Đáng tiếc là họ đã quên mất rằng đối phương không phải con người, cho nên không thể sử dụng tiêu chuẩn đo lường của con người để gây mê trước khi phẫu thuật được.
Chuyện đến nước này thì có nói gì cũng đã muộn, sáu con người sống sờ sờ đã biến mất, nhưng điều khiến Viên Mục Dã khó có thể chấp nhận là tất cả những chuyện này hoàn toàn có thể tránh được...
Do lần này có sáu chuyên gia y tế qua đời nên Thạch Lỗi được quản lý cấp cao của tập đoàn gọi đi uống cà phê, Viên Mục Dã muốn đi cùng để giải thích tình hình nhưng lại bị Thạch Lỗi từ chối... Và bất ngờ hơn nữa là Thạch Lỗi lại bảo A Triết bí mật xóa đoạn video trong phòng phẫu thuật.
Viên Mục Dã biết Thạch Lỗi làm như vậy là để bảo vệ mình, bởi vì một khi đoạn video kỳ lạ đó bị lộ ra ngoài, rất có thể Viên Mục Dã sẽ trở thành một con chuột thí nghiệm thực sự.
Nhưng cho dù Thạch Lỗi có lợi hại đến mức nào, gã cũng không thể một tay che trời trong tập đoàn được, bởi vì lúc đó ngoài Thạch Lỗi và A Triết ra thì vẫn còn vài người khác ở hiện trường, vì vậy Thạch Lỗi nhất định phải có một câu trả lời hợp lý về cái chết của những chuyên gia y tế...
Hơn nữa, theo quan điểm của Viên Mục Dã, việc Thạch Lỗi bảo A Triết xóa video giám sát giống như bịt tai trộm chuông vậy, nếu Viên Mục Dã là tầng lớp lãnh đạo của tập đoàn, cậu chắc chắn sẽ đoán được bên trong này có vấn đề.
Nhưng Viên Mục Dã không ngờ, cuối cùng Thạch Lỗi lại thật sự giải quyết ổn thỏa với các lãnh đạo cấp cao của tập đoàn, và bọn họ không hỏi đến vấn đề này nữa, sau đó Viên Mục Dã hỏi Thạch Lỗi đã làm thế nào, không ngờ Thạch Lỗi lại nói với vẻ mặt rất thiếu đòn: “Ý trời không thể tiết lộ...”
Mặc dù đã giải quyết được vấn đề phía lãnh đạo của tập đoàn, nhưng chuyện của yêu tinh dây leo lại trở về điểm ban đầu, không biết có phải do dính quá nhiều máu người hay không, Viên Mục Dã cảm thấy dường như vật đó mạnh hơn trước rất nhiều.
Trước đây Viên Mục Dã chưa bao giờ có ý định nói với mấy người Đoàn Phong về chuyện này, nhưng sau vụ lộn xộn đó, cậu biết cho dù mình không nói thì Thạch Lỗi cũng sẽ không giữ bí mật cho mình, vì vậy Viên Mục Dã chủ động gọi điện và nói thẳng với Đoàn Phong về chuyện này...
Đoàn Phong nghe xong đầu tiên là trầm mặc mười mấy giây, có vẻ như anh ta đang tiêu hóa tất cả mọi chuyện, sau đó Đoàn Phong trầm giọng nói: “Cậu hãy về đây trước đã rồi tính, chúng ta sẽ bàn bạc xem phải giải quyết chuyện này thế nào.”
Đoàn Phong nói xong bèn trực tiếp ngắt máy mà không đợi Viên Mục Dã trả lời, Viên Mục Dã bất đắc dĩ phải đặt vé máy bay về thủ đô. Nhưng có một điều khiến cậu bất ngờ là, Thạch Lỗi và A Triết cũng đòi đi theo...
Trên máy bay, Viên Mục Dã buồn bực hỏi: “Mấy ngày nay anh rảnh à?”
Thạch Lỗi nhún vai đáp: “Tôi tình cờ được nghỉ phép...”
Viên Mục Dã đột nhiên muốn cười, cậu nói: “Các anh cũng có nghỉ phép cơ à? Chế độ đãi ngộ tốt nhỉ!”
Thạch Lỗi liếc mắt nhìn Viên Mục Dã: “Cậu đang kỳ thị nghề nghiệp đấy à?”
Tại sân bay quốc tế thủ đô, Đoàn Phong đến đón máy bay và không có vẻ gì là ngạc nhiên trước sự xuất hiện của Thạch Lỗi và A Triết, hiển nhiên bọn họ đã trao đổi với nhau từ trước. Bởi vì Thạch Lỗi và A Triết không thể ở lại số 54, nên Đoàn Phong đã thuê một phòng tại khách sạn gần đó cho họ.
Sau khi đưa Thạch Lỗi và A Triết đến khách sạn, Đoàn Phong quay ra nhìn Viên Mục Dã và nói với giọng điệu không cho phép phản bác: “Hôm nay cậu ở lại số 54... Lão Lâm sẽ bay chuyến đêm và về nhà vào sáng ngày mai.”
