Võ Hiệp Tiêu Dao Lục

Lượt đọc: 2142 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153
Tiến »
Chương 89
chữa thương, ngộ

❊ ❊ ❊

Hoàng Dung đang ngồi trong mật thất cùng Quách Tĩnh, nghe thấy tiếng của Phùng Ngọc Yến, vội vàng vui mừng lên tiếng gọi:

“Biểu tỷ!”

Hoàng Dược Sư là người đầu tiên nhận ra tiếng con gái, vội nhìn quanh kêu lên:

“Dung nhi, ngươi ở đâu?”

Phùng Ngọc Yến đi vào bếp, đưa tay xoay chiếc bát mở cơ quan, lập tứcmật thất hiện ra. Mọi người đều ngạc nhiên không rõ tại sao Phùng NgọcYến lại biết, nhưng cũng không ai mở miệng ra hỏi, tất cả theo chân nàng đi vào mật thất.

Trong mật thất, Hoàng Dung hai tay vẫn áp sát vào hai tay Quách Tĩnh, nàng khuôn mặt có chút mệt mỏi, lại có nét vui mừng.

Mọi người đều biết Hoàng Dung cùng Quách Tĩnh đang dùng nội lực chữathương bằng một phương pháp rất cao minh. Phùng Ngọc Yến quan sát QuáchTĩnh cùng Hoàng Dung đôi chút, sau đó gật đầu nói:

“Nếu cứ để thế này, Quách Tĩnh sẽ nhân họa đắc phúc, công lực tăng cao một bước. Ta tiễn hai người một hồi tạo hóa đi.”

Nói xong tiến tới bên cạnh hai người, tay trái đặt lên vai Hoàng Dung, tay phải đặt lên vai Quách Tĩnh rồi nhẹ nhàng nói:

“Loại trừ tạp niệm, cẩn thận chú ý.”

Nói xong vận nội lực Cửu Âm cùng Cửu Dương giao hòa, truyền vào cơ thểHoàng Dung và Quách Tĩnh. Nội lực một âm một dương giao hòa thành mộttia nội lực trung tính, hết sức ôn hòa lại bền bỉ chạy quanh kinh mạchhai người.

Quách Tĩnh từ bé đến tận khi gặp Mã Ngọc chỉ chú ý luyện ngoại công,thân thể có ám thương ngầm, không thể nào chữa khỏi, tiến độ tu luyệnchậm rãi.

Hoàng Dung từ bé không ham võ công, chỉ tập chút võ công gia truyền,kinh mạch đã định hình, kể cả nắm trong tay tuyệt thế nội công cũng rấtkhó tiến xa.

Luồng nội lực âm dương giao hòa đi quanh cơ thể hai người, không nhữngchữa lành vết thương, lại còn uốn nắn kinh mạch của cả Quách Tĩnh vàHoàng Dung, khiến cho tư chất luyện võ của hai người lên rất cao. Nếucho hai người năm năm, hoàn toàn có thể đạt đến mức như Hồng Thất Côngtrước khi đột phá. Còn về phần được như Vô Song hay không, đấy lại làphụ thuộc vào ngộ tính hai người có thể phá tan được bình cảnh haykhông.

Đám người Hoàng Dược Sư hai mắt vẫn chằm chằm nhìn vào ba người HoàngDung. Không ai ngoài Hồng Thất Công, Hoàng Dung, Quách Tĩnh biết PhùngNgọc Yến nội lực cao đến mức nào, nhưng nhìn nàng mặc dù hỗ trợ haingười Quách Tĩnh vẫn bình thản, thậm chí không chảy ra một giọt mồ hôilà biết nội lực của nàng đã đạt đến mức cao thâm.

“Tiểu cô nương này là như thế nào tu luyện vậy?” Trong đầu mọi người đều dâng lên một câu hỏi.

Khoảng một giờ trôi qua, Phùng Ngọc Yến thu công lại, thản nhiên đứnglên. Lúc này Quách Tĩnh và Hoàng Dung vẫn đang nhắm mắt tận hưởng cáicảm giác vừa rồi. Hai người đều có cảm giác hiểu ra rất nhiều thứ, bấttri bất giác đắm chìm vào trong cảm giác đó.

Phùng Ngọc Yến cản lại mọi người định hỏi gì, sau đó ám chỉ mọi người ra ngoài.

Ra đến phòng khách, Phùng Ngọc Yến mới nói:

“Quách Tĩnh cùng Dung nhi đang ‘ngộ’. Đây là cơ duyên khó đạt được, đừng làm phiền bọn họ.”

