Người phụ nữ này thường đi siêu thị lúc mười một giờ trưa, sau đó lại đi ngang qua một trung tâm thương mại, cuối cùng là trở về nơi cô ta đang sống... Tất cả các bức ảnh đều chụp rất rõ ràng, cô ta hoàn hoàn không có chỗ nào khác thường cả.
Nhìn vào những quỹ đạo này có thể thấy, cuộc sống của người phụ nữ này rất có quy tắc, đến cả Đại Quân cũng phải cảm thán: “Một cô gái xinh đẹp như vậy, thật sự chẳng thể nào liên tưởng đến sự nguy hiểm được!”
Đoàn Phong liếc mắt nhìn anh ta và hỏi: “Sao nào, cậu muốn nếm mùi vị chết dưới hoa mẫu đơn à?”
Đại Quân liên tục xua tay: “Tôi không có phúc để hưởng đâu, chịu thôi...”
Lúc này, Đoàn Phong liếc mắt nhìn chiếc xe của mấy người Trương Khai rồi tức giận nói: “Không biết cái gã đàn anh từ trên trời rơi xuống của cậu định giở trò gì, chưa biết chừng gã muốn chúng ta làm bia đỡ đạn đấy!”
Viên Mục Dã đang ngồi xem hình ảnh trong iPad cùng Tằng Nam Nam, nghe thấy Đoàn Phong nói như vậy, cậu bất đắc dĩ hỏi lại: “Vậy mà anh còn đồng ý hợp tác với họ?”
Đoàn Phong khẽ hừ một tiếng: “Là do lão Lâm quá kém, đến giờ vẫn không kéo được tài trợ!”
Thật ra trong lòng Viên Mục Dã hiểu rất rõ, mặc dù Đoàn Phong nói như vậy, nhưng trên thực tế anh ta cũng không muốn lão Lâm phải hạ mình đi cầu xin, vì vậy Viên Mục Dã vừa cười vừa bảo: “Yên tâm đi, có tôi ở đây rồi, dù thế nào thì cũng không để người của chúng ta làm bia đỡ đạn... Chúng ta chắc chắn sẽ kiếm được 25 triệu này rồi.”
Khi cả nhóm chạy đến thị trấn Tân Hương thì đã hơn năm giờ chiều, do không biết địa chỉ cụ thể của người phụ nữ kia nên họ chỉ có thể chạy xe đến khu phố nơi cô ta xuất hiện lần cuối để chờ đợi...
“Chúng ta còn phải đợi đến lúc nào nữa?” Trương Khai phàn nàn.
A Triết ở bên cạnh nghe vậy lạnh lùng hỏi: “Cậu nghĩ 25 triệu dễ kiếm thế à?”
Trương Khai đang định cãi lại thì bỗng liếc thấy cô gái đó đang vừa nói vừa cười và bước ra khỏi cổng khu nhà, cậu ta vội vàng quay đầu, reo lên: “Ra rồi! Ra rồi!”
Mấy người trong chiếc xe khác cũng nhìn thấy bóng dáng của người phụ nữ này, Đoàn Phong bèn gọi điện cho Trương Khai và dặn dò: “Đừng hành động hấp tấp, trước tiên theo dõi đã rồi lại tính...”
A Triết nghe vậy khẽ hừ một tiếng: “Xí... Cái này đâu cần anh ta phải dặn chứ!”
Trương Khai bình tĩnh nói: “Hợp tác cần phải có thái độ của hợp tác! Đừng lúc nào cũng nói kiểu kháy khỉa như vậy!”
A Triết vừa muốn cự lại thì bị Thạch Lỗi ngăn cản: “Tiểu Trương nói đúng... Chúng ta nên có thái độ đúng đắn.”
Bởi vì đối phương là ra ngoài đi dạo, cho nên bọn họ lái xe đi theo cũng không thích hợp, vì vậy cả đám nhao nhao xuống xe rồi đi thành từng nhóm hai đến ba người ở phía sau, trên đường lúc này khá đông người nên sự xuất hiện của họ cũng không quá đột ngột...
“Có phải người đàn ông kia là cao thủ bên cạnh cô ta không?” Đại Quân hỏi nhỏ.
Viên Mục Dã liếc nhìn người đàn ông bên cạnh cô gái, cậu thấy đối phương đeo một chiếc kính đen, trông có vẻ rất hiền lành, nhìn qua thì anh ta không hề có một chút sát khí nào... Đương nhiên, nhìn người không thể nhìn bề ngoài, không ai có thể biết anh ta thật sự là người như thế nào.
Tuy nhiên, có vẻ như hai người họ rất quen thuộc với nhau, bọn họ cùng nhau đi bộ dọc theo vỉa hè đến hồ nhân tạo gần đó, bầu không khí giữa hai người rất thoải mái, trông y hệt như những cặp đôi yêu nhau bình thường...
