như vậy, những cụ già ”đợi làm thịt” kia phải làm sao đây?
Không bao lâu sau, xe của ba người chạy tới khu vực bị núi lở chặn đường lúc trước, ai ngờ cảnh tượng trước mắt lại hơi vượt ngoài dự đoán của bọn họ. Chẳng những quốc lộ không thông xe, ngay cả công nhân sửa chữa cũng không biết đã đi đâu rồi…
A Triết ngơ ngác hỏi: “Chuyện này là sao?”
Viên Mục Dã thấy thế bèn nhanh chóng xuống xe xem xét, lại phát hiện xe công trình và một vài công cụ đều bị vứt ở công trường thi công, dường như tất cả mọi người đi rất vội vàng, thậm chí cả đồ đạc cá nhân cũng bị ném xuống đất.
Lúc này trời lại đổ mưa, Thạch Lỗi ngẩng đầu nhìn hai bên triền núi, thấy vị trí của bọn họ đúng chỗ đất trũng, vì thế gã lập tức nghiêm mặt nói: “Không thích hợp cho lắm, mau rời khỏi đây thôi.”
Ai ngờ gã vừa nói dứt lời đã nghe được tiếng ầm ầm từ cách đó không xa, như thể có trăm nghìn người ngựa đồng thời trào từ trên núi xuống. Lúc ấy trong lòng Viên Mục Dã thoắt hiện lên hai chữ: lở đất.
Hồi Viên Mục Dã còn rất nhỏ, thôn của cậu đã từng xảy ra một trận lở đất vô cùng nghiêm trọng, chôn vùi mấy căn nhà phía Tây thôn. Nếu Viên Mục Dã không nhớ nhầm, đêm xảy ra tai nạn, cậu loáng thoáng nghe thấy tiếng vang giống vậy ở trong cơn mơ màng.
Chẳng qua lúc ấy Viên Mục Dã quá nhỏ, cảnh duy nhất khiến cậu có ấn tượng sâu sắc là ngày hôm qua mấy ngôi nhà còn đang yên lành, sáng sớm hôm sau đã bị đá tảng và đất bùn vàng từ trên núi trút xuống san lấp.
Thấy Viên Mục Dã hơi thất thần, A Triết lập tức kéo cậu chạy về xe, muốn lái xe chạy lên khu vực có địa thế cao hơn, ai ngờ xe vừa mới khởi động thì cây cối trên sườn núi đằng sau đã bị quật ngã và vùi lấp bằng tốc độ mắt thường có thể thấy được.
A Triết gần như giẫm lút cán chân ga, nhưng đuôi ô tô vẫn bị đất đá trút xuống đập trúng, xe bọn họ bị đẩy ra rìa đất bên dưới quốc lộ trong nháy mắt. Ngay sau đó ô tô bị vùi lấp trong đống đất cát choáng ngợp.
Trong tích tắc xe bị vùi lấp, thế giới nội tâm của Viên Mục Dã cũng chỉ sót lại một câu: “Phát minh ô tô của loài người thật sự quá nhỏ bé so với sức mạnh của thiên nhiên!”
Không biết đã trải qua bao lâu, Viên Mục Dã tỉnh lại trong bóng tối, đầu tiên cậu thử sờ bên cạnh, phát hiện mình vẫn còn ở trong xe, vì thế cậu nhanh tay lấy điện thoại di động ra soi sáng, thấy trán Thạch Lỗi chảy máu và đã ngất xỉu ở một bên, còn A Triết có lẽ bị túi hơi bắn ra đột ngột làm hôn mê rồi.
“Thạch Lỗi? Anh tỉnh lại đi! Thạch Lỗi!” Viên Mục Dã vỗ nhẹ mặt Thạch Lỗi và gọi.
Có lẽ do bị va vào đầu nên sau khi được đánh thức, Thạch Lỗi hơi mơ hồ, nghiêng đầu nôn khan mất một lúc nhưng chẳng nôn ra được gì. Thấy thế, Viên Mục Dã vội dựng gã tựa lưng vào ghế để ngồi nghỉ ngơi, sau đó lại thò người ra đằng trước đánh thức A Triết.
Hoàn cảnh của ba người hiện giờ không lạc quan lắm. Nhìn từ cửa sổ xe ra bên ngoài, ắt hẳn hiện giờ xe đã bị đất cát chôn vùi, nhưng cụ thể là chôn sâu bao nhiêu thì không ai biết. May mắn là trước mắt tất cả cửa kính xe vẫn còn nguyên vẹn, tạm thời ba người họ không phải chịu mối nguy hiểm bị chôn sống. Nhưng vấn đề là không khí trong xe có hạn, nếu còn tiếp tục tiêu hao như vậy, dù bọn họ không bị chôn sống thì sớm muộn gì cũng sẽ chết vì thiếu oxy.
