Võ Hiệp Tiêu Dao Lục

Lượt đọc: 2192 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153
Tiến »
Chương 39
lý thu thủy

❊ ❊ ❊

Đồng Lão thu công, gật đầu nói:

“Được rồi, chúng ta quay về Linh Thứu Cung thôi.”

Giang Minh gật đầu, bỗng nhiên hắn cảm thấy một người đang khinh côngrất nhanh về phía mình. Giang Minh cau mày nhìn về hướng người kia.

Đồng Lão thấy Giang Minh có biểu hiện lạ, sau đó chừng hai mươi giâycũng cảm thấy có người đến. Đồng Lão cả kinh, cảm giác lực của vị sư đệnày quả thực quá cao.

Hai mươi giây sau, một bóng trắng khinh công đến trước mặt mọi người.Người đến là một nữ nhân, quần áo sắc phục màu trắng, trên mặt có mạngche. Nữ nhân vừa tới, Đồng Lão mặt ngưng trọng, khí thế vọt lên.

“Sư tỷ, đã lâu không gặp.”

Nữ nhân lạnh nhạt nói, trong hàm chứa sát khí. Câu nói đã thể hiện rõthân phận của nữ nhân mới đến, nàng là Lý Thu Thủy, sư muội của Đồng Lão và Vô Nhai Tử. Đồng thời là tiện nghi sư tỷ của Giang Minh.

Đồng Lão hừ một tiếng nói:

“Sư muội, ngươi đến thật đúng lúc.”

Lý Thu Thủy đáp:

“Sư tỷ, ân oán của chúng ta kết thúc thôi.”

Nói xong giơ tay lên tấn công Đồng Lão.

Giang Minh cau mày, Thiên Sơn chiết mai thủ sao? Giang Minh rất nhanhdùng ngón tay điểm vào chưởng của Lý Thu Thủy, bàn tay Lý Thu Thủy lậptức bị lệch hướng.

Lý Thu Thủy mặt biến sắc, ở đâu ra một cao thủ có thể dùng một ngón taycản lại chưởng của mình? Nếu là giúp đỡ của Đồng Lão, hôm nay mình sẽrất nguy hiểm. Đồng thời Lý Thu Thủy đối với chính mình chủ quan nhậnđịnh Giang Minh trẻ tuổi vậy võ công cũng sẽ không cao đi nơi nào, cảmthấy rất hối hận.

Lý Thu Thủy nhìn Giang Minh ánh mắt lo ngại, hỏi:

“Ngươi là ai?”

Sau đó liếc mắt nhìn qua đám người Vương Ngữ Yên, nhìn đến Vương Ngữ Yên, Lý Thu Thủy ánh mắt co rút lại một cái.

Đồng Lão cười khúc khích nói:

“Sư muội, giới thiệu cho ngươi, đây là tân chưởng môn sư đệ Giang Minh.”

Lý Thu Thủy tuy ở Tây Hạ, nhưng hơn một tháng đi đường cũng biết đượcgần đây có xuất hiện một người trẻ tuổi tên là Giang Minh, được gọi làBạch Y Công Tử, không khỏi nhìn Giang Minh nhiều hơn hai mắt nói:

“Bạch Y Công Tử Giang Minh?”

Giang Minh nghe vậy cũng gật đầu cười nói:

“Sư tỷ, sư đệ Giang Minh khấu kiến!”

Lý Thu Thủy thanh tỉnh trở lại mới nhớ ra là Đồng Lão nói Giang Minh là tân chưởng môn sư đệ, vội hỏi:

“Sao ngươi lại là chưởng môn? Vô Nhai Tử còn sống không?”

Giang Minh trả lời:

“Sư tỷ, ngươi ngồi, mọi sự nói sau.”

Lý Thu Thủy biết hôm nay có muốn tấn công Đồng Lão e rằng cũng khôngđược, vị sư đệ này võ công thâm sâu bao nhiêu nàng cũng không nhìn rõtới, bèn ngồi xuống.

