Võ Hiệp Tiêu Dao Lục

Lượt đọc: 2170 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153
Tiến »
Chương 82
triệu húc quyết tâm

❊ ❊ ❊

Ngày hôm sau, như thường lệ, y quán sáng sớm lại mở ra. Hơn hai mươi ngườiđã xếp hàng đứng ở bên ngoài. Khám được cho vài người, Phùng Ngọc Yếnvừa buông bút ghi chép xuống, nàng liền phát hiện người thanh niên hômtrước đến khám đang ở trước mặt mình. Nhìn khuôn mặt lúc này hồng hào,không còn xanh xao như hôm nọ, Phùng Ngọc Yến gật đầu, nụ cười xinh đẹpnở trên môi, nhẹ nhàng nói:

“Độc trong người ngươi đã hoàn toàn được giải trừ, chẳng qua còn mộtthang thuốc, ngươi nên uống hết. Uống hết xong có thể an tâm ở nhà,không cần đến đây nữa.”

Triệu Húc nhìn Phùng Ngọc Yến nụ cười xinh đẹp không kể xiết, nhất thờingẩn người ra. Phùng Tiếu Tiếu trông thấy vậy hừ một tiếng, sau đó gàoto:

“Người kế tiếp!”

Triệu Húc bị Tiếu Tiếu hô đánh thức, nhất thời xấu hổ, vội vàng nói:

“Cô nương, đa tạ ngươi đã giúp ta giải độc.”

Triệu Húc trong lòng cũng rất ngạc nhiên, hắn không ngờ Phùng Ngọc Yếnchỉ nhìn qua hắn đã biết hắn chỉ uống hai thang thuốc. Nhất thời y thuật của nàng trong lòng hắn liền thăng vài cấp bậc.

Phùng Ngọc Yến lắc đầu nói:

“Ngươi không cần cảm ơn. Ta cũng không nghĩ gặp lại ngươi ở đây nữa. Nếu ngươi đã không có bệnh, ngươi nên rời đi.”

Trắng trợn thất bại từ vòng gửi xe, Triệu Húc không ngờ lại bị mỹ nhânđuổi khéo sớm như vậy. Hắn cảm thấy trong lòng dâng lên một nỗi thấtbại.

Không còn cách nào khác, Triệu Húc cả tên cũng chưa kịp nói ra, đành phải cáo từ đi về.

Nhìn Triệu Húc ra khỏi cửa, Tiếu Tiếu nói:

“Lại một kẻ muốn đến tranh giành sư phụ của ta. Mơ tưởng!”

Phùng Ngọc Yến phì cười, lắc lắc đầu rồi gọi người tiếp theo vào khám.

Hôm sau.

“Lại ngươi? Ngươi đến đây làm gì a?”

Tiếu Tiếu bực mình nói với Triệu Húc. Triệu Húc mặt ủy khuất nói:

“Ta đến đây khám bệnh a.”

Tiếu Tiếu ngạc nhiên nhìn lại Triệu Húc, cảm thấy sắc mặt hắn có chút tái xanh, liền nói:

“Sư phụ ta không khám cho ngươi, để ta khám cho ngươi.”

Giỡn hoài, sư phụ là của nàng, nàng nhất định không để ai cướp sư phụ đi mất.

Triệu Húc cũng để Tiếu Tiếu khám bệnh, tranh thủ nói chuyện hỏi hanPhùng Ngọc Yến. Nhưng vừa nói được vài câu, Tiếu Tiếu lập tức nạt hắn im lặng, khiến Triệu Húc vô cùng ấm ức.

Liên tục ba ngày đến xin chữa bệnh, Triệu Húc hầu như không có tiếntriển gì đáng kể, ngoài một vài câu nói chuyện phiếm ra, Phùng Tiếu Tiếu căn bản không cho hắn cơ hội nói chuyện riêng với Phùng Ngọc Yến.

Hoàng cung.

“Làm thế nào bây giờ?”

Triệu Húc quả thật rất đau đầu. Chưa bao giờ hắn cảm thấy được việc bắtđược tấm lòng của cô gái lại khó đến như vậy. Hắn bản thân là thiên tửcủa một nước, bình thường là các cô gái đến quyến rũ hắn, hắn chưa baogiờ phải nhọc công đi tán gái.

Hết cách, Triệu Húc đành phải bái kiến mẫu thân mình, thái hậu.

Thái hậu nghe Triệu Húc nghiêm túc nói, nàng cũng rất bất ngờ đồng thờicũng rất buồn cười. Không ngờ nhi tử đã là vua một nước, vậy mà không có biện pháp lấy được trái tim của một thiếu nữ.

Thái hậu đành phải khuyên:

“Nếu ngươi thật lòng với nàng, nên trực tiếp đối với nàng theo đuổi, chứ không nên hành hạ bản thân như vậy. Sẽ khiến cho nàng thêm coi thườngngươi.”

Triệu Húc người trong cuộc, đương nhiên rất khó suy nghĩ, chỉ thấy mẫuhậu khuyên bảo rất đúng, lúc này mới hạ quyết tâm xuống, nhất định phảiđược đến người đẹp.

“Sư phụ, thật sự ta khâm phục tên kia. Mỗi ngày hắn đến là lại có một vấn đề, hôm thì trúng độc, hôm thì bị thương.”

Phùng Tiếu Tiếu có chút bó tay nói.

