Tình Yêu Của Ác Ma

Lượt đọc: 7346 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94. Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176
Tiến »
Chương 42
Quá khứ và hiện tại điều giống như nhau.

❊ ❊ ❊

Châu Dã sau đó cũng bắt taxi đi về nhà, ngồi ở trên xe cô chỉ biết khóc mà thôi . Khi nãy Khắc Huy nói cô và Bùi Đạt là bạn tình của nhau ,anh ấy luôn nghĩ cô là 1 con người như vậy sao .

Nhưng mà cô và cậu ấy đâu có gì đâu hai người rõ ràng là trong sạch mà ,lúc nãy còn ra tay đánh người nữa chứ.

Cô biết là anh ấy sẽ hiểu lầm nhưng mà không thể đánh người như vậy được, sau này có lẽ cô sẽ hạn chế gặp mặt với Bùi Đạt hơn ..

Tại biệt thự .

Khắc Huy cứ liên tục đập phá đồ đạc như 1 người điên vậy ,Trình Tinh và Mã Hồng có lên can ngăn nhưng cuối cùng cũng không được gì hết ,ở dưới sàn nhà bây giờ toàn là mãnh vỡ mà thôi, mấy bình hoa và bình trà cũng đã tan nát ,chai rượu thì nằm lăn lóc khắp nơi .

Cả căn phòng bây giờ nó tràn ngập mùi chết chóc ,dường như anh sắp muốn giết người đến nơi vậy .

Tầm 10 phút sau anh gọi điện cho Thanh Hải rồi bảo anh ta điều tra về 1 người đàn ông ,nói được vài câu thì

Khắc Huy cũng cúp máy rồi khui rượu ra uống tiếp tục....

" Châu Dã em dám bảo vệ hắn ta ."

Ánh mắt của anh vô cùng đáng sợ ,hai mắt thì đỏ ngầu lên ở trong bóng tối .

Giờ này vẫn chưa về nữa ,chắc là đã đi cùng với hắn ta rồi .

Buổi chiều anh cứ nghĩ là Châu Dã sẽ đi chơi với mấy bạn nữ trong lớp nhưng không ngờ là lại đi hẹn hò cùng với đàn ông khác, nhưng mà hiện tại cô ấy chính là tình nhân của anh đây mà....

Anh không thích xài chung đồ với người khác và cô ấy cũng như vậy ..

Châu Dã cũng như Mẫn Thy mà thôi, ai ai cũng muốn cắm sừng anh mà thôi .

Bây giờ anh đã biết vì sao bản thân anh lại cao như vậy rồi ...Là do khi anh yêu ai thì người đó cắm sừng anh ,vậy cho nên càng ngày anh càng cao là như thế đấy .

Hừ !! đúng thật là nực cười mà ,anh cho cô ấy tất cả ấy vậy mà lại dám đối với anh như vậy đấy .

Nếu lúc nãy anh không ngăn cản lại kịp thì mọi chuyện sẽ như thế nào đây ,càng nghĩ anh lại càng muốn nổi điên lên. .

Đúng là già đầu rồi mà còn bị 1 đứa con nít chơi qua đường,anh đúng là ngu hết chỗ nói mà. .

"Choảng... choảng. ." lại đập đồ ,cái gì ở cạnh anh là anh đập hết .Mấy cái gối ở trên ghế sofa cũng quăng xuống đất..

Anh không lấy Diệp Yến cũng là vì Châu Dã, nhưng không ngờ cô ấy lại đối xử với anh như vậy đấy...

" Haha ,Mộ Khắc Huy mày đúng là điên thật rồi,quá khứ đang tái lại thì phải ."

Người đàn ông tự cười nhạo chính mình, không ngờ khi anh đã buông bỏ được quá khứ thì hiện tại lại có 1 người phụ nữ làm cho anh đau đớn gấp 100 lần hơn năm xưa. .

Đau chứ ,anh rất đau .Anh đã dành trái tim mình cho Châu Dã rồi .

Anh thật sự đã thích cô, nhưng trong thời gian qua anh đã đấu tranh tư tưởng rất nhiều,anh muốn nghĩ xem là anh có yêu cô thật lòng hay không,hay đó chỉ là tình dục mà thôi .

Nhưng không anh đã yêu thật lòng ,yêu bằng cả trái tim của mình rồi.

Nhưng khi thấy cô ấy bảo vệ người khác thì anh thấy bản thân của mình dường như đã thua rồi,thua 1 cách tệ hại nhất ..

Nhìn bàn tay đầy máu của mình Khắc Huy cũng không đau đớn gì hết ,sau đó thì bôi lên áo của mình để cho nó đỡ chướng mắt mà thôi ...

Châu Dã đã về tới nhà ,khi mà vừa bước vào thì quản gia đã kéo cô lại rồi nói chuyện .

" Châu Dã con đừng lên đó ,cậu chủ đang tức giận lắm. Từ nãy đến giờ đã đập rất nhiều đồ rồi ."

" Không sao đâu bác ,là do con chọc giận anh ấy cho nên mới như vậy ."

" Lần này là chuyện lớn phải không. ? Châu Dã hơn 12 năm về trước khi Mẫn Thy cắm sừng cậu ấy thì cũng như vậy đấy. "''

" Con và anh ây có chút hiểu lầm ,bác yên tâm đi con sẽ dỗ được anh ấy mà."

"Ừm ,bác cũng mong là như vậy."

"Vâng ,vậy con lên phòng trước .."....

Châu Dã nói xong liền đi lên lầu, nhưng sau mỗi bước đi của cô sao nó lại nặng nề quá vậy..

Đứng trước cửa phòng Châu Dã vẫn còn nghe tiếng la hét của người đàn ông ,đã vậy còn có âm thanh của những đồ vật rơi xuống đất nữa.

Châu Dã hít thở điều 1 cái rồi cũng đẩy cửa vào, lúc này Châu Dã liền xuất hiện ở trước mặt anh nhưng mà anh cũng chẳng quan tâm đến nữa ,..

Cô cởi giày cao gót ra rồi mang dép vào sau đó thì đặt túi đồ lên bàn trang điểm .

Từ nãy giờ cả 2 người vẫn chưa nói gì với nhau hết, không khí vẫn rất là im lặng...

Người đàn ông này cũng không đập đồ nữa ,cả căn phòng bây giờ nó đã như 1 bãi chiến trường rồi,ở dưới đất toàn là miềng chai và sành sứ mà thôi .Nếu mà chạm nhẹ vào thì cũng sẽ đứt tay chảy máu quá thời,quá là đáng sợ.

Nói ra thì cô cũng rất là sợ anh, người đàn ông này quá là nóng tính đi không biết kìm chế bản thân gì hết..

Cứ mỗi lần mà có chuyện gì không vui thì anh ấy sẽ như vậy,cứ điên tiết lên mà chửi thề rồi không căn phòng trở thành 1 bãi phế liệu ,nó toàn là miềng chai mà thôi.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 12 tháng 8 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94. Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176
Tiến »