Viên Mục Dã không khó để nhận ra Đoàn Phong hơi tức giận, cậu vội vàng tươi cười: “Nếu ngày mai lão Lâm mới về thì tôi định về nhà ngủ tối nay, đã lâu không gặp con chó Kim Bảo rồi, tôi cũng hơi nhớ nó...”
Đoàn Phong nhìn Viên Mục Dã mà không nói lời nào, ánh mắt của anh ta hơi sắc bén, cuối cùng Viên Mục Dã đành lúng túng nói: “Thật ra mấy ngày nữa gặp Kim Bảo cũng không muộn...”
Trở về số 54, tất cả mọi người đều đang đợi hai người họ trong nhà ăn. Nhìn thấy Viên Mục Dã, Trương Khai ôm chặt lấy cậu và nói: “Cuối cùng cũng đợi được anh trở về!”
Viên Mục Dã nhìn những đồng nghiệp quen thuộc trước mắt mà trong lòng cảm thấy rất khó chịu, nếu có thể lựa chọn... Cậu đương nhiên muốn tiếp tục ở lại số 54 cùng với mọi người và lần lượt phá giải những bí ẩn chưa có lời giải.
Nhưng khi nghĩ đến sáu chuyên gia y tế đã chết vì mình, Viên Mục Dã hiểu rằng có một số việc không phải mình muốn làm gì cũng được... Vì vậy mục đích chính của Viên Mục Dã trong lần trở lại này là nói chuyện với Lệ Thần và nghiên cứu thử xem biện pháp mà cậu đề xuất trước đây có khả thi không.
Sau khi ăn tối, mọi người ngồi nói chuyện phiếm một lúc rồi về phòng nghỉ ngơi, nhưng Viên Mục Dã cảm thấy khá băn khoăn vì không ai hỏi cậu về “yêu tinh dây leo” kia...
Không ngờ Viên Mục Dã vừa về đến phòng thì đã thấy Đoàn Phong ôm chăn và gối bước vào: “Nghỉ ngơi sớm một chút đi, hôm nay cậu đã mệt vì bay cả ngày rồi.”
Viên Mục Dã ngạc nhiên: “Anh... anh định ngủ chung với tôi à?”
Đoàn Phong gật đầu đáp: “Ừ, tôi muốn thử xem thứ đó lợi hại đến mức nào.”
Viên Mục Dã sốt ruột nói: “Đừng đùa! Anh có biết rằng đã có sáu người chết vì nó không?”
Đoàn Phong buồn cười: “Vậy nên tôi mới muốn nhìn xem! Yên tâm đi, tôi đã xem video rồi... Nếu không phải bị kích thích mãnh liệt, nó vẫn sẽ ngoan ngoãn ẩn nấp trong tay phải của cậu.”
Viên Mục Dã nhíu mày hỏi: “Video nào?”
“Còn video nào khác nữa, chẳng phải là đoạn video trong phòng phẫu thuật à?” Đoàn Phong vừa nói vừa xòe bàn tay ra.
Viên Mục Dã thấy vậy bất đắc dĩ nói: “Cái gã Thạch Lỗi này, anh ta nói với lãnh đạo của tập đoàn rằng đoạn video bị phá hủy rồi, nhưng vừa quay đi thì lại gửi nó cho anh...”
“Thế thì sao? Coi như tên đó vẫn còn chút lương tâm đấy, nếu gã thật sự để đám khốn ở phía trên biết chuyện, liệu cậu còn được yên thân không? Đừng nói nhảm nữa, mau đi ngủ đi!” Đoàn Phong thúc giục.
Có thể là do được trở về số 54, Viên Mục Dã ngủ rất nhanh và rất say, tiếc rằng sau nửa đêm cậu vẫn bị đánh thức bởi cảm giác bỏng rát trên cánh tay phải... Nhưng lần này khác với khi trước, Viên Mục Dã không đối mặt với nỗi đau này một mình, mà bên cạnh cậu còn có Đoàn Phong với vẻ mặt rất nghiêm trọng.
Thấy Viên Mục Dã đau đến toát mồ hôi, Đoàn Phong muốn đưa tay ra kiểm tra cánh tay phải của Viên Mục Dã, nhưng anh ta vừa chạm vào thì đã bị bỏng phải rụt lại...
Đoàn Phong ngạc nhiên hỏi: “Sao lại nóng thế?”
Viên Mục Dã đau đến mức nói không ra lời, cậu chỉ có thể loạng choạng đi vào phòng vệ sinh rồi mở vòi nước để hạ nhiệt độ cho cánh tay phải... Trước đây lần nào Viên Mục Dã cũng sẽ nhìn mình trong gương một chút, nhưng hôm nay cậu không thèm liếc mắt mà quay về phòng ngay khi nhiệt độ hạ xuống.