“Ngươi cứ mặc kệ hắn là được rồi. Cứ coi như hắn chỉ là bệnh nhân bình thường mà thôi.”

“Nhưng hắn cứ lượn lờ tán tỉnh sư phụ, ta không nhịn được.”

Trình Y Y một bên cười cười nói:

“Tiếu Tiếu, ngươi tính để sư phụ ngươi cô đơn cả đời hay sao?”

“Sư phụ là của ta, không ai có thể cướp!”

Tiếu Tiếu chống nạnh lớn tiếng.

Phùng Ngọc Yến trông mà buồn cười, giơ tay vuốt nhẹ đầu Tiếu Tiếu.

Hôm nay là một ngày hiếm có, bệnh nhân chỉ có hơn mười lăm người. Đếngần trưa, không còn một bóng dáng người nào nữa xếp hàng, Phùng Ngọc Yến cầm trên tay cốc trà, nhấp một ngụm tận hưởng.

Liếc mắt một chút Tiếu Tiếu, thấy nàng vẫn đang cắm đầu vào đọc nhữngghi chép mấy ngày qua, Phùng Ngọc Yến gật đầu hài lòng. Một đồ đệ cóthiên phú, lại chăm chỉ khắc khổ, tôn sư trọng đạo, đó là ước mơ của tất cả các sư phụ trên thế gian này.

Tiếu Tiếu bây giờ đã có gần bốn năm nội lực, đây là thành quả của TiểuVô Tướng Công sau hơn một tháng luyện công. Lúc này Tiếu Tiếu căn bản có thể dùng nội lực khi châm cứu, đạt được hiệu quả tốt hơn nhiều rồi.

Trình Y Y cũng không hề lơi là, nội lực tăng lên rất nhiều. Trước kia so với Vô Song, nội lực của nàng thật kém một khoảng lớn. Hiện tại thìkhoảng cách này đã rút ngắn một chút. Chẳng bao lâu sau Trình Y Y cũngcó thể so với Vô Song được rồi.

Phùng Ngọc Yến có chút nhớ Vô Song, dù sao cùng chung một chỗ mười mấynăm, lần này cách xa lâu như vậy, không khỏi có chút tưởng niệm. Còn cóthế giới hiện đại, Phùng Ngọc Yến quả thật rất nhớ, nhất thời thất thần…

Đột nhiên, một bó hoa hồng đưa đến trước mặt Phùng Ngọc Yến khiến nànggiật mình. Nhìn phía trước Triệu Húc đang quỳ gối đưa cho mình bó hoa,Phùng Ngọc Yến tâm trạng dở khóc dở cười.

“Phùng cô nương, ta thích ngươi!”

Triệu Húc sắc mặt nghiêm túc nói.

“Cái tên khốn kiếp này!”

Tiếu Tiếu đạp một cái, bó hoa bay vào góc tường. Bốn năm nội lực Tiếu Tiếu dĩ nhiên hơn hẳn không võ công Triệu Húc rồi.

Triệu Húc ngỡ ngàng nhìn bó hoa bay vào góc tường, nhất thời bất động.

Phùng Ngọc Yến cũng thấy Tiếu Tiếu có chút quá khích, cần phải chấnchỉnh, nếu không sau này nàng lại nghĩ sử dụng võ lực thay cho suy nghĩthì hỏng bét. Nhưng trước mặt Triệu Húc, Phùng Ngọc Yến cũng không nóigì, dù sao phải cho Tiếu Tiếu một chút mặt mũi đáy.

“Tiếu Tiếu, tại sao ngươi lại đá bó hoa của ta?”

Triệu Húc lúc này kìm nén không được, tức giận nói.

“Ngươi gọi ai là Tiếu Tiếu?”

“Ngươi không phải tên là Tiếu Tiếu sao?”

“Bổn cô nương tên gọi, không phải ngươi có thể gọi đấy. Thỉnh gọi ta là Phùng cô nương hoặc Phùng tiểu thần y!”

Vẫn đứng một bên xem trò vui Trình Y Y, lúc này đang ôm miệng cười…

“Được rồi, Phùng tiểu thần y, tại sao ngươi lại đá bó hoa của ta?”

Triệu Húc ủy khuất hỏi.

“Ngươi, suốt ngày quấn quít lấy sư phụ ta. Ta không cho phép!”

Tiếu Tiếu hung dữ đáp.

“Nhưng ta thật sự thích Phùng cô nương, hơn nữa nam nhân theo đuổi nữ nhân hoàn toàn là bình thường đi.”

“Sư phụ là của ta, ngươi không có cửa đâu! Hơn nữa, sư phụ ta đã có vị hôn phu rồi, ngươi từ bỏ ý đồ đi thôi!”

Phùng Ngọc Yến nghe đến đây thì trán đầy hắc tuyến. Nàng từ lúc nào có vị hôn phu đây?

“Cái gì? Phùng cô nương, ngươi có vị hôn phu rồi?”

Triệu Húc cả kinh, nhưng đầu óc rất nhanh suy nghĩ. Xinh đẹp như Phùng Ngọc Yến, bị gia đình đính ước là chuyện bình thường đấy.

Phùng Ngọc Yến thấy Triệu Húc hỏi mình, nàng cau mày không biết nên gậtđầu hay lắc đầu, chợt thấy một người bước vào y quán, giọng vui mừng gọi to:

“Ngọc Yến tỷ, ta đã trở lại!”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 23 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153
Tiến »