“Người đàn ông đó trông rất bình thường, không giống một kẻ lợi hại.” Trương Khai lẩm bẩm.
Không ngờ lúc này Đoàn Phong lại quay ra nói với Viên Mục Dã: “Đi nào, chúng ta qua đó kiểm tra một chút!”
Viên Mục Dã còn chưa biết phải làm thế nào để thăm dò thì đã bị Đoàn Phong kéo đi, sau đó anh ta đi đến cười nói với người đàn ông đeo kính: “Anh bạn, anh giúp chúng tôi chụp kiểu ảnh với!”
Người đàn ông đeo kính biểu hiện rất bình thường, anh ta cầm điện thoại của Đoàn Phong rồi chụp xoẹt xoẹt vài cái, sau đó trả lại điện thoại, Đoàn Phong cầm điện thoại nhìn một chút, sau đó cười bảo: “Chụp đẹp lắm, cảm ơn nhé! Đúng rồi, chúng tôi từ nơi khác đến đây chơi, không biết buổi tối ở đây có chỗ nào vui không?”
Người đàn ông đeo kính gãi đầu, nói: “Người ở đây như chúng tôi thì ngoài đi dạo ra còn đi chợ đêm, các anh cứ đi lên phía trước, đến ngã tư đèn xanh đèn đỏ rẽ trái là có thể nhìn thấy biển báo chợ đêm!”
Sau khi Đoàn Phong cảm ơn một tiếng, anh ta cùng Viên Mục Dã đi về hướng đối phương nói, đến tận khi cách hai người đó một khoảng cách nhất định thì mới nhỏ giọng hỏi: “Thế nào? Cậu có nhận thấy điều gì không?”
Viên Mục Dã suy nghĩ một chút rồi trả lời: “Nói thế nào nhỉ... Phản ứng của người đàn ông đó rất bình thường, chắc anh ta không có vấn đề gì, còn cô gái kia lại không hề tiếp xúc bằng mắt với chúng ta trong suốt quá trình, nhìn có vẻ bình thường nhưng thực tế lại rất khác thường, dường như cô ta cố tình không muốn tiếp xúc bằng ánh mắt với chúng ta.”
Đoàn Phong khẽ gật đầu: “Ánh mắt của người đã từng giết người và chưa giết người rất khác nhau, nếu đối phương không muốn đối mặt với chúng ta thì rất có thể là vì sợ lộ... Còn ánh mắt của người đàn ông kia rất đơn thuần, anh ta có thể là một người bình thường hoặc kỹ xảo diễn xuất của anh ta có thể sánh ngang với ảnh đế.”
Lúc này, Thạch Lỗi và A Triết đã đuổi theo, bọn họ hỏi vừa rồi hai người đã nói gì với đối phương?
Đoàn Phong chém gió luôn: “Tôi đi hỏi cô gái đó có phải đến từ nước P không? Cô ta nói là không...”
Viên Mục Dã khẽ đá Đoàn Phong một cái và ra hiệu anh ta đừng đùa nữa, sau đó cậu nói sơ qua tình huống vừa rồi, Thạch Lỗi nghe xong trầm giọng nói: “Sau này nếu có cơ hội, tôi sẽ đi thử người đàn ông kia một lần nữa là biết ngay.”
Sau đó mọi người vừa đi vừa nghỉ để tạo thành vòng vậy xung quanh đôi nam nữ đó, đến tận khi đối phương quay về khu nhà và chào tạm biệt nhau thì họ mới biết được, hóa ra hai người chỉ là hàng xóm trong cùng tòa nhà...
Trương Khai buồn cười hỏi: “Người đàn ông kia là như thế nào vậy? Hai người đó cháy dữ dội như vậy còn khiến tôi tưởng họ là vợ chồng cơ? Hóa ra cuối cùng lại là hàng xóm?”
Thạch Lỗi nghe vậy trầm giọng nói: “Người đàn ông đó chắc chắn là bia đỡ đạn, cô gái kia làm như vậy chỉ là muốn mình không thu hút sự chú ý của người khác mà thôi... Mọi người thử nghĩ xem, một cô gái độc thân xinh đẹp đột nhiên xuất hiện trong thị trấn, nếu trong một thời gian dài bên cạnh cô ta không có người khác phái nào thì rất dễ bị người khác nói ra nói vào, vì vậy tìm một người đàn ông địa phương chính là cách ngụy trang tốt nhất cho cô ta.”
Bởi vì có bài học kinh nghiệm từ những “người đi trước”, nên Viên Mục Dã và nhóm của cậu không dám tiếp xúc với người phụ nữ một cách hấp tấp. Trong vài ngày tiếp theo, bọn họ chia thành hai người một tổ đi theo người phụ nữ kia và làm rõ mọi hoạt động thường ngày của cô ta ở thị trấn nhỏ này...
Tên hiện tại của người phụ nