Võ Hiệp Tiêu Dao Lục

Lượt đọc: 2199 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153
Tiến »
Chương 94
tặng

❊ ❊ ❊

Phùng Ngọc Yến cười nói:

“Ta có cái túi bảo bối, có thể chứa được rất nhiều đồ.”

Tiếu Tiếu sáng mắt hỏi:

“Thật sự? Vậy sư phụ để túi đấy trong người?”

Nói xong ánh mắt lại tập kích ngực Phùng Ngọc Yến.

Không riêng gì Tiếu Tiếu, ánh mắt mọi người cũng không tự chủ nhìn vềngực nàng, khiến cho Phùng Ngọc Yến vốn không để ý người ta nhìn gìmình, bất giác cũng hết sức ngại ngùng, hung hăng liếc Tiếu Tiếu mộtcái.

“Này, các ngươi nhìn cái gì? Cả Vô Song ca nữa, đến giờ ta mới biết ngươi cũng là một đại sắc lang!” Tiếu Tiếu bực mình hô to.

Vô Song đám nam nhân đỏ mặt, lập tức ho khan rồi không nhìn Phùng NgọcYến nữa. Nhưng trong đầu Vô Song lại nghĩ: “Ngọc Yến tỷ, ít nhất phải Dcup…”. Nếu Phùng Ngọc Yến biết Vô Song nghĩ gì, không đập cho hắn mộttrận không được.

“Được rồi, bình dán nhãn đỏ là sinh cơ đan, mỗi bình có sáu viên. Dánnhãn xanh là giải độc đan, mỗi bình có mười viên. Dán nhãn vàng là tĩnhtâm đan, mỗi bình có mười viên. Mỗi người lấy mỗi loại một bình đi.”

Phùng Ngọc Yến vừa dứt lời, đám Vô Song, Tiếu Tiếu đã vội vàng lấy điphần của mình. Dù sao Phùng Ngọc Yến đưa ra cái gì cũng đều là thứ tốtcả, nhất là sinh cơ đan, có thể cứu vớt được một cái mạng. Hoàng Dungcùng Quách Tĩnh cũng rất nhanh lấy phần của mình. Hai người cùng HồngThất Công đều biết công dụng của sinh cơ đan, vừa đúng lúc Hoàng Dung đã sử dụng hết sinh cơ đan trên người Hồng Thất Công. Hồng Thất Công cùngHoàng Dược Sư thì tỏ rõ phong độ tiền bối, để cho lũ trẻ lấy hết, sau đó mới đến phiên mình.

Thấy thuốc đã được phân phối xong, Phùng Ngọc Yến cười nói:

“Sinh cơ đan cùng giải độc đan không có gì kỳ lạ, mọi người đều biếtcông dụng. Còn tĩnh tâm đan là để mọi người khi đánh sâu vào bình cảnhtránh cho tẩu hỏa nhập ma. Chỉ cần một viên tĩnh tâm đan liền giúp tâmthần thanh sảng, tập trung tăng cao trong vòng một tháng.”

“Cái gì? Còn có tác dụng tốt như vậy?” Hoàng Dược Sư cùng Hồng Thất Công kêu lên. Đợi đã, cái gì mà sinh cơ đan cùng giải độc đan không có gì kỳ lạ? Nửa năm trước chúng ta còn chưa bao giờ thấy hai loại thần dượcnày, một loại chỉ cần vết thương không chí mạng là có thể cứu lại, thậmchí không để lại sẹo. Một loại lại giải bách độc, đến cả độc nhất TâyĐộc cũng không khó khăn. Ngươi lại bảo không có gì kỳ lạ? Gọi là tiênđan cũng không quá đáng.

Thật ra Hoàng Dược Sư cùng Hồng Thất Công không biết, đây chẳng qua chỉlà phàm đan. Chân chính tiên đan, không phải Phùng Ngọc Yến bây giờ cóthể chế luyện đấy.

Phùng Ngọc Yến đã dạy Tiếu Tiếu chế tác ba loại này, nhưng tỷ lệ thànhđan và chất lượng thì không thể so sánh được. Cho nên Phùng Ngọc Yến mới phải để lại một nhóm đan dược, đề phòng lúc nguy cấp.

“Được rồi, còn một số thứ nữa.” Phùng Ngọc Yến tiếp theo lấy ra một cáibọc. Lần này nàng không che dấu, trực tiếp từ ống tay áo lấy ra. Cái bọc khá to, khiến cho đám người lại một phen kỳ quái về cái túi bảo bối của Phùng Ngọc Yến.

