Võ Hiệp Tiêu Dao Lục

Lượt đọc: 2182 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153
Tiến »
Chương 57
sinh cơ tán

❊ ❊ ❊

Vô Song lúc này mới trả lời:

“Ta là Mộ Dung Vô Song.”

Vương Xử Nhất vội hỏi:

“Ra là Mộ Dung thiếu hiệp, xin hỏi Mộ Dung thiếu hiệp sư thừa nơi nào?”

Vô Song ánh mắt lại đánh sang Phùng Ngọc Yến. Hết cách, Phùng Ngọc Yến lại phải lắc đầu.

Vẫn để ý Phùng Ngọc Yến, Vương Xử Nhất cùng Bành Liên Hổ có thể đoán được Vô Song sẽ từ chối.

“Ta không thể nói được!”

Vương Xử Nhất cũng không làm khó Vô Song, quay sang hỏi Hoàn Nhan Khang:

“Ngươi tên gì? Sư phụ ngươi là ai?”

Hoàn Nhan Khang vốn nghe tên Vương Xử Nhất, lòng đã sớm run sợ, đangmuốn lủi đi cho mau. Không ngờ vẫn bị hỏi, đành đứng lại đáp:

“Ta tên Hoàn Nhan Khang, còn tên sư phụ thì ta không thể nói với ngươi được.”

Vô Song hừ một tiếng nói:

“Hắn là đệ tử Khưu Xử Cơ trong Toàn Chân Thất Tử, mỗi tội là một kẻ vô sỉ.”

Hoàn Nhang Khang nghe vậy biến sắc hỏi:

“Sao ngươi biết?”

Bành Liên Hổ nghe vậy tức mình hỏi lại:

“Ngươi là ai, dám nói tiểu vương gia như thế?”

Vô Song nhe răng cười hỏi:

“Ta nói thế thì sao? Ngươi có thể làm thế nào?”

“Ngươi… ngươi…”

Bành Liên Hổ biết mình trước mặt Vô Song rất khó chiếm tiện nghi, hơnnữa có vẻ vừa rồi Vô Song còn lưu thủ. Hắn cũng không dám quá phận.

Đám người Linh Trí Thượng Nhân lúc này nhìn Vô Song ánh mắt tức giận.Bọn hắn rất muốn động thủ nhưng lại ngại Vương Xử Nhất và ngại cả võcông của Vô Song.

Vương Xử Nhất nhìn Hoàn Nhan Khang nói:

“Ta đã đoán ngươi là đệ tử của Khưu sư huynh. Hừ, sư phụ ngươi trước khi truyền thụ võ công cho ngươi đã nói những gì?”

Hoàn Nhan Khang hoảng sợ, nhanh chóng xoay chuyển ý mà cười nói với Vương Xử Nhất:

“Đạo trưởng đã quen biết gia sư, ắt là bậc tiền bối. Mời đạo trưởng giá lâm tệ xá để vãn bối được học hỏi.”

Vương Xử Nhất hừ một tiếng cũng chưa trả lời. Hoàn Nhan Khang lại quay sang Quách Tĩnh vái một cái, cười khẽ nói:

“Ta và Quách huynh không đánh nhau không quen biết. Võ nghệ của Quáchhuynh, tiểu đệ vô cùng khâm phục, mời Quách huynh, đạo trưởng và Mộ Dung huynh cùng tới tệ xá, chúng ta kết làm bạn bè, nên chăng?”

Quách Tĩnh chỉ cha con Mục Dịch nói:

“Chuyện kết thân của ngươi tính thế nào?”

Hoàn Nhan Khang nhăn nhó nói:

“Chuyện này thong thả sẽ bàn sau.”

Mục Dịch kéo tay áo Quách Tĩnh nói:

“Quách tiểu ca, chúng ta đi thôi, không cần đếm xỉa tới y nữa.”

Bành Liên Hổ quay về phía Phùng Ngọc Yến hỏi:

“Vị cô nương này có lẽ là bạn hữu của Mộ Dung thiếu hiệp, xin hỏi cô nương xưng hô thế nào?”

Phùng Ngọc Yến lắc lắc đầu, không định đáp.

Hoàn Nhan Khang hướng về Vương Xử Nhất vái một vái rồi nói:

“Vãn bối xin chờ ở tệ xá. Người cứ hỏi Triệu Vương Phủ là đúng. Trời rét tuyết lạnh, đúng là lúc ngồi quanh lò sưởi thưởng tuyết, xin mời tớiuống vài chén.”

