Tình Yêu Của Ác Ma

Lượt đọc: 7298 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94. Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176
Tiến »
Chương 82
Sự phẫn nộ của Mộ Hoàng.

❊ ❊ ❊

Đến trưa thì Khắc Huy cũng đã về nhà ,nghe vệ sĩ báo lại là mẹ anh và Diệp Yến đến đây .

" Anh về rồi."

_ Diệp Yến thấy Khắc Huy về thì liền ra cửa đón rồi khoác tay của anh .

" Đến đây làm gì.".

" Thì đi thử váy cưới với em ." ._ Diệp Yến cố ý nói lớn .

Cùng lúc đó Châu Dã vừa bước xuống,cả 2 người vừa chạm mặt nhau .

"Vậy đi thôi.".

"Ừm." cô ta gật đầu rồi cùng anh đi ra ngoài .

" Châu Dã,con trai của tôi và Diệp Yến sắp cưới nhau rồi, cô tốt nhất là mau rời khỏi đây đi ,bộ cô tính làm vợ bé hay gì.."

Đúng là nực cười thật đấy ,anh ấy đem cô về đây định làm trò tiêu khiển cho bà ấy đây mà .

"Tốt nhất là nhanh rời khỏi đây đi ,chứ nếu không đừng trách tôi ra tay mạnh bạo với cô như 5 năm về trước"...

" Châu Dã cô có liêm sỉ hay không hả ? Tôi đã nói thẳng như vậy rồi,mà cô vẫn đứng trơ trơ ra đó ." .

" Chát.".

" Câu này tôi nên hỏi bà mới đúng đó ."_ Mộ Hoàng tát bà ta 1 cái rồi gằn giọng lên .

" Bà có liêm sỉ hay không,? Mà lại đi chất vấn người ta .".

"Ông dám đánh tôi hả? Mộ Hoàng ông điên rồi ." .

"Đúng vậy, tôi đang bị điên đấy .Điên vì cứ để cho bà tát oai tát quái mấy năm qua..''.

" Sau suốt ngày bà cứ đi kiếm chuyện với Châu Dã vậy ,bà có biết là bà ác độc quá không hả. ".

"Ông dám chửi tôi hả ? .Mộ Hoàng ông bênh con hầu này.''...

"Con hầu này có gì tốt lành chứ ,lúc trước ông bị người hầu mê hoặc rồi bây giờ đến con trai của tôi .Hay là bây giờ ông đã bị nó mê hoặc luôn rồi ."

'Mẹ ,mẹ điên rồi hả ,mẹ có biết mình đang nói gì không ."_ Thư Uyên hét lên .

" Lúc trước,ông ấy cũng thích 1 con hầu mà. Nhưng sau đó thì gia đình cấm cản cho nên ông ấy mới lấy mẹ, chuyện này tôi nói đúng không.."

"Đúng , nhưng mà đó là chuyện của tôi,là quá khứ ..Tôi và cô gái năm xưa đã không còn quan hệ gì nữa rồi .".

"Bà đừng có vì chuyện này mà ghét người ta ,ai ai cũng là con người, người ta cũng có cảm xúc mà .Lý Duyên đây là chuyện quá nhiều của tôi, tại sao bà lại có cái suy nghĩ cổ hũ mà áp đặt lên Châu Dã chứ ,bà có biết là bà càng làm thì người khổ nhất vẫn là con trai của bà không .'''.

" Vậy thì ông có biết con hầu năm xưa nó đang ở đâu không hả ? Nó là mẹ của Châu Dã đấy ,tuy 2 người chưa có gì với nhau nhưng mà tôi thật sự rất ghét nó ,ghét mẹ của nó ..Bao năm qua ông có để tâm đến tôi hay không đây ."'

Ai nấy cũng bất ngờ hết, không ngờ người đó lại là mẹ của cô ..

" Châu Dã,mẹ của cô tên Nguyễn Tuyền chứ gì ." .

" Đúng vậy ." .

Không ngờ trên đời này nó lại có sự trùng hợp như vậy .

"Như vậy thì đã sao chứ? đó là chuyện của quá khứ rồi nhưng sao bà lại đổ lên đầu của Châu Dã chứ"..

"Tại vì tôi ghét mẹ của nó, ghét nó, ghét những gì liên quan đến nhà họ Châu. Tôi chưa giết nó là mai lắm rồi,ông đừng ở đây mà bênh vực nó nữa .." .

" Lý Duyên bà không phải là con người nữa rồi,có nói như thế nào thì bà cũng không chịu nghe. Được thôi, tôi và bà kết thúc cuộc hôn nhân này đi ,sau này muốn làm cái gì thì làm tôi sẽ không quản nữa. "'' .

"Ông nói cái gì,ông vì mẹ con nó mà muốn kết thúc với tôi sao ." .

" Nói cho bà biết đàn ông người ta thích phụ nữ dịu dàng ,nhỏ nhẹ chứ không phải lúc nào cũng tâm cơ như bà đâu . Không có bà tôi vẫn sống được,ở ngoài kia có rất nhiều người tốt hơn bà đấy." .

" Mộ Hoàng,đứng lại ông đứng lại cho tôi .'''

" Mày ..mày ..đúng là sao chổi mà ..."

"Mẹ đủ rồi đó ,tất cả là tại mẹ hết, mẹ tự làm tự chịu đi .Bây giờ đừng có trách ai hết, là ba đã quên cô Tuyền từ lâu rồi,tại mẹ suốt ngày ghen tuông vớ vẫn mà thôi .".

" Đến con cũng bênh người ngoài sao ." .

" Vậy mẹ đã làm được gì cho cái nhà này chưa ,suốt ngày tính cái này cái kia, rồi hãm hại Châu Dã mà thôi ."..

"Mẹ có cháu nội rồi đó, nhưng mà con không dám giới thiệu bà nội với nó nữa .Bởi vì súyt chút nữa là mẹ đã hại chết nó rồi,5 năm trước mẹ đánh Châu Dã súyt sảy thai đấy ,thời gian trôi qua đã lâu như thế rồi mà mẹ vẫn không chịu thay đổi gì cả ."..

" Mẹ có biết anh 2 khổ tâm như thế nào không hả ? .Anh hai rất đau khổ,khổ vì có 1 người mẹ không biết nói lý lẽ như mẹ .".

''' Nếu không phải tại mẹ thì anh ấy có như thế này không,5 năm trời anh ấy không có 1 nụ cười,1 giấc ngủ ngon giấc nữa kìa .Nửa đêm phải uống thuốc ngủ thì mới có thể ngủ được ."...

Thư Uyên vừa nói vừa khóc, Châu Dã cũng cay cay sóng mũi .Cô cũng không vui vẻ gì khi biết được anh ấy phải trải qua như vậy ,đúng là chỉ có những người ở trong cuộc thì mới hiểu được mà thôi .

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 12 tháng 8 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94. Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176
Tiến »