Sau khi tỉnh, A Triết nhìn điện thoại di động bằng vẻ mặt bất đắc dĩ: “Có điện thoại của ai sử dụng được không? Màn hình điện thoại của tôi vỡ tan rồi!”
Viên Mục Dã thở dài nói: “Vừa rồi tôi có xem thử, có thể do bị chôn sâu quá nên ở đây di động không có sóng.”
Thạch Lỗi sờ vết thương trên trán mình rồi cười gượng: “Xem ra hôm nay có lẽ ba chúng ta phải chết ở đây rồi.”
A Triết không cam lòng: “Đừng tự mình dọa mình, không chừng đất chỉ sâu một hai mét thì sao? Các anh cứ ngồi yên đừng nhúc nhích, lát nữa tôi sẽ bò ra ngoài tìm lối ra!”
Thạch Lỗi vội vàng xua tay: “Tuyệt đối đừng hành động thiếu suy nghĩ, hễ có một cánh cửa sổ xe bị phá, ba chúng ta sẽ thật sự hoàn toàn xong đời.”
Viên Mục Dã thở dài: “Chỉ mong lúc này chuyện núi bị sạt lở truyền về viện điều dưỡng, viện trưởng Ngô nể tình anh là khách hàng tiềm năng mà đến cứu chúng ta ra ngoài…”
Thạch Lỗi cười lạnh: “Nghĩ hay gớm! Cậu không nghĩ xem tại sao những công nhân sửa chữa kia đều không thấy đâu? Rõ ràng là bọn họ đã nhận được báo động trước nơi này sẽ xảy ra núi lở. Cậu cảm thấy viện điều dưỡng sẽ không nhận được ư? Rõ ràng là không phải, cho nên lúc này chắc chắn viện trưởng Ngô đang ước gì chúng ta lập tức chết đi luôn ấy, như vậy bí mật của viện điều dưỡng sẽ mãi mãi chỉ là bí mật.”
Viên Mục Dã lấy hộp cấp cứu trong xe ra, cẩn thận rửa sạch vết thương trên trán giúp Thạch Lỗi, sau đó dán cho gã một cái băng cá nhân hiệu Đại Hào: “Tôi cứ cảm thấy hình như sự việc không hề đơn giản như thế. Các anh có cảm nhận được dường như có một sức mạnh vô hình vẫn luôn muốn giữ chân chúng ta ở lại viện điều dưỡng không?”
Thạch Lỗi hừ khẽ: “Ai nói không phải? Đầu tiên là quốc lộ bị lũ quét cắt ngang, sau đó chúng ta lại phát hiện bí mật của viện điều dưỡng. Ngay khi chúng ta định bỏ xe xuống núi lại gặp phải núi lở! Mọi việc nên trách chúng ta xui xẻo quá ư? Hay là chúng ta vốn không nên tới nơi quỷ quái này?”
“Chẳng qua chúng ta muốn xác nhận Trương Hiểu Bân kia là thật hay giả thôi mà? Sao lại mơ mơ hồ hồ rơi xuống cái nước này chứ?” Ngay cả A Triết không ưa động não nhất cũng bắt đầu học cách tự hỏi.
Ai ngờ khi mấy người họ đang bàn xem nên tìm đường sống ra sao thì Viên Mục Dã lại cảm thấy rõ ràng mình nhìn miệng A Triết đang cử động, nhưng lại chẳng nghe thấy gã nói gì, dường như ý thức của cậu đang dần dần rời xa, cảm giác cực kỳ buồn ngủ.
Viên Mục Dã lập tức nhận ra có thể mình đã xuất hiện tình trạng thiếu oxy, vì thế cậu vội ra hiệu cho Thạch Lỗi và A Triết đừng nói nữa, e rằng oxy trong xe đã không còn bao nhiêu.
Nhưng nếu cả ba người đều không nói câu nào, cơn buồn ngủ sẽ càng tới nhanh hơn, khi Viên Mục Dã ý thức được mình thật sự không kiên trì nổi nữa mà sắp ngủ mất, trong lòng cậu bỗng cảm thấy thật ra cứ chết đi như vậy cũng tốt lắm.
Có lẽ do trong cơ thể Viên Mục Dã có yêu tinh dây leo nên cậu là người hôn mê vì thiếu oxy trễ nhất trong ba người. Kết quả trước khi gần hôn mê, cậu phát hiện trên kính chắn gió xuất hiện một vài vết rạn, xem ra cuối cùng cửa kính xe vẫn không chịu nổi hàng tấn đất cát dồn nén rồi.