Giang Minh thuật lại sự việc xảy ra ở núi Lôi Cổ, Lý Thu Thủy nghe xongbiết Vô Nhai Tử còn sống, trong lòng phức tạp vô cùng. Dù sao nàng cùngVô Nhai Tử cũng có một đoạn thời gian là vợ chồng, cũng có với nhau mộtđứa con gái. Chỉ là rất lâu rồi không gặp được nhau.

Thở dài một cái, Lý Thu Thủy cũng quỳ xuống nói:

“Lý Thu Thủy bái kiến chưởng môn.”

Giang Minh dùng tay nâng Lý Thu Thủy lên. Sau đó nhìn mạng che mặt của Lý Thu Thủy hỏi:

“Sư tỷ, nghe nói khuôn mặt của ngươi bị hủy?”

Lý Thu Thủy căm hận nhìn Đồng Lão sau đó bất đắc dĩ gật đầu.

Giang Minh cười cười nói:

“Ta nói ta có thể chữa khuôn mặt cho sư tỷ, sư tỷ liệu có tin?”

Lý Thu Thủy nghe lời Giang Minh nói như sấm đánh ngang tai, run rẩy hỏi:

“Sư đệ ngươi nói thật?”

Giang Minh gật đầu, sau đó nói:

“Nhưng ta có một điều kiện.”

Lý Thu Thủy cuống lên:

“Sư đệ, mời nói.”

Giang Minh cười cười nói tiếp:

“Ta muốn Vô Nhai Tử, Lý sư tỷ ngươi và Đồng Lão không được tấn công lẫn nhau. Ba người muốn ở cùng một chỗ.”

Lý Thu Thủy và Đồng Lão đồng thanh:

“Không được!”

Sau đó hai người quay sang lườm nhau.

Giang Minh cười khổ nói:

“Hai vị sư tỷ, Vô Nhai Tử vốn cũng không chọn các ngươi a.”

Lý Thu Thủy và Đồng Lão cau mày, Lý Thu Thủy hỏi:

“Sư đệ, ngươi nói thế là ý gì?”

Giang Minh lắc đầu, rồi hỏi lại:

“Sư tỷ, ngươi có một muội muội rất giống ngươi?”

“Ngươi nói Thu Sương?”

Đồng Lão hỏi.

Giang Minh gật đầu nói:

“Ta có xem qua bức họa Vô Nhai Tử sư huynh luôn mang theo người, trongbức họa, cô gái có một nốt ruồi dưới mắt phải. Lý sư tỷ không có nốtruồi dưới mắt phải, vậy là người kia chỉ có thể là tiểu muội của Lý sưtỷ.”

Lý Thu Thủy và Đồng Lão đều đứng như trời trồng, hai người đồng thời thì thào:

“Thật sự là như vậy? Vậy chúng ta bao nhiêu năm qua đã làm cái gì?”

Giang Minh lắc đầu, sau đó nói:

“Bất cứ việc gì đã xảy ra, ta mong hai vị sư tỷ có thể chung sống hòabình cùng sư huynh. Chúng ta vốn là người một nhà. Hiện tại hai vị sư tỷ tuổi tác đã cao, còn sống được mấy năm nữa mà cứ tranh đấu? Chi bằngdành thời gian ở bên người mình yêu quý, đấy mới là vương đạo.”

Lý Thu Thủy và Đồng Lão nghe xong rung động, thì thào:

“Ở bên người mình yêu quý mới là vương đạo?”

Hai người sau đó nhìn nhau. Lý Thu Thủy nói:

“Bất kể thế nào, ta muốn nhìn bức tranh kia một lần.”

Đồng Lão cũng gật đầu nói:

“Ta cũng muốn nhìn một lần. Nếu Vô Nhai Tử yêu là ngươi, ta cũng sẽ bỏqua, ta chỉ mong có thể sống cạnh Vô Nhai Tử. Về phần danh phận, ngươitới là được.”

Lý Thu Thủy tròn mắt. Đây là vị sư tỷ ngày xưa vì đánh ghen đuổi giết,hủy dung chính mình, là người bao năm qua tranh đấu với mình hay sao?

Đồng Lão nhìn Lý Thu Thủy tròn mắt, miệng cười khổ nói:

“Chúng ta cũng chẳng sống được bao năm nữa, đánh nhau mãi thật sự vô vị. Ta chỉ muốn nhìn hắn mỗi ngày, từ giờ cho đến cuối cuộc đời thôi.”

Lý Thu Thủy ánh mắt phức tạp nhìn Đồng Lão, sau đó nhìn Giang Minh hỏi:

“Sư đệ, ngươi nói ngươi chữa được mặt của ta?”

Giang Minh gật đầu, sau đó đổi một ngàn điểm lấy một viên Sinh Cơ Đan,loại đan dược này có thể chữa được hầu hết các loại vết thương da thịt,đặc biệt có công dụng tẩy sẹo.

Đưa đan dược cho Lý Thu Thủy, Lý Thu Thủy không nghi ngờ gì, tháo mạngche mặt rồi trực tiếp nuốt xuống. Giang Minh gật đầu, Lý Thu Thủy nàyđầu óc thông minh quyết đoán, cũng phi thường tàn nhẫn. Nếu không phảimình mạnh hơn nàng, thật khó để thuyết phục nàng chấp nhận mình làchưởng môn Tiêu Dao Phái.

Lý Thu Thủy vừa đưa đan dược nuốt xuống, cảm thấy đan dược biến thànhmột đám nước, sau đó bụng trở nên ấm, có một luồng khí di động trong cơthể mình, sau đó di chuyển đến khuôn mặt. Lý Thu Thủy cảm thấy khuôn mặt mình trở nên mát mát. Nàng không dám sờ lên mặt vì sợ để lại di chứng.

Dưới con mắt ngạc nhiên của sáu người Vương Ngữ Yên, khuôn mặt toàn sẹocủa Lý Thu Thủy dần dần trở nên mịn màng, các vết sẹo dần thu nhỏ lạirồi biến mất.

Tới khi toàn vết sẹo biến mất, Lý Thu Thủy lúc này cảm thấy luồng khí ấm áp vừa rồi tiêu tán, mở mắt, sau đó sờ lên mặt mình.

Cảm nhận khuôn mặt trơn láng không một vết sẹo, Lý Thu Thủy nước mắtchảy dài. Vị cao thủ giết người như nghóe này lúc này như tiểu nữ sinh,ôm mặt khóc nức nở.

Đồng Lão lúc này không còn cảm thấy có một chút gì cừu hận Lý Thu Thủy,ngược lại thấy mừng cho nàng. Đồng thời mọi người cũng vô cùng ngạcnhiên nhìn về Giang Minh, không ngờ hắn lại có loại đan dược nghịchthiên như vậy. Không những sẹo trên mặt Lý Thu Thủy biến mất, mà tóc của Lý Thu Thủy bạc trắng đã trở lại đen nhánh.

Chung Linh hỏi:

“Giang đại ca, viên thuốc vừa rồi là thuốc gì?”

Giang Minh mỉm cười đáp:

“Viên thuốc kia là độc môn bí truyền của sư phụ ta, cực kỳ khó điều chế. Sư phụ trước khi qua đời chỉ cho ta một viên, nói là thuốc này chỉ cònmột viên duy nhất, công dụng tuy có nhưng chủ yếu là để tẩy sẹo.”

Trong đầu Giang Minh liền vang lên tiếng Tiểu Linh:

“Chủ nhân, ngươi cũng đủ sang đấy, dĩ nhiên dùng Sinh Cơ Đan để tẩy sẹo. Ngươi phải biết Sinh Cơ Đan còn có thể tẩy mọi loại bệnh xấu trong khiluyện công, còn có thể chữa lành vết thương không chí mạng. Ngươi lạidùng để tẩy sẹo!”

Giang Minh nghe Tiểu Linh nói xong, cười cười không trả lời lại. Đối với hắn, việc có thể hòa giải ân oán giữa ba người Vô Nhai Tử còn quý hơnmột viên đan dược một ngàn điểm nhiều.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 23 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153
Tiến »