Thạch Lỗi biết đối phương không nói đùa với mình, nếu gã không chọn, thì ba người bao gồm cả A Triết chắc chắn sẽ chết...
Thạch Lỗi cụp mắt xuống rồi nói: “Người đầu tiên... Bên phải.”
“Không... Thạch Lỗi, tôi xin anh, trong nhà tôi còn có...” Người kia còn chưa kịp nói xong thì đã rơi xuống dung dịch axit bên dưới.
Kẻ giết người thì cũng sẽ bị người giết. Tiếc rằng không phải ai cũng hiểu đạo lý đơn giản đó, Viên Mục Dã muốn cứu những người này và không để thù hận tiếp tục lan tràn, nhưng vấn đề là cậu chẳng có cách nào...
Người bên trong dung dịch axit vẫn liên tục giãy giụa gào thét, mặc dù anh ta chắc chắn không sống được, nhưng vẫn còn một khoảng thời gian nữa mới tắt thở... Nhưng so sánh với trước đó, Thạch Lỗi dường như đã trở nên chết lặng, gã không trốn tránh nữa mà nhìn thẳng vào màn hình tivi.
Sáu người bị bắt trước đó chỉ còn lại A Triết và một đội viên tên là Giả Tân Siêu, mặc dù sắc mặt A Triết tái xanh nhưng vẫn tỏ ra bình tĩnh, còn Giả Tân Siêu đã sợ gần chết, cậu ta liên tục lẩm bẩm: “Tôi không muốn chết... Tôi không muốn chết...”
Trên thực tế, tất cả những người có mặt ở đây, thậm chí cả người đeo mặt nạ không biết có phải là Trương Hiểu Bân hay không kia, ai nấy đều hiểu rằng trong lần “hai chọn một” tiếp theo này, chắc chắn 100% Thạch Lỗi sẽ chọn A Triết... Vì vậy nếu trò chơi tiếp tục, Giả Tân Siêu chắc chắn phải chết.
“Tôi chưa muốn chết! Anh ta nhất định sẽ chọn tôi, cả công ty ai mà chẳng biết quan hệ giữa anh ta và con quái vật đó rất thân! Chẳng phải mày đang muốn tìm người có quan hệ thân nhất với anh ta sao? Thật ra tất cả bọn tao đều không phải, mấy người họ đều chết vô ích! Cái gã Viên Mục Dã bên cạnh Thạch Lỗi và A Triết mới là người thân thiết nhất với Thạch Lỗi, mày chỉ cần ra tay với họ là được mà, những người như bọn tao từ trước đến giờ đối với Thạch Lỗi là có cũng được mà không có cũng chẳng sao! Thật đấy, mày phải tin tao!” Giả Tân Siêu nói một cách không liền mạch.
Như đã nói trước đó, mọi lựa chọn của Thạch Lỗi có vẻ rất tùy tiện, nhưng thật ra gã đã tính toán được và mất trong thời gian ngắn nhất, nói thẳng ra là thứ tự của những người này được sắp xếp theo giá trị của họ đối với tập đoàn...
Mặc dù nói như vậy hơi tàn nhẫn, nhưng trong mắt Thạch Lỗi, đây là thế giới mà kẻ mạnh ăn thịt kẻ yếu, không thể trách Thạch Lỗi tàn nhẫn được, bởi vì gã đã bước từng bước như vậy cho đến ngày hôm nay... Nhưng không ngờ Giả Tân Siêu, người được Thạch Lỗi đánh giá cao cũng đã suy sụp khi đối mặt với cái chết.
Nhưng điều này cũng không có gì khó hiểu, dù sao trên đời cũng ít người có thể xem nhẹ sự sống chết, những người có thể thản nhiên chịu chết nhất định là có thế giới tinh thần cực kỳ mạnh mẽ, cho dù gọi họ là người được trời lựa chọn cũng không đủ...
Đa số chúng ta là những người bình thường tham sống sợ chết, nhưng chính vì tham sống sợ chết nên phần lớn mọi người mới sợ hãi cái chết và quý trọng cuộc sống.
Thạch Lỗi liếc nhìn Giả Tân Siêu đang suy sụp rồi nói: “Cậu ta nói đúng, mày thả cậu ta ra đi! Tra tấn một người đã suy sụp không hề có bất kỳ ý nghĩa gì cả...”
Không ngờ người thanh niên nghe xong lại cười bảo: “Thả gã đi? Mày phải nghĩ thật kỹ, nếu như tao thả gã thì người sẽ bị ném xuống chính là... A Triết.”
Khuôn mặt của Thạch Lỗi hơi co giật, sau đó cười lạnh lùng, hỏi: “Nếu mày đã biết đáp án của tao, vậy tại sao còn bắt tao chọn làm gì?”
