Tình Yêu Của Ác Ma

Lượt đọc: 7507 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94. Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176
Tiến »
Chương 51
Đau đến muốn chết.

❊ ❊ ❊

Châu Dã đã được đưa vào trong phòng cấp cứu ,Thư Uyên thì ngồi ở bên ngoài chờ.Mã Hồng và Thanh Hải cũng đã về nhà ,ở đây chỉ còn có 1 mình Thư Uyên mà thôi .

Thư Uyên cứ đi qua đi lại mà thôi, trong người nóng lên như lửa đốt vậy ...

Tầm 30 phút sau thì có y tá ra đi lấy máu thêm ,do là Châu Dã bị thương,máu cũng ra khá là nhiều .

" Cô y tá ơi ,cô ấy có sao không."

" Bệnh nhân đang trong tình trạng nguy kịch .."

Nói xong thì y tá cũng đi vào bên trong phòng cấp cứu ..

Tầm 8 giờ sáng thì bác sĩ mới đi ra ,cánh cửa phòng được đóng lại .

Nhìn thấy sắc mặt của vị bác sĩ có chút buồn,dường như tình hình không được khả quan lắm thì phải .

" Bác sĩ cô ấy sao rồi"

" Mộ tiểu thư ,cô ấy là bạn của cô sao ."

" Vâng ,bác sĩ cô ấy sao rồi "

"Bị thương rất nặng bàn tay phải đã bị liệt rồi, sau này sẽ không hoạt động được như trước nữa .Từ đầu đến chân điều có vết thương,và còn điều quan trọng là cô ấy đã có thai ,cái thai giữ được nhưng mà đã bị động thai."

"Có thai sao.."

" Đúng vậy ,tôi đã kiểm tra rất kỹ lưỡng. "

"Chân cũng bị thương nhưng mà không sao ,bàn tay đã bị liệt rồi sau này khi hoạt động sẽ rất khó khăn."

" Vâng, tôi biết rồi cảm ơn bác sĩ.."

" Cô đừng để cho bệnh nhân quá kích động,nếu không cái thai sẽ khó mà giữ được ."

"Vâng "

Cái gì đang xảy ra thế này, Châu Dã đã khổ lắm rồi,ông trời đúng là biết trêu đùa con người ta mà.

Còn mẹ cô ta ,súyt chút nữa thì đã hại chết con người ta rồi .Bà ấy từ trước giờ vẫn luôn như vậy, lúc nào cũng chỉ biết lợi ích của chính mình mà thôi, đến ba cô còn phải cảm thấy khó chịu nữa mà ...

Lát sau cô đi đóng tiền viện phí rồi đi mua cháo và sữa cho Châu Dã.

Nếu đêm qua cô không đến đó, thì liệu Châu Dã sẽ như thế nào đây .Ở trong nhà ai ai cũng không muốn nhìn mặt của cô ấy thì phải ...

Nằm ở dưới tầng hầm với cả người đầy máu me, nhìn vào thì cứ như là xác chết vậy .

Khi mua cháo xong thì cô cũng trở lại ,Thư Uyên đi vào phòng rồi ngồi xuống bên cạnh của Châu Dã.

Sắc mặt của cô ấy tiều tụy quá, tuổi còn quá trẻ nhưng phải chịu nhiều bất hạnh quá .

Hình như số của cô vẫn còn may mắn hơn Châu Dã nhiều,ít ra cô vẫn có thể làm những gì mình thích mà không cần phải nghĩ ngợi gì cả, cũng không cần phải đi làm bạc mạng kiếm tiền từng giờ như thế này đây .

Mẹ của cô bà ấy sao lại có thể ra tay tàn ác như vậy,súyt chút nữa thì đã giết cháu của nhà họ Mộ rồi ...

Qua 2 tiếng sau thì Châu Dã cũng đã tỉnh dậy ,cô mở mắt ra rồi nhìn lên trần nhà. Như vậy là cô vẫn còn sống sao? Sống để làm gì chứ ,thà chết đi thì cũng sẽ không đau khổ nữa ,và không có ai uy hiếp gia đình của cô.

" Cô tỉnh rồi.."

" Là cô đã cứu tôi sao."

" Thư Uyên sao cô không để tôi chết đi ,chết là hết."

" Mấy ngày qua tôi biết cô đã tìm cách đến biệt thự, nhưng mà Khắc Huy đã không cho phép."

" Cuộc sống của tôi đã bị anh ấy giam cầm , tôi đã rất khổ sở rồi vậy sao cô không để cho tôi chết đi ." cô nói với vẻ mặt khổ sở, nước mắt cũng trào ra.

" Châu Dã cô đừng có suy nghĩ tiêu cực như vậy được không,bây giờ cô đã có thai rồi ."

'" Hả, gì chứ ?.." Châu Dã vô cùng bất ngờ,..

" Tôi có thai sao ?""' cô hỏi lại 1 lần nữa.

"Đúng vậy bác sĩ nói cô bị động thai ."

Cô có thai rồi? Là kết tinh tình yêu của cô và Khắc Huy. Nhưng mà anh ấy bây giờ đã là chồng của người ta rồi .

Sau đó Châu Dã liền ngồi dậy ,cả người vô cùng đau nhức .Cô muốn giơ tay lên nhưng sau nó đau quá đi ,ngón tay khi cử động cũng khó khăn nữa ,dường như là không có lực ...

"Đau..đau. .tay của tôi.

"Hức. Hức ...Thư Uyên ..tay của tôi."

" Châu Dã bác sĩ nói ...nói là bàn tay của cô tạm thời đang bị liệt ,sau này hoạt động sẽ hơi khó khăn..."

"Hức. .á ...tôi ...á ....không.không tin đâu."

" Thư Uyên ..cô ..cô gạt tôi.. tôi không tin đâu. ....hức. .hức. "

" Không .. không . thể.... nào ..đau ..đau quá đi ."

" Châu Dã bình tĩnh lại đi mà ..cô đừng khóc đã có tôi ở đây rồi ..đừng khóc."

Thư Uyên ôm chầm lấy Châu Dã rồi vỗ về ,qua 1 lát sau thì cô cũng không khóc nữa ,thay vào đó là không nói chuyện nữa ,hai mắt cứ nhìn lên trần nhà mà thôi .

Châu Dã cô bây giờ chẳng còn tinh thần gì nữa rồi,đau khổ bủa vây trái tim của người con gái .

Tại sao cuộc sống này đối với cô toàn là đau thương vậy ,cô chưa có được 1 ngày bình an và vui vẻ như bao người...

Thư Uyên cảm thấy không an tâm cho nên đành đi gọi bác sĩ lại khám bệnh cho Châu Dã ,và kết quả là không được khả quan cho lắm ,có thế là cô ấy đã bị trầm cảm rồi .

Cũng đúng thôi, biết bao nhiêu chuyện xảy ra mà không trầm cảm thì mới lạ đấy. Nếu đổi lại là Thư Uyên thì chắc cô cũng muốn chết mất .

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 12 tháng 8 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94. Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176
Tiến »