Mọi người khiếp sợ rồi. Đạt đến cảnh giới tông sư như Hoàng Dược Sư,Hồng Thất Công hai người cũng không lạ gì “ngộ” cả. Phải nói đây là cơduyên vô cùng đặc biệt, chỉ có thể gặp, không thể cầu. Một khi võ giả“ngộ” được ra, thường sẽ tiến dài trong võ đạo, về sau hoàn toàn có thểđạt đến mức độ đại tông sư cảnh giới. Tất cả đều nhìn gian mật thất cóchút hâm mộ.

Phùng Ngọc Yến chợt cau mày, sau đó thản nhiên nói:

“Đại ca, cô phụ, Châu Bá Thông, chúng ta ra ngoài tiếp khách đi.”

Nói xong liền đứng dậy đi ra ngoài. Hai người Hồng Thất Công, Hoàng Dược Sư nhìn nhau một cái, bọn họ không biết Phùng Ngọc Yến nói như vậy làcó ý gì, nhưng mọi người vẫn theo nàng đi ra ngoài.

Khoảng một phút sau, có một đám người tiến tới, đi đầu là Hoàn Nhan Hồng Liệt, theo sau là đám người Bành Liên Hổ, Sa Thông Thiên, còn có ÂuDương Phong và một kẻ mặt mũi thanh tú, ước chừng ba mươi tuổi, trônghết sức thoát tục. Phùng Ngọc Yến nhìn người kia, đoán thầm hắn chính là Long Vũ Phi, quả nhiên nghe Hồng Thất Công nói:

“Người trẻ tuổi mặt mũi thanh tú kia chính là Long Vũ Phi.”

Phùng Ngọc Yến nhìn Long Vũ Phi, Long Vũ Phi cũng đang quan sát đámngười Hoàng Dược Sư. Hắn cũng rất bất ngờ, không biết vị thiếu nữ cực kỳ xinh đẹp kia là ai.

Phùng Ngọc Yến không thấy Âu Dương Khắc, đoán chừng là đã bị Dương Khang làm thịt. Đồng thời nàng cũng biết được tại sao hệ thống lại có nhiệmvụ bảo vệ Hồng Thất Công và Hoàng Dược Sư khỏi chết tại Lâm An. Bởi vìnàng nhìn ra Long Vũ Phi thực lực, không dưới năm trăm năm. Với mức nộilực này, Long Vũ Phi thậm chí có thể thuấn sát Hồng Thất Công trước khiđột phá.

Hoàn Nhan Hồng Liệt vốn truy tung theo Quách Tĩnh cùng Hoàng Dung, cuốicùng dựa vào thám tử biết được Quách Tĩnh và Hoàng Dung trốn đến thônnày. Hắn liền mang tất cả cao thủ đến đây, mục đích tranh đoạt Võ Mục Di Thư.

Hồng Thất Công nhìn thấy Âu Dương Phong, bĩu môi nói to:

“Lão độc vật, ngươi bây giờ chuyển nghề từ chăn nuôi rắn sang làm cẩu cho Kim quốc?”

Âu Dương Phong tức giận nói:

“Thối lắm, ta chỉ đi tìm Khắc nhi, các việc khác ta không quan tâm.”

Nói xong liếc mắt nhìn qua đám người Hoàng Dược Sư, ôm quyền giả tạo chào hỏi:

“Hoàng huynh đã ở đây rồi sao?”

Hoàng Dược Sư cũng gật đầu đáp lễ. Hắn vốn cũng chẳng ưa gì Âu Dương Phong.

“Xin hỏi Hoàng huynh, ngươi có thấy cháu ta Âu Dương Khắc ở nơi nào?”

Hoàng Dược Sư lắc đầu đáp:

“Ta từ khi rời khỏi đảo đến bây giờ cũng chưa có gặp cháu ngươi.”

Âu Dương Phong tuy làm người nham hiểm, nhưng cũng biết Hoàng Dược Sưkhông nói láo. Hắn cau mày một chút, trong lòng không ngừng suy tínhcách tìm được cháu trai.

Âu Dương Khắc vốn chính là con tư sinh của hắn với chị dâu, đây là bímật mà Âu Dương Phong không bao giờ nói cho ai. Âu Dương Khắc được hắnthương yêu hết mực, âu cũng là do Âu Dương Phong đã đào tạo ra một kẻnhị thế tổ võ công cao cường, hoang dâm vô độ.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 23 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153
Tiến »