Đối phương nói với vẻ đắc ý: “Bởi vì tao thích nhìn vẻ mặt của mày khi tự mình đẩy họ vào chỗ chết... Thật đáng tiếc, tao không hề thấy vẻ đau đớn, tuyệt vọng, hối hận, tự trách mà người bình thường nên có, xem ra mày đúng là sát thủ trời sinh, ở sâu bên trong mày là một sự tàn nhẫn vô tình.”
Thạch Lỗi không hề phủ nhận điều này: “Thật xin lỗi đã làm mày thất vọng, tao chính là người như vậy, vì thế mày có giết bọn họ hay không thì cũng chẳng ảnh hưởng gì đến tao cả, thật ra từ bé tao đã bị chứng rối loạn cảm xúc, đừng nói là họ mà kể cả cha mẹ ruột chết ở trước mặt thì mắt tao cũng chẳng thèm nháy đâu...”
Viên Mục Dã nghe xong bỗng thấy hơi giật mình, trong nhất thời cậu không phân biệt được Thạch Lỗi cố tình nói như vậy... Hay là gã đang nói thật?
Thậm chí người thanh niên cũng nghi ngờ, hỏi: “Thật hay giả thế? Nếu vậy thì tốt hơn hết là ném cả hai xuống cùng nhau!”
Thạch Lỗi cười hỏi: “Sao thế? Thay đổi quy tắc trò chơi à? Hay là nói từ trước đến giờ không hề có cái gọi là quy tắc trò chơi?”
Người thanh niên lắc đầu: “Quy tắc vẫn như cũ, A Triết hay Giả Tân Siêu... Sự sống chết của chúng phụ thuộc vào một ý nghĩ của mày.”
“Giả Tân Siêu...” Thạch Lỗi trả lời không cần suy nghĩ.
Thời điểm Giả Tân Siêu rơi vào dung dịch axit, cậu ta không nói gì mà chỉ nhìn Thạch Lỗi bằng ánh mắt thù hận, dường như Giả Tân Siêu chỉ muốn cắn một miếng thịt của Thạch Lỗi trước khi chết… Bây giờ chỉ còn một mình A Triết bị treo giữa không trung, nhưng Viên Mục Dã biết chuyện này còn lâu mới kết thúc, e rằng còn nhiều thủ đoạn tàn nhẫn hơn đang chờ đợi Thạch Lỗi.
Quả nhiên, trong lúc Thạch Lỗi và Viên Mục Dã tập trung chú ý vào màn hình tivi, bọn họ không hề biết rằng có một thứ gì đó đang âm thầm tiến đến từ phía sau, khi Viên Mục Dã phát hiện có điều gì đó không ổn thì thứ đó đã tiến sát đến chỗ họ.
“Ares?” Viên Mục Dã thử hô một tiếng.
Ngay sau đó, một luồng khí nóng kèm theo mùi máu tươi phun lên mặt Viên Mục Dã, mặc dù cậu không nhìn thấy gì, nhưng Viên Mục Dã đoán rằng con quái vật này cách mình chưa đầy 30 cm.
“Đừng nhúc nhích...” Thạch Lỗi nhỏ giọng nhắc nhở.
Viên Mục Dã đã cảm nhận được hơi thở của Ares, cơ thể cậu bây giờ rất căng thẳng nên đâu dám động đậy!
Lúc này, chỉ thấy người thanh niên trong màn hình cười nói: “Lựa chọn cuối cùng là cứu A Triết đang bị treo trên dung dịch axit hay là Viên Mục Dã đang bị con thú cưng của tao áp sát?”
Thạch Lỗi nghe xong thầm chửi một tiếng, sau đó ngẩng đầu nói: “Mày dừng lại được chưa? Tao thừa nhận những kẻ chết vừa rồi không phải người tốt, cứ chọn bừa bất cứ gã nào thì cũng phải treo hơn chục mạng người trên tay... Nhưng Viên Mục Dã không giống, cậu ta không phải loại người giống bọn tao.”
Người thanh niên buồn cười nói: “Vậy thì sao chứ? Chị của tao có phải người xấu đâu? Chẳng phải chị ấy cũng bị mày giết đấy à? Ai nói tao cứ phải giết kẻ xấu, có khi giết người tốt còn thấy sướng hơn nhiều? Mày phải biết rõ điều này chứ?”
Không ngờ lúc này, A Triết chưa từng lên tiếng bỗng trầm giọng nói: “Không cần anh ta phải chọn... Chẳng phải mày đã nói là có người chịu hy sinh chính mình thì sẽ thả họ đi sao?”
Người thanh niên ngước mắt nhìn A Triết và hỏi: “Mày đồng ý sao?”
A Triết gật đầu đáp: “Tao đồng ý, mày hãy thả hai người họ đi!”
Người thanh niên nghi ngờ hỏi: “Nếu mày đã tình nguyện chết thay cho Thạch Lỗi, vậy tại sao không nói sớm một chút? Như vậy thì năm người kia đâu cần phải chết?”