Võ Hiệp Tiêu Dao Lục

Lượt đọc: 2177 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153
Tiến »
Chương 69
rời đi

❊ ❊ ❊

“Ân.”

Phùng Ngọc Yến gật đầu đáp.

Vô Song cười cười nói:

“Ngọc Yến tỷ chính là bách sự thông, trong thế giới này có gì không biết cứ hỏi Ngọc Yến tỷ.”

Phùng Ngọc Yến dở khóc dở cười nói:

“Ta nào có như ngươi khoa trương như vậy?”

Bởi vì trong sảnh sẽ rất máu me, cho nên Phùng Ngọc Yến cũng không cóvào. Dù sao nhìn người khóc lóc, chặt đầu này nọ cũng không có cái gìđáng xem đấy.

Phùng Tiếu Tiếu ôm chặt lấy Phùng Ngọc Yến nói:

“Sư phụ, ngươi thật là lợi hại.”

Phùng Ngọc Yến nhẹ nhàng vuốt tóc Phùng Tiếu Tiếu, ngồi đợi bên trong giải quyết xong Đoàn Thiên Đức.

Hoàng Dung cũng biết vị biểu tỷ này nhiều bí mật, không hỏi gì, chỉ theo Quách Tĩnh đi vào bên trong sảnh. Bên ngoài sảnh chỉ còn Phùng NgọcYến, Vô Song, Phùng Tiếu Tiếu và Hoàng Dược Sư ngồi uống trà.

Phùng Ngọc Yến mở miệng hỏi:

“Cô trượng, ngươi thấy Quách Tĩnh thế nào?”

Hoàng Dược Sư ánh mắt phức tạp nhìn vào trong sảnh rồi đáp:

“Hắn không xứng với con gái ta.”

Phùng Ngọc Yến mỉm cười nói:

“Người với người không thể xem xứng hay không xứng, mà phải xem duyênphận. Cô trượng, ngươi với cô cô chẳng phải vì duyên phận mà đến vớinhau đó sao?”

Hoàng Dược Sư nghe nhắc đến Phùng Hành, ánh mắt lại ảm đạm. Bình thường, nếu có một người không quen nào nhắc đến Phùng Hành, kẻ đó chắc chắnchết dưới tay của Hoàng Dược Sư. Kể cả Hoàng Dung nếu nhắc đến PhùngHành cũng bị Hoàng Dược Sư trừng mắt. Nhưng trước mặt Phùng Ngọc Yếngiống Phùng Hành như hai giọt nước, Hoàng Dược Sư có muốn phát uy cũngkhông thể. (Tác giả: mà kể cả phát uy với Phùng Ngọc Yến cũng chẳng thểlàm được cái gì)

Hoàng Dược Sư trầm lặng một lúc, sau đó hỏi Phùng Ngọc Yến:

“Làm sao ngươi lại biết nhiều như vậy?”

Phùng Ngọc Yến uống một ngụm trà, chậm rãi nói:

“Ta có một cái đặc thù năng lực…”

“Đặc thù năng lực?”

Phùng Ngọc Yến gật đầu nói:

“Ta năng lực có thể cho ta biết trước một số điều.”

Hoàng Dược Sư cau mày, hắn cũng không lý giải được Phùng Ngọc Yến ý tứ.Dù sao cái năng lực đặc biệt vào cái thời đại này cũng thật vô cùng khótin.

Phùng Ngọc Yến cầm cốc trà, suy nghĩ một lúc rồi lấy ra hai cái bình ngọc nhỏ, đưa cho Hoàng Dược Sư.

Hoàng Dược Sư nhìn hai chiếc bình, có chút tò mò.

“Đây là hai viên Sinh mệnh đan, mỗi viên có thể cứu được một người, chỉ cần còn một hơi thở là có thể.”

Hoàng Dược Sư hít một hơi lạnh, đây chẳng phải chính là tiên đan dượcsao? Có thể cứu người thập tử vô sinh trở về, trên đời có loại đan dượcnhư vậy?

“Cô trượng, ta có một số việc muốn làm. Chúng ta đi trước.”

Phùng Ngọc Yến cảm thấy hiện tại Quách Tĩnh và Hoàng Dung đều an toàn,Hoàng Dược Sư thì phải đợi hắn cùng Hồng Thất Công tới Lâm An mới có thể xảy ra nguy hiểm. Hiện tại nên đi tranh thủ thực hiện nhiệm vụ phụtuyến.

Lúc này Hoàng Dung cùng Quách Tĩnh, Hoàn Nhan Khang và mọi người đã đira ngoài. Quách Tĩnh mắt đỏ hoe, tay cầm thủ cấp của Đoàn Thiên Đức.

Hoàng Dung thấy Phùng Ngọc Yến chuẩn bị đi ra ngoài, vội hỏi:

“Biểu tỷ, ngươi định đi đâu?”

