Võ Hiệp Tiêu Dao Lục

Lượt đọc: 2112 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153
Tiến »
Chương 80
xử lý rắc rối

❊ ❊ ❊

Chưa đầy nửa giờ sau, một đám binh lính chừng năm mươi người kéo tới vâyquanh y quán. Đi đầu là tên quản gia vừa lúc nãy rời đi cùng Triệu Tuấn, còn Triệu Tuấn đứng sau đám người, ánh mắt tràn đầy tham lam nhìn vàohai thân ảnh kiều diễm trong y quá.

“Thật sự rất nhàm chán.”

Tiếu Tiếu có chút khó chịu nói. Trình Y Y mặt lạnh gật đầu. Nàng bây giờ đang nghĩ nên làm thế nào thì bên cạnh đã vang lên tiếng của Phùng Ngọc Yến:

“Y Y, đuổi chúng đi đi! Đừng gây ra án mạng!”

Phùng Ngọc Yến chẳng qua không thích có người chết trước cửa y quán củanàng thôi. Hậu quả là có kéo nhiều lính tới nữa, trước mặt Phùng NgọcYến cũng không đủ xem. Nàng nhưng là Bạch Y Chiến Thần, tự tay giết quánăm vạn binh lính. Huống hồ hiện tại nàng mạnh hơn xưa nhiều lắm, mộtcái thành Lâm An nho nhỏ, kéo hết binh lính đến đây cho nàng giết có khi cũng không đủ.

Trình Y Y nhẹ nhàng gật đầu. Nàng từ từ đi ra ngoài.

Bên ngoài Triệu Tuấn có chút sợ sệt Trình Y Y, bản lĩnh của nàng, hắn đã được chứng kiến rồi. Trước mắt vị thiếu nữ xinh đẹp này có thể nói làmột cao thủ.

Đám lính trai tráng nhíu mày, tính tình của Triệu tiểu vương gia này bọn họ không lạ lẫm gì. Nhìn khuôn mặt tuyệt sắc của hai vị cô nương trong y quán này, dễ dàng đoán ra tại sao bọn họ lại phải ở chỗ này. Bọn họ quả thật rất không cam lòng, nhưng ai bảo bọn họ là binh lính Triệu vươngphủ đây.

“Bắt lấy các nàng!”

Quản gia Triệu phủ hô to, hai mươi tên lính tiến tới định tóm lấy Trình Y Y. Chỉ thấy khóe miệng Trình Y Y nhấc lên một nụ cười nhạt, nàng rút ra một cái roi nhỏ quật tới đám lính. Roi này chẳng qua là Trình Y Y tựmình mua từ sau khi được Phùng Ngọc Yến tặng cho nguyên bộ Cửu Âm ChânKinh đấy, đến lúc này sử dụng mới là lần đầu tiên.

Chưa đầy mười hơi thở, hai mươi tên lính đã lăn ra đất, mũ giáp có mấyvết roi quật rách. Bản thân Trình Y Y nội lực rất cao, kèm theo tiênpháp của Cửu Âm Chân Kinh rất mạnh, mũ giáp bằng đồng thường quả thậtkhông đáng nhắc tới.

Nhìn thấy Trình Y Y múa roi uy vũ, đám dân thường đứng ngoài nhiệt liệtvỗ tay. Bọn họ vốn căm ghét đám nhà giàu phách lối bắt nạt dân thường,hơn nữa chỗ này lại chính là nơi Bạch Ngọc Tiên Tử khám chữa bệnh miễnphí. Đối với vị thần y xinh đẹp này, đám dân thường vô cùng sùng báinàng đấy. Từ khi nàng đến nơi này khám chữa bệnh, các chứng bệnh chữarất nhanh chóng, lại còn không tái phát, khiến cho người dân nghèo vốnlo lắng bệnh tật lúc này đã thoát khỏi một nỗi lo lắng lớn.

Năm mươi lính mang đến, lúc này đã tổn hại mất hai mươi lính. Triệu Tuấn sắc mặt thật sự khó coi. Hắn có thể điều động cũng chỉ là ngần nàyngười mà thôi. Nhiều hơn nữa thì phụ thân hắn sẽ không cho phép. Nhưngnhìn hai tuyệt sắc mỹ nữ trước mặt mà bảo hắn trở về tay không, hắn thật sự không cam lòng.

Ba mươi tên lính còn lại hoảng sợ, lùi lại mấy bước, để lại quản gia đứng đấy sợ hãi.

Trình Y Y liếc mắt đẹp khinh bỉ đám người, lạnh lùng nói:

“Muốn bắt thì đến đây mà bắt đi.”

“Ngươi… ngươi dám đánh trả? Ngươi biết chúng ta là ai không?”

Trình Y Y khinh bỉ nói:

“Ngu xuẩn! Các ngươi là ai ta cần gì phải biết? Muốn bắt thì nhanh lên, không thì biến đi.”

Đám đông hò reo lên:

“Biến đi!”

“Biến đi!”

Đám người Triệu Tuấn xanh mặt, vội vã cúp đuôi chạy mất.