Mở chiếc bọc để trên bàn, mọi người nhìn thấy trong chiếc bọc toàn là vũ khí, bảo vệ cổ tay, khuyên tai. Tất cả đều hết sức mới và đẹp đẽ.

Cầm lên một thanh kiếm màu đỏ, Phùng Ngọc Yến đưa cho Vô Song rồi nói:

“Kiếm tên Vô Song, ngươi đừng phụ danh hiệu của nó.”

Vô Song mặt nghiêm túc gật đầu nói:

“Ngọc Yến tỷ yên tâm, ta sẽ khiến cho tên kiếm vang khắp mọi nơi.”

Vô Song cầm lấy kiếm, nhẹ nhàng rút ra. Kiếm vang lên tiếng trong veo,thân kiếm sáng bóng, mơ hồ có một lớp ánh sáng bao bên ngoài lưỡi kiếm.

Thần Kiếm! Hoàng Dược Sư cùng Hồng Thất Công khiếp sợ. Vô Song đám người trẻ tuổi có thể không biết giá trị của cây kiếm này, nhưng Hoàng DượcSư cùng Hồng Thất Công đều rất rõ ràng. Kiếm kia chắc chắn là thần kiếmchém sắt như chém bùn. Không biết so với Thái A, Hiên Viên thì thế nào,nhưng chắc chắn là một món thần cấp vũ khí.

Nếu để Phùng Ngọc Yến biết Hoàng Dược Sư cùng Hồng Thất Công so sánh hạphẩm pháp khí với Thái A hay Hiên Viên, nàng nhất định sẽ cười mộttiếng. Một món hạ phẩm pháp khí, lại mang ra so với cực phẩm phàm khí,dĩ nhiên hạ phẩm pháp khí sẽ không tốn sắc chặt hai thanh kiếm kia ralàm đôi. Dù sao người phàm làm đạt đến cực phẩm phàm khí cũng là giớihạn, không có kiến thức đặc biệt về trận pháp, luyện khí là không thểtạo ra pháp khí đấy.

Mọi người ánh mắt hâm mộ nhìn Vô Song cầm Vô Song kiếm, sau đó tất cảánh mắt rực cháy nhìn những món đồ trên bàn. Phùng Ngọc Yến cũng rấtnhanh chóng phân phát. Đến cả Nam Cung Nguyệt cũng có một món đồ.

Tiếu Tiếu nhận được một thanh kiếm có màu băng, được đặt tên là BăngTâm. Tiểu nha đầu còn nhận được thêm một bộ kim châm đặc biệt nữa, bộkim châm được đặt tên Huyền Vũ.

Trình Y Y nhận được một chiếc roi màu đen nhánh, được đặt tên là Tu La.

Nam Cung Nguyệt nhận được một chiếc vòng tay bảo vệ.

Hoàng Dung nhận được một đôi khuyên tai cực kỳ xinh đẹp, khiến đám nữnhân ghen tỵ không thôi. Khuyên tai này có thể tỵ thủy, tỵ hỏa, tỵ độckèm theo tĩnh tâm hiệu quả. Khuyên tai tên Tĩnh Nguyệt.

Quách Tĩnh nhận được hai đôi vòng tay bảo vệ, một thay cho cái mà hắn đã đưa cho Hoa Tranh, một là để tăng sức chiến đấu cho hắn. Cái tăng sứcchiến đấu cho Quách Tĩnh trực tiếp khiến tay hắn bao phủ bởi một làn hào quang, đao thương bất nhập, chỉ cần truyền một chút nội lực vào làđược. Vòng tay tên Bạo Long.

Hồng Thất Công được một bộ phi châm có thể sử dụng với mạn thiên hoa vũ. Đặc điểm của bộ phi châm này là khi phóng ra, chỉ cần đi qua vị tríphóng châm sẽ tự động thu hồi châm đã phóng, phạm vi là mười mét. Đâycũng là một món rất nghịch thiên châm, ít nhất là ở cái thời đại này.Hơn nữa khi phóng ra sẽ vô ảnh vô tung, rất khó phòng tránh. Châm tên Vô Ảnh.

Hoàng Dược Sư được một chiếc sáo ngọc. Đây là một món pháp khí tăngcường âm công, kèm theo khi truyền nội lực có thể hình thành lưỡi và mũi kiếm, vô cùng thần kỳ. Sáo đặt tên là Minh Ngọc.

Về phần Lục Quán Anh, Trình Dao Gia chỉ nhận được một chiếc vòng tay cóthể chống đỡ năm trăm năm công lực. Nhưng đối với hai người, vậy là quáđủ rồi. Phùng Ngọc Yến cũng không thân quen hai người cho lắm.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 23 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153
Tiến »