Tình Yêu Của Ác Ma

Lượt đọc: 7462 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94. Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176
Tiến »
Chương 52
Vừa yêu vừa hận.

❊ ❊ ❊

Cả ngày Châu Dã vẫn không chịu ăn uống gì cả ,cô chỉ biết khóc mà thôi còn không thì sẽ đi ngủ.

Dù cho Thư Uyên có nói như thế nào thì cô cũng không chịu nghe ..

Qua ngày hôm sau thì Châu Dã mới chịu nói chuyện với Thư Uyên .

"Thư Uyên cô đừng nói chuyện tôi có thai cho ai biết hết „coi như tôi cầu xin cô."

" Bấy nhiêu đây là đủ lắm rồi,sau này tôi không muốn liên quan gì đến Khắc Huy nữa ,xem như tôi và anh ấy là nghiệt duyên đi ."..

"Nhưng mà ,...Châu Dã cô hãy suy nghĩ kỹ lại đi ,cô nuôi con 1 mình không có ổn đâu. Hay là tôi nói cho anh biết, biết đâu anh ấy sẽ ..."

" Không cần đâu ,con của tôi thì tôi sẽ tự nuôi được.." Châu Dã lập tức khước từ.

" Thư Uyên tôi có thể xin cô thêm một thứ được không? "

" Cô nói đi ."

" Tôi muốn đem Nala theo, tôi sẽ bầu bạn cùng với nó ." ".

" Được chứ.."

" Châu Dã bây giờ cô định ở đâu đây? Tình hình sức khỏe vẫn chưa ổn định hay là đến trung cư của tôi đi ,nơi đó sẽ không có ai biết đâu. Nhà đấy là tôi tự mua cho nên Khắc Huy sẽ không tìm được" .

"Vâng. "

" Thư Uyên, nhưng mà vẫn còn cái hợp đồng ."

" Cô cứ mặc kệ đi ,bây giờ vẫn nên lo sức khỏe của mình.."

"Được.."

Sau đó thì Châu Dã cũng ngồi dậy ăn cháo ,cô phải ăn bằng tay trái. Thư Uyên thấy vậy thì liền đút cho Châu

Dã..

Châu Dã bây giờ cảm thấy bản thân của mình nó vô dụng quá đi, đến cả việc ăn uống cũng không xong nữa ấy vậy mà muốn tự mình nuôi con ...

E là thời gian sau này sẽ hơi khó khăn, nhưng mà đây vẫn là lựa chọn tốt nhất cho cuộc sống của 2 người ...

Qua mấy ngày sau thì Châu Dã cũng đã được xuất viện, Thư Uyên đưa Châu Dã về trung cư của mình,sau đó thì mới đến biệt thự đem Nala về nhà.

Ông quản gia cũng chỉ hỏi thăm vài câu mà thôi,còn Châu Dã ở đâu thì ông cũng không biết .Đợi sau khi cậu chủ trở về thì 2 anh em bọn họ cứ tự mình làm việc với nhau đi.

Thân già này vẫn nên tự lo cho chính mình là tốt nhất...

Trở về trung cư ,Thư Uyên thả chó vào nhà thì nó đã chạy lại chỗ của Châu Dã rồi .Dường như nó rất thích cô gái này thì phải ...

" Hình như nó rất thích cô." Thư Uyên vừa đi vừa nói.

'Ừm ,chắc là mến tay mến chân đấy. "

"Chắc vậy rồi." .

Châu Dã cười nhẹ sau đó thì ôm nó vào lòng ,tuy là chỉ có thể ôm 1 tay nhưng mà cô vẫn có thể ôm hết Nala vào người mình .

"Tôi không biết nấu ăn ,vậy nên mua đồ ăn bên ngoài cho cô ."

"Ừm ,cái nào cũng được"

Thư Uyên mua rất nhiều đồ ăn ,Châu Dã làm sao mà ăn hết được đây, nhưng cuối cùng thì cô cũng phải ráng ăn ,dù sao thì bây giờ cô đã có thai rồi,vậy cho nên cô phải ăn cho 2 người thì mới được.

" Châu Dã lát nữa tôi phải đi múa rồi,cô ở đây 1 mình được không.."

"Được chứ, không sao đâu ."

" Ừm "

Ăn cơm xong thì Thư Uyên liền rời khỏi nhà ,còn Châu Dã thì đem mấy hộp đồ ăn bỏ vào thùng rác ,sau đó thủ đi tắm.

Cô còn 1 tay mà cho nên cũng có thể sinh hoạt nữa ,bàn tay phải tạm thời vẫn chưa hoạt động được, nó cứ đơ ra mà không làm được gì .

Không biết là sau này nó có trở lại bình thường hay không nữa. ...Càng nghĩ thì Châu Dã càng lo lắng hơn ...

Ở đây có 2 phòng, Thư Uyên sắp xếp cho cô 1 căn phòng rộng nhất .Quần áo và vật dụng cá nhà cũng đầy đủ, không có thiếu thứ gì hết .

Châu Dã ngồi xuống đất ,lưng thì dựa vào bên hông giường .Bên cạnh đó thì có Nala đang vẫy đuôi với cô .

"Nala, mẹ có con rồi này ,một em bé đáng yêu và dễ thương"..

Có lẽ ông trời đã sắp đặt tất cả rồi, vậy cho nên đứa bé này cô sẽ không bỏ nó đi. Con của cô nó không có tội tình gì hết ,

Vừa nghĩ Châu Dã lại vừa khóc, khóc cho số phận của mình .Có lẽ rời xa nhau như thế này là cách tốt nhất cho cả hai ,anh ấy sẽ không còn cảm thấy khó chịu và bực bội khi mà nhìn thấy cô nữa .

Tình yêu này chỉ có 1 mình cô biết mà thôi,và con cũng chỉ là của riêng Châu Dã này ...

Lý Duyên bà ấy nói là làm mà ,chỉ trách cô không biết chính bản thân mình đã vượt khỏi giới hạn . Ngày hôm ấy cô cứ nghĩ là mình đã chết đi, nhưng cuối cùng cái mạng này vẫn được giữ lại .

Chuyện này đúng là nực cười thật đấy, người mẹ thì muốn giết cô còn người con thì muốn cứu sống .

Nếu không có Thư Uyên thì cô đã chết rồi,cô vừa hận vừa mang ơn .Vấn đề này cô nên giải quyết như thế nào bây giờ .

Thư Uyên đã thay đổi rất nhiều,cô đã nhìn ra điều đó rồi ..Vậy còn người cô yêu thì sao đây? Anh ấy đã vì cô 1 lần nào hay chưa ,hay là mấy tháng qua chỉ là sự nghi ngờ rồi dày vò lẫn nhau mà thôi .

Tình yêu của cô nó rẻ mạt như thế sao ? Rồi sức khỏẻ của cô ,ai sẽ là người đền bù sao . Chẳng lẽ Thư Uyên là người đang bù đắp tất cả cho những gì mà người mẹ của mình đã gây ra hay sao .

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 12 tháng 8 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94. Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176
Tiến »