Trình Y Y xoay người đi vào trong y quán, Tiếu Tiếu ngược lại có chút lo lắng hỏi:

“Sư phụ, chuyện như thế liệu có kết thúc không?”

“Tốt nhất là hắn nên biết điều, nếu không ta thật sẽ cho hắn đoạn tử tuyệt tôn.”

Trình Y Y tức giận nói.

“Được rồi, hôm nay các ngươi vất vả, tối ta xuống bếp một chuyến.”

Phùng Ngọc Yến cười cười nói.

“Sư phụ vạn tuế!”

Tiếu Tiếu vui mừng nói, rồi lao ra ôm lấy cổ Phùng Ngọc Yến.

“Được rồi, khám bệnh tiếp đi.”

“Người tiếp theo!”

Nói qua nói lại, Trình Y Y cùng Tiếu Tiếu có chút muốn cảm ơn TriệuTuấn, nếu không bữa tối hai nàng cũng không có một bữa ăn ngon như vậy.Thậm chí Tiếu Tiếu trong lòng còn thầm ước rằng ngày mai, Triệu Tuấn sẽmang theo nhiều nhiều người nữa đến đây tìm rắc rối, đến lúc đó nàng sẽlại được hưởng mỹ vị sư phụ nấu rồi.

Hai ngày tiếp theo trôi qua rất bình thản, số lượng người khám chữa bệnh lúc này duy trì ở mức năm mươi người. Phùng Ngọc Yến một bên chỉ dẫnPhùng Tiếu Tiếu, một bên cũng tham gia khám bệnh.

“Người tiếp theo!”

Phùng Ngọc Yến đang ghi chép lại nhật ký khám bệnh, chợt thấy một ngườitrẻ tuổi ăn mặc sang trọng ngồi xuống đối diện. Nàng buông bút nhìnkhuôn mặt người trẻ tuổi này. Đây là một thanh niên thân hình có chút ốm yếu, nhưng ánh mắt có tia uy quyền, mặc dù che dấu khá kỹ nhưng cũngkhông qua được mắt Phùng Ngọc Yến. Đằng sau hắn là một người khoảng bamươi tuổi, mặt mũi cương nghị, có lẽ là người bảo vệ thanh niên trẻ tuổi này.

“Ngươi đưa tay ra.”

Người trẻ tuổi giơ tay trái ra đặt lên bàn. Bàn tay trắng trẻo, có chútchai sạn giống như người luyện qua kiếm, hiển nhiên cũng là một ngườitập võ, tuy vậy khuôn mặt lại có chút tái xanh. Phùng Ngọc Yến nhẹ nhàng đặt tay lên bắt mạch, chỉ thấy trong kinh mạch người này có một chútđộc tố.

“Thân thể có một chút độc tố, thời gian trúng độc chưa lâu, khoảng haingày. Ngươi rất may mắn khi đến đây khám, bằng không nếu nhỡ trúng thêmmột lượng nhỏ nữa thì sẽ nguy hiểm đến tính mạng. Hơn nữa chất độc đểmột thời gian sau liền gây suy yếu thân thể ngươi, dẫn đến sau này cókhả năng liệt nửa thân.”

“Cái gì? Ngươi xác định?”

Thanh niên cả kinh, vội hỏi lại.

Phùng Ngọc Yến nhẹ nhàng gật đầu. Chỉ thấy khuôn mặt thanh niên trầm xuống, sau đó hắn hỏi:

“Xin hỏi, ngươi có thể chữa khỏi cho ta?”

Phùng Ngọc Yến không nói gì, lẳng lặng ghi ra một đơn thuốc đặt lên bàncho hắn, sau đó đứng dậy lấy ra ba gói thuốc kèm một viên giải độc đan.

“Đây là giải độc đan kèm theo ba gói thuốc uống bồi bổ thân thể. Cáchdùng ghi trên giấy, ngươi mang về dùng mỗi nửa ngày một gói, sau haingày có thể hoàn toàn bình phục.”

“Nhanh như vậy?”

Thanh niên có chút bất ngờ hỏi lại.

“Được rồi, ngươi cầm thuốc đi về đi.”

Phùng Ngọc Yến cũng không muốn mất nhiều thời gian, trực tiếp mời ngườirời đi. Nàng nhìn qua cũng biết người này thân phận không tầm thường,mình không muốn rắc rối thì tốt nhất không nên tiếp xúc nhiều.

“Chủ nhân, ngài định thế nào?”

Người cận vệ hỏi thanh niên trẻ tuổi. Thanh niên trẻ tuổi cầm viên thuốc suy nghĩ một chốc lát, sau đó đưa tất cả thuốc cho người cận vệ rồinói:

“Ngươi cầm về mang cho Thạch Xương nghiên cứu xem uống cái này có nguy hiểm gì hay không.”

“Vâng.”

Người cận vệ kính cẩn cầm lấy đám thuốc, sau đó cùng người thanh niên trẻ tuổi rời đi.

Thanh niên trẻ tuổi quay lại nhìn y quán một chút, sau đó cười nói nhỏ:

“Thật là có ý tứ.”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 23 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153
Tiến »