Sau đó lên ngựa chạy thẳng. Bành Liên Hổ vốn định hỏi Phùng Ngọc Yếnthêm mấy câu nhưng thấy mọi người rời đi, bên cạnh lại có Mộ Dung VôSong nhìn chằm chằm, rốt cuộc đành từ bỏ, cũng rời đi.

Vương Xử Nhất nhìn Quách Tĩnh nói:

“Tiểu ca, ngươi đi theo ta.”

Quách Tĩnh nói:

“Ta phải chờ một người bạn thân.”

Nói xong, chợt thấy Hoàng Dung trong đám đông nhảy ra cười nói:

“Ta không có việc.”

Hoàng Dung chợt nhìn sang Vô Song, sau đó nhìn sang Phùng Ngọc Yến gầnđấy, ánh mắt biến thành ngạc nhiên. Sau đó Hoàng Dung tiến tới gần Phùng Ngọc Yến hít hít vài cái, lại càng tỏ ra ngạc nhiên, sau đó hỏi:

“Vị tỷ tỷ này, ngươi dùng túi thơm gì mà thơm vậy?”

Phùng Ngọc Yến ngạc nhiên, sau đó cũng lắc đầu đang định mở miệng thì Mộ Dung Vô Song chen ngang vào:

“Ngọc Yến tỷ thơm tự nhiên, không dùng túi thơm đấy.”

Hoàng Dung hai mắt trợn tròn, Quách Tĩnh không phản ứng, Vương Xử Nhấtnhìn Phùng Ngọc Yến nhiều hai mắt, dù sao người tỏa mùi thơm tự nhiêncũng là rất hiếm thấy đấy.

Lúc này Tam đầu giao Hầu Thông Hải đuổi tới, Hoàng Dung vội vàng thi triển khinh công, nhanh chóng chạy đi mất.

Quách Tĩnh ôm quyền cám ơn Vô Song, Vô Song khách khí ôm quyền đáp lại.Vô Song tuy chê Quách Tĩnh xấu trai, nhưng thật ra cảm tình với QuáchTĩnh chân thật tính cách không sai.

Vương Xử Nhất lúc này đột nhiên tóm lấy tay Quách Tĩnh, chen ra khỏi đám đông, chân không bám đất chạy chạy mau ra ngoài thành.

Vô Song cùng Phùng Ngọc Yến thấy vậy cũng thi triển khinh công, giữ khoảng cách bám theo.

Vương Xử Nhất cước bộ rất mau, không bao lâu đã ra tới ngoài thành, lạichạy thêm vài dặm, tới phía sau một ngọn núi. Y không ngừng gia tăngcước bộ, cố ý muốn dò xét võ công của Quách Tĩnh, càng chạy càng mau.Thế nhưng y không biết cách đấy một dặm, Phùng Ngọc Yến và Vô Song cũngđang giữ khoảng cách đi theo hai người. Dù sao với công lực và thân pháp của Phùng Ngọc Yến và Vô Song, Vương Xử Nhất dù cách một trăm mét cũngkhông cách nào phát hiện.

Vốn chỉ đi theo đề phòng an toàn cho Quách Tĩnh, Vô Song cùng Phùng Ngọc Yến cũng không định lại gần nghe hai người nói gì. Một lúc sau, haingười Quách Tĩnh và Vương Xử Nhất quay về, Vô Song cùng Phùng Ngọc Yếncũng đi về theo.

Quách Tĩnh và Vương Xử Nhất đi thẳng tới khách sạn Cao Thăng phía tâythành, tới cổng khách sạn thấy bên trong có mười mấy tên thân binh áobạc khom lưng làm lễ, nói với Vương Xử Nhất:

“Bọn tiểu nhân vâng lệnh tiểu chủ, mời đạo trưởng và Quách gia tới phủ ăn tiệc”

Nói xong dâng lên hai tấm thiệp màu đỏ. Sau đó bưng hộp bước lên, tronghộp mười hai cái xếp đầy các loại bánh trái tươi ngon, mười phần tinhtế.

Vương Xử Nhất thấy Quách Tĩnh tỏ vẻ vui mừng bèn thu nhận, sau đó bước vào khách điếm tìm phòng Mục Dịch.

Mộ Dung Vô Song và Phùng Ngọc Yến cũng theo sau. Đến phòng của Mục Dịch, Vô Song đang không biết có nên vào hay không thì Phùng Ngọc Yến bướcđến gõ cửa. Mục Niệm Từ ra mở cửa, thấy Vô Song cùng Phùng Ngọc Yến, mặt vui mừng mời cả hai người vào.

Vương Xử Nhất thấy Phùng Ngọc Yến cùng Vô Song, cũng đứng dậy khách sáo chào.

