Tình Yêu Của Ác Ma

Lượt đọc: 7429 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94. Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176
Tiến »
Chương 3
Người đàn ông đáng sợ.

❊ ❊ ❊

Tầm ấy giờ tối thì Khắc Huy cũng về đến nhà ,anh nới lỏng cà vạt ra rồi đi lên lầu .Lúc này đây anh thấy Châu Dã đang chú tâm làm việc,dáng người thì nhỏ nhắn trông đáng yêu vô cùng .

" Châu Dã. ."

" Cậu ...cậu chủ gọi tôi .."cô lúng túng nhìn anh .

" Cô hết bệnh chưa mà ở đây làm việc ."

"'Dạ rồi "

"Đừng làm nữa,mau đi dọn cơm cho tôi đi ."" .

" Vâng. ."

Châu Dã cúi đầu xuống rồi đi xuống lầu ,Khắc Huy cười cười một cái rồi đi lên lầu . Hình như là cô gái đó có chút sợ anh thì phải. ..

Ở phòng ăn Châu Dã đang hâm nóng thức ăn lên ,Hải Yến đang ở gần đó lao tủ kính .Cô ta liếc Châu Dã một cái ,ánh mắt không có chút vui vẻ gì cả. .

Tại sao phải là Châu Dã phục vụ chứ ,nó cũng vô cùng bình thường mà.

Vậy mà cậu chủ lại chỉ muốn một mình nó hầu hạ mà thôi,càng nghĩ Hải Yến càng căm ghét hơn nữa.

Nhưng mà được cậu chủ để ý thì sao chứ ? Nó vĩnh viễn không bước vào nhà này được đâu ,bởi bì bà Lý Duyên sẽ không chấp nhận một đứa con gái nghèo hèn không có học thức như nó đâu. ..

Tầm 20 phút sau thì Khắc Huy cũng đi xuống, hôm nay anh mặc bộ pijama màu đen , quần dài đến mắc cá chân ..

" Cậu chủ bữa tối đã dọn xong rồi" .

" Ừm " .

Lúc nào Khắc Huy ăn cơm thì cô cũng phải đứng kế bên như thế này ,mặc dù không có làm cái gì cả bởi vì đây là lệnh của anh ấy .

" Châu Dã ngồi xuống ăn cùng tôi ."

Gì chứ ,sao hôm nay anh ấy lạ thế ? Châu Dã cô không thể tin được. ..

" Nhanh lên. ."

" Không được đâu cậu chủ,tôi là người hầu. "

Khắc Huy lúc này liền đứng dậy rồi kéo cô ngồi xuống, khoảng cách của hai người rất gần nhau khiến cho Châu Dã phải run người lên.

"Ăn đi ,món gì cũng được.."

" Tôi , tôi không dám đâu ạ ."

" Ăn nhanh đi ,đừng để tôi nổi nóng lên. ." anh gằn giọng rồi gắp thịt bò vào trong bát của cô .

" Cô sợ tôi sao ? .." Khắc Huy vừa ăn vừa nói chuyện còn Châu Dã thì chỉ biết nhìn vào chén cơm trước mặt của mình mà thôi .

" Vâng ,rất sợ. "

" Bộ tôi rất đáng sợ à ! Tôi thấy mình cũng bình thường mà ,đâu có gây khó dễ gì cho cô đâu. "

" Tôi sợ khi cậu nóng giận sẽ không kiềm chế được bản thân ,khi ấy tôi rất sợ cậu ." không hiểu sao cô lấy ra ở đâu nhiều can đảm như vậy để nói cho anh nghe như thế này nữa đây. .

" À , thì ra là vậy. " Khắc Huy khẽ cười một cái ,hoá ra cô gái này lại sợ anh đến như vậy ..

Từ trước đến giờ anh cũng hay mất kiểm soát như vậy rồi,tính tình không thể thay đổi được nữa. .

" Sắp tới sinh nhật của cô rồi,cô có thích gì không? .."

Anh ấy không nhắc thì cô cũng không nhớ nữa ,qua tuần sau là đến sinh nhật của cô rồi . Nhưng mà sao anh ấy lại nhớ sinh nhật của cô chứ ,..

Châu Dã vội vàng lắc đầu:" cậu chủ không cần đâu , tôi chỉ là người hầu mà thôi. " .

" Với lại tôi cũng không thích gì cả ,..". .

Nghe cô nói vậy thì anh có chút buồn,sự quan tâm của anh đã bị Châu Dã phớt lờ đi mất rồi. .

" Châu Dã,cô đang chống đối tôi sao ? ."

" Không, không có cậu chủ .Tại tôi không đáng cho cậu chủ quan tâm như vậy ."

Nghe xong Khắc Huy liền đập bàn một cái ,Châu Dã ngồi kế bên hai tay hai chân bắt đầu run rẩy cả lên .

" Sau này tôi nói gì cô cũng phải nghe ,cấm chống đối tôi ."

Nói xong anh liền đi thẳng lên lầu ,Châu Dã lúc này cũng liền thở phào nhẹ nhõm một cái .

Mỗi lần mà ở gần anh ấy khiến cho trái tim của cô nó muốn rớt ra ngoài luôn,bởi vì không biết khi nào thì người đàn ông này sẽ tức giận nữa.

Nhưng mà lúc nãy cô đâu có làm cái gì sai đâu ? Tính tình của anh ấy đúng thật là kỳ quặc mà .

Châu Dã thở dài một cái rồi đứng dậy dọn dẹp bàn ăn ,dọn xong cô còn phải đi ủi đồ cho anh nữa .Một lát vào phòng mà gặp anh ấy nữa thì không biết có bị chửi hay không .

Thôi kệ đi bất quá thì cô sẽ đứng nghe mà thôi,mặc dù tính tình của anh ấy có hơi kỳ quặc nhưng gần 2 năm nay cô đã gắn bó làm việc ở đây rồi,lương bổng ở đây rất cao ,đã vậy còn có chỗ ăn chỗ ngủ nữa. Đối với cô được như vậy là tốt lắm rồi .

Cô ký hợp đồng ở đây 5 năm ,nếu hết thời gian ở đây mà vẫn chưa trả được nợ thì cô sẽ xin làm tiếp,làm đến khi nào hết nợ thì thôi ..

Rửa chén ,lao bàn và dọn nhà ăn thì cũng gần 1 tiếng đồng hồ. Sau đó thì cô cũng đi lên phòng tắm rửa cho sạch sẽ cái đã ,hôm nay Châu Dã mặc bộ váy dài đến gần mắc cá chân , buổi tối cô thường mặc những bộ đồ rộng rãi và kín đáo như thế. ..

Người hầu ở trong nhà thì có một khu riêng ở dưới lầu một ,nơi đó cũng là nơi chứa đồ nữa ,bên cạnh đó còn có phòng tranh , phòng chứa đồ kỷ niệm..

Châu Dã là người hầu riêng của Khắc Huy,cho nên đã được ở chung tầng với anh .Đó là lệnh của anh ấy cho nên cô cũng không dám cãi nữa, và cứ thế mà làm theo những gì mà anh ấy muốn mà thôi .

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 12 tháng 8 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94. Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176
Tiến »