Phùng Ngọc Yến mỉm cười nói:

“Ta có một chút chuyện phải hoàn thành. Ngươi và Quách Tĩnh bảo trọng. Nhớ không được tháo vòng bảo vệ tay xuống.”

Hoàng Dung và Quách Tĩnh ngoan ngoãn gật đầu. Quách Tĩnh nhìn sang Vô Song một lúc, rồi hỏi hắn:

“Mộ Dung đại ca, vừa rồi ngươi sử dụng Giáng Long Thập Bát Chưởng?”

Vô Song mỉm cười gật đầu nói:

“Chính là Phi Long Tại Thiên trong Giáng Long Thập Bát Chưởng.”

Hoàng Dược Sư lúc này mới nhớ ra Vô Song thi triển Giáng Long Thập Bát Chưởng, vội hỏi:

“Ngươi là đệ tử lão khiếu hóa?”

Vô Song lắc đầu nói:

“Không phải.”

“Ta xem Phi Long Tại Thiên của ngươi có phần uy mãnh hơn của Hồng ThấtCông, Giáng Long Thập Bát Chưởng của ngươi rốt cuộc là từ đâu đến?”

Vô Song cười cười chỉ Phùng Ngọc Yến nói:

“Ta thân võ công đều là Ngọc Yến tỷ giáo đấy.”

Hoàng Dung vội hỏi:

“Ta nghe Trình Y Y kia nói ngươi tuyệt học là Cửu Dương Chân Kinh và Càn Khôn Đại Na Di, sao giờ lại có cả Giáng Long Thập Bát Chưởng? Còn có,biểu tỷ, ngươi từ đâu đến được võ công đấy?”

Hoàng Dược Sư nghi hoặc hỏi lại:

“Cái gì Cửu Dương Chân Kinh? Càn Khôn Đại Na Di?”

Hoàng Dung liền giải thích:

“Cha, chúng ta ở Triệu Vương Phủ gặp được một kẻ cũng biết Cửu Âm ChânKinh. Kẻ đó đánh với Vô Song đại ca bị Vô Song đại ca đả bại.”

“Cái gì? Lại còn có người nữa biết Cửu Âm Chân Kinh? Là ai?”

“Là một người tên gọi Trình Y Y. Võ công ả cực cao, chỉ thua Vô Song đại ca một chút.”

Hoàng Dược Sư hít một hơi. Vô Song bản lĩnh hắn đã lãnh giáo, hiện tạilại từ đâu ra một cái Trình Y Y, trình độ chỉ kém Vô Song một chút. Đâychẳng phải nói là hoàn toàn có thể đánh ngang tay với mình? Thiên hạ từbao giờ ra nhiều cao thủ như vậy? Nhất thời ánh mắt nhìn về phía PhùngNgọc Yến.

Phùng Ngọc Yến gật đầu nói:

“Trình Y Y võ công không tệ, cô trượng gặp nàng phải cẩn thận. Nàng cùng đi với Âu Dương Khắc, đoán chừng Cửu Âm Chân Kinh cũng đã rơi vào tayÂu Dương Khắc và Âu Dương Phong.”

“Cái gì?”

Hoàng Dược Sư cả kinh, nếu vậy thì sự việc quả thật rất phiền phức.

Phùng Ngọc Yến nói tiếp:

“Bất quá, cô trượng cũng đừng lo, đánh không lại nhưng thoát thân cũngkhông thành vấn đề. Trình Y Y để ta và Vô Song giải quyết. Hơn nữa Trình Y Y học Cửu Âm Chân Kinh chỉ một phần, hoàn toàn không đáng sợ. Đángngại chỉ có Âu Dương Phong, một phần Cửu Âm rơi vào tay hắn tuyệt đốikhông phải chuyện tốt. Cô trượng cần thận trọng.”

Hoàng Dược Sư gật đầu, ngập ngừng một lúc sau đó hỏi:

“Ngươi đi như vậy rất nguy hiểm…”

Hoàng Dung cũng phụ họa:

“Biểu tỷ, ngươi cùng ta đi Đào Hoa Đảo đi, đảm bảo không ai dám đến khi dễ ngươi.”

Phùng Ngọc Yến xoa đầu Hoàng Dung nói:

“Ta đi xử lý một số chuyện, một thời gian nữa liền tới Đào Hoa Đảo tìm ngươi đi.”

“Biểu tỷ, ngươi nhất định phải đến thăm ta, ta sẽ dẫn ngươi đi chơi quanh đảo.”

Hoàng Dung lưu luyến không muốn xa Phùng Ngọc Yến.

“Được rồi, bảo trọng.”

Phùng Ngọc Yến gật đầu, sau đó cùng với Vô Song đi khỏi Lục gia trang.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 23 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153
Tiến »