Tình Yêu Của Ác Ma

Lượt đọc: 7298 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94. Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176
Tiến »
Chương 97
Trả giá.

❊ ❊ ❊

Cả 2 người họ đi từ cửa sau vào ,Bùi Đạt vừa đi đến thì đã lao vào đánh Thanh Hải .Anh ta giả vờ ngất xuống để cho 2 bọn họ đi vào trong .

" Bùi Đạt,Diệp Yến là 2 người đúng không?'" .

"Ừ ,là chúng tôi đây. " Diệp Yến cởi khẩu trang và nón ra rồi thừa nhận với Châu Dã..

" Hai người đến đây làm gì nữa, muốn hại anh ấy nữa sao! .

"Chỉ muốn xem Mộ Khắc Huy đã chết hay chưa mà thôi." Bùi Đạt lên tiếng rồi tiến lại gần giường bệnh nhưng mà đã bị Châu Dã ngăn cản lại .

" Này ! Không được lại gần anh ấy."

" Haha ,nó chết rồi à !.Sao em phải chùm đầu nó vậy '"''

"Mặc kệ tôi,anh không được lại gần anh ấy nếu không tôi đánh chết anh " .

" Xoạc.".

Bùi Đạt kéo chăn xuống đất ,đây là 1 người khác chứ không phải Mộ Khắc Huy..

" Châu Dã, Mộ Khắc Huy đang ở đâu .' anh ta hét lên .

"Ở đâu cũng được, nhưng không có ở đây '".

" Em..".

" Mấy người giở trò được thì tôi cũng sẽ chơi được mà thôi, tôi sẽ đón tiếp mấy người ".

" Đến bây giờ em vẫn còn quan tâm nó.".

'Tất nhiên rồi,bởi vì tôi yêu anh ấy, tôi không hề yêu anh..".

" Không .. không.".

"Bùi Đạt chúng ta mau rút thôi, không chừng đây là 1 cái bẫy đấy ." .

" Đi nhanh thôi ." Diệp Yến la lớn lên .

" Không đi ."..

" Anh bị điên hả ? Mau đi thôi, không chừng là bị trúng kế đấy. "...

" Rầm..".

Trì Tinh xông cửa vào rồi giơ súng lên ,mũi súng chĩa vào đầu của Bùi Đạt..

" Này ,mọi chuyện đã kết thúc rồi .Anh mau đi đầu thú đi còn không thì sẽ phải chịu đau đớn đấy .."".

" Haha.." anh ta cười lớn rồi kéo Châu Dã về phía mình,anh ta rút ra 1 con dao rồi kề vào cỏ của Châu Dã. .

"Buông Châu Dã ra ,còn không thì tôi sẽ nổ súng đấy.".

" Không,anh buông súng ra, nếu không tôi sẽ cắt cổ cô ấy"'.

"Hừ. ư"...

"Bùi Đạt anh điên thật rồi, đừng sai càng thêm sai nữa."..

" Đúng ,anh đã điên rồi cho nên mới yêu em 1 cách điên cuồng như vậy đấy ....'''

" Tôi giết cô ấy thật đấy.." .Bùi Đạt kề cao gần hơn ,..

" Được... được tôi bỏ xuống ." .

Lúc trước cậu chủ có dặn dù cho có bất cứ chuyện gì xảy ra thì phải bảo vệ Châu Dã hàng đầu .

Sau đó thì Trì Tinh cũng bỏ súng xuống, Bùi Đạt cứ nghĩ mọi chuyện đã thuận lợi đưa người đi nhưng mà vừa mới đi ra cửa thì đã bị Thanh Hải bắn vào chân 1 phát súng ,cả người anh ta khụy xuống, Châu Dã cũng té ra đất.

Còn Diệp Yến nhân cơ hội này đã chạy đi, nhưng người của Mộ gia đông như vậy thì làm sao mà có thể tha cho cô ta được chứ....

"Á...ahhh. buông tôi ra. .".Mặc cho Diệp Yến có hét lên như thế nào thì cũng đã bị bắt lại ,bọn họ còng tay Diệp

Yến lại rồi đưa về Bắc Kinh ..Dù sao thì bây giờ nhà của Mộ Khắc Huy đang có Tiểu Hiên ở ,lỡ như thằng bé nhìn thấy thì cũng không tốt cho lắm ...

##:#@@

Bùi Đạt ôm chân của mình, rồi máu chảy ra không ngừng,...Châu Dã nhặt con dao lên rồi quăng nó vào thùng rác ,bây giờ Bùi Đạt đã không còn hung khí gì nữa rồi.

" Châu Dã em ác lắm ." .

' Là anh yêu em mà ,anh rất yêu em ." .

" Bùi Đạt anh làm sai thì anh nhận đi, đừng có mà biện minh cho hành vi của mình nữa .". .

"Những gì mà Khắc Huy chịu đã rất đau đớn rồi,anh ấy cũng không có tàn nhẫn như anh .Anh ấy chưa từng kề dao vào cổ của tôi như anh vừa làm đâu ,với lại cũng không phóng hoa giết người ."'' .

" Tôi không thích anh ,lúc trước và hiện tại cũng điều như vậy .Vậy cho nên anh đừng có ảo tưởng nữa. .".

" Châu Dã,anh làm tất cả là vì em mà .Hắn ta đã làm tổn thương em mà ".

" Đó là chuyện của tôi và anh ấy ,anh là người ngoài vậy cho nên đừng có xen vào .Năm xưa chính anh đã nói là xem tôi làm bạn , nhưng sau lưng thì lại khác ,vậy cho nên chúng tôi đã hiểu lầm nhau. Đã vậy anh còn hợp tác với Diệp Yến bày đủ trò nữa ,lần trước Tiếu Hiên đã luyên lụy,ngay cả 1 đứa con nít mà cũng kéo vào nữa ,vậy anh thử xem anh có trái tim hay không hả .".

" Bùi Đạt ,Khắc Huy anh ấy đang trả giá cho sai lầm của mình rồi ..Khắc Huy đã gây ra cho gia đình anh những tổn thất và tinh thần ,gia đình anh phá sản. Nhưng mà anh vẫn còn ba mẹ thì vẫn có thể làm lại từ đầu mà ,lần trước anh cũng đã đánh trả anh ấy còn gì nữa và anh ấy cũng đã bị chấn động não rồi, anh ấy rất đáng thương '"'''.

" Sau cú đánh ,anh đánh anh ấy phải nhập viện .Khắc Huy khi đó đã không kiện anh ,mà anh ấy cũng đã bù đắp tất cả ,Khắc Huy đã cho người đền bù lại tiền,xây nhà mới cho ba mẹ anh , giúp mẹ anh chữa bệnh ở Mỹ rồi..Anh ấy đã và đang bù đắp tất cả rồi ,thậm chí còn đến tận nơi thăm 2 người họ và cũng được họ tha thứ rồi".

Sao ? Tại sao anh lại không biết những chuyện này chứ ,rốt cước là tại sao .

" Bùi Đạt đến đây là kết thúc được rồi,ba mẹ của anh đã không còn hận anh ấy nữa ,và anh ấy cũng đã nhận ra lỗi lầm của mình và tôi cũng mong anh hãy quên đi chuyện này ‚sau này đừng có ghi hận gì nữa. "''..

Châu Dã khóc ,cô khóc rất nhiều .Bởi vì cô coi Bùi Đạt là bạn, nhưng cuối cùng tình bạn này cũng đã tan rã luôn rồi .

Trì Tinh kéo Bùi Đạt rời khỏi chỗ này ,Châu Dã vẫn đứng đó .Nói ra hết đúng là nhẹ nhàng mà, chuyện này cô biết được là do mấy ngày trước Thanh Hải đã kể cho cô nghe ,vậy cho nên cô mới biết rõ sự tình như thế đấy .

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 12 tháng 8 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94. Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176
Tiến »