Phùng Ngọc Yến cũng chỉ gật đầu không nói gì thêm, nhìn vết thương doCửu Âm Bạch Cốt Trảo gây ra trên tay Mục Dịch. Hai mu bàn tay có năm lỗngón tay sâu tới xương, như bị đao kiếm đâm vào, hai tay sưng vù, trênvết thương rịt thuốc kim sang.

Phùng Ngọc Yến thở phào nói:

“Cũng không nặng lắm.”

Vương Xử Nhất nghe Phùng Ngọc Yến nói vậy, cũng ngạc nhiên, chẳng lẽ cô nương này biết y thuật?

Mục Niệm Từ nghe vậy vội hỏi:

“Vị tỷ tỷ này, ngươi có thể chữa cho cha ta được không?”

Phùng Ngọc Yến gật đầu, lấy ra một lọ thuốc bột. Lọ thuốc này là PhùngNgọc Yến dựa vào sinh cơ đan cải tiến một chút, có thể dễ dàng điều chếhơn, công hiệu yếu hơn nhưng thắng ở cầm máu và rẻ. Phùng Ngọc Yến đơngiản gọi nó là Sinh cơ tán.

Phùng Ngọc Yến lấy một chút vải lau sạch kim sáng dược đi, đổ thuốc bộtvào, sau đó lại dùng vải bọc lại. Nhìn Mục Niệm Từ đang khẩn trương,Phùng Ngọc Yến nói:

“Không sai biệt lắm, một giờ sau có thể tháo vải.”

Vương Xử Nhất nghe vậy không cho là đúng. Thuốc gì mà lại một giờ sau có thể lành được vết thương sâu như vậy chứ? Hắn cau mày hỏi:

“Cô nương, ta biết cô nương rất tự tin vào thuốc của mình, nhưng một giờ đã tháo vải, e rằng…”

Phùng Ngọc Yến nhìn Vương Xử Nhất một cái rồi nói:

“Muốn biết thì đợi một giờ tốt rồi.”

Sau đó nàng ra ghế, ngồi cạnh Vô Song.

Vô Song vô cùng tin tưởng Phùng Ngọc Yến, không hỏi bất cứ một câu gì.Mọi người đợi đúng một giờ rồi tất cả nhìn chăm chú vào đôi tay của MụcDịch. Mục Niệm Từ được Phùng Ngọc Yến đồng ý, bắt đầu tháo vải. Tất cảmọi người nhìn tay Mục Dịch lúc này đã hoàn toàn lành vết thương, năm lỗ sâu hoắm ngón tay đã thu nhỏ đến mức nhìn chỉ như năm vết chai to màngạc nhiên.

Ngạc nhiên nhất vẫn là Vương Xử Nhất, kinh nghiệm giang hồ bao lâu naycủa hắn cũng chưa bao giờ chứng kiến một loại thuốc thần kỳ như vậy. Hắn mở miệng hỏi:

“Cô nương, thuốc của cô nương tên gọi là gì?”

Phùng Ngọc Yến cũng không keo kiệt trả lời:

“Ta gọi nó là sinh cơ tán.”

“Cô nương, có thể bán cho bần đạo một ít?”

Phùng Ngọc Yến đối với vị Vương Xử Nhất này cũng không có thành kiến,cũng muốn giao hảo với Toàn Chân Thất Tử, trực tiếp đưa cho Vương XửNhất lọ Sinh Cơ Tán vừa dùng rồi nói:

“Tiền không cần, đạo trưởng có thể dùng bình này.”

Vương Xử Nhất mở lọ sinh cơ tán ra, thấy vẫn còn kha khá, vội mừng rỡcảm ơn, sau đó cất vào tay áo. Có thuốc này hắn như có thêm một cáimạng.

Phùng Ngọc Yến đứng dậy nói:

“Các ngươi nghỉ ngơi, ngày mai vết thương sẽ hoàn toàn biến mất.”

Nói rồi không đợi Mục Niệm Từ và Mục Dịch cảm ơn, cùng Vô Song đi ra ngoài.

Vương Xử Nhất cùng Quách Tĩnh cũng để lại hai nén bạc, sau đó chào từbiệt Mục Dịch cùng Mục Niệm Từ, sau đó đi ra khách điếm. Lúc xuống dướithì Phùng Ngọc Yến cùng Vô Song đã biến đâu mất. Vương Xử Nhất và QuáchTĩnh đi ra khỏi khách điếm thì thấy bốn tên thân binh áo bạc bước tớiđón.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 23 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153
Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang