Tình Yêu Của Ác Ma

Lượt đọc: 7346 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94. Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176
Tiến »
Chương 98
Nợ em rất nhiều thứ.

❊ ❊ ❊

Sau cơn mưa thì trời lại sáng ,mọi thứ cũng đã trở lại bình thường rồi ...

Bùi Đạt cũng đã bị đưa đến đồn cảnh sát ,và anh ta cũng đang bị cảnh sát thẩm vấn.

Trời hôm nay có mưa nhẹ ,mưa chỉ ướt lá cây mà thôi ..

Châu Dã nhìn ra bên ngoài,mưa sắp tạnh rồi thì phải ..Bầu trời cũng đã trong xanh trở lại ..

" Châu Dã cô lại đây ăn sáng đi ."

" Um ."

Thư Uyên mở túi thức ăn ra rồi đưa đũa và muỗng cho Châu Dã .

" Cô ăn đi .".

" Ừm ,cảm ơn.".

" Mấy ngày qua cô đã vất vả rồi,hay là về nhà nghỉ ngơi đi . Tiểu Hiên cũng nhớ mẹ rồi "..

"Ừm, cũng được.".

"Cũng may là lần trước cô nhanh trí gọi thêm người tới ,chứ nếu không anh hai tôi lại xảy ra chuyện nữa rồi ." .

"Cái này phải cảm ơn Du Biên mới đúng ,con bé phát hiện ra rồi mới nói với tôi." .

" Ừm ,vậy xem ra là đang nợ con bé 1 ân tình rồi ..Tôi sẽ tài trợ cho Du Biên học y tá. ".

" Được ".

" Châu Dã, ngày nào cô cũng mua hoa cát tường sao ." Thư Uyên chỉ bó hoa ở đầu giường .

"Ừm ,hy vọng là may mắn sẽ đến với anh ấy " ._ Châu Dã khẽ cười, rồi ăn hết phần mỳ xào của mìn,...

" Thư Uyên vậy cô ở lại đây chăm sóc anh ấy đi, tôi về rồi tối sẽ đến"..

"Được,cô về đi ." .

"Um ..".

Châu Dã ra về,ở đây chỉ còn Thư Uyên mà thôi .

Tầm 20 phút sau thì cũng về đến nhà ,hôm nay là cuối tuần cho nên Tiểu Hiên không có đi học ...

" Ahhh....mẹ mới về ,con nhớ mẹ quá đi ." .

Thằng bé chạy đến rồi ôm mẹ mình, không những ôm mà còn hôn nữa...

" Bữa nay mẹ ở nhà chơi với con nha..''.

"Ừm.".

"Mẹ ơi ,ông bà nội ở trong bếp đấy." .

"Ừm ,mẹ biết rồi "..

@@@@####.

Đến giờ cơm trưa thì cô và Tiểu Hiên đi xuống nhà ăn cơm ,hôm nay có Lý Duyên nữa, hình như 2 người họ đã làm lành với nhau rồi, được như vậy thì cũng tốt .

" Châu Dã,con ăn nhiều vào,bác thấy con ốm quá ".Lý Duyên gắp đồ ăn vào chén cho cô .

" Cảm ơn ."

"Không có gì..".

"Tiểu Hiên,để bà nội lấy cua cho con ." .

"Dạ.".

Bữa cơm trưa diễn ra vô cùng vui vẻ ,ai nấy cũng cảm thấy dễ chịu .Châu Dã thấy Tiểu Hiên vui vẻ như vậy thì cô cũng vui theo .

Lát sau chơi với con hơn cả tiếng đồng hồ thì cô cũng lên phòng đi ngủ,mấy ngày qua cơ thể của cô hơi mệt ,vậy cho nên khi đặt lưng xuống thì đã ngủ thiếp đi .

Tiểu Hiên vẫn ở dưới lầu chơi với ông bà nội .

Ở bệnh viện, Khắc Huy đã tỉnh dậy. Khi nãy đang lao tay cho anh , thì Thư Uyên đã thấy tay anh cử động,vậy cho nên đã đi gọi bác sĩ ,đúng như cô nghĩ là anh hai cô đã tỉnh dậy rồi ,có thể nói cái mạng này đã được giữ lại rồi ..

Thư Uyên cho Khắc Huy uống nước,hơn cả tháng nay cơ thể nó tiều tụy trông thấy .

" Anh hai để em gọi cho Châu Dã,còn thông báo với gia đình nữa ." .

"Đừng ,bây giờ chắc cô ấy đang ngủ, đừng làm phiền cô ấy ." .

"Ờ cũng đúng.".

" Hơn cả tháng qua là Châu Dã ở lại đây chăm sóc anh đấy, tuần trước cũng may là có Du Biên và Châu Dã phát hiện ra trò bẩn của Bùi Đạt cho nên đã cứu được anh đấy, không thôi là anh tiêu đời rồi '''.

" Vậy sao.".

"Ừm ,đúng vậy . Ngày nào cũng ở đây nói chuyện với anh ,vả lại còn thỉnh bùa bình an cho anh nữa đấy '" .

" Đã vậy còn mua hoa cát tường để đầu giường nữa nè ,Châu Dã nói hoa này mang lại may mắn và hạnh phúc .Lúc đầu em không có tin đâu , nhưng mà bây giờ phải tin thôi ,bởi vì anh đã tỉnh dậy. "''

" Cô ấy thật sự rất tốt với anh ."..

" Chưa hết đâu ,bữa đó Châu Dã còn bị Bùi Đạt kề dao vào cổ nữa đó ,cô ấy khinh muốn giao anh ra cho nên đã bị anh ta khống chế . Nhưng cũng may là không sao ,mọi thứ cũng đã qua hết rồi".

" Um.".

" Anh nợ cô ấy rất nhiều, không biết khi nào mới trả hết nữa .."..

"Người như Châu Dã rất là tốt ,cô ấy rất là khoan dung ."..

"À anh ,mẹ cũng đã nhận ra lỗi sai của mình rồi .Mẹ cũng đến xin lỗi Châu Dã rồi, nhưng mà cô ấy phải cần rất nhiều thời gian thì mới có thể quên được ".

"Ừm ,anh biết chứ .Bà ấy đã làm rất nhiều chuyện xấu ,đâu thể nào mà cô ấy có thể quên liền được chứ.."..

"Đúng vậy, nhưng mà em cũng mừng vì mẹ đã nhận ra .Và ba cũng đã tha thứ cho mẹ.''' .

"À anh ở đây đi ,em đi mua chút đồ ăn và đồ dùng cho anh ".

"Ừm.".

Anh đã hôn mê hơn 1 tháng trời rồi, nhưng hoa thì ngày nào cô ấy cũng mua cả .. Chỉ hy vọng là anh có thể tỉnh dậy ,anh còn sống .

Là anh quá may mắn khi có cô ờ bên cạnh ,dù có như thế nào thì anh ấy cũng không bỏ rơi anh .

Khoé mắt của anh lại cay cay ,anh đang khóc, bởi vì anh thấy bản thân mình không xứng với Châu Dã ,anh đã nợ cô ấy quá là nhiều thứ rồi, không biết đến khi nào thì mới có thể quay về như trước đây nữa. .

Liệu Châu Dã có tha thứ cho anh hay không? Chắc là không rồi ,anh quá là nhẫn tâm với cô ấy mà ,còn cô ấy thì quá thiện lương và hiền lành .

Nhưng mà lần này ông trời cho anh sống lại, thì anh nhất định sẽ bù đắp cho Châu Dã,dù cho có như thế nào thì cũng phải xin lỗi và cầu xin cô ấy ,thứ anh nợ cô ấy quá nhiều vậy cho nên anh sẽ dùng thời gian và tình yêu của mình mà bù đắp tất cả

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 12 tháng 8 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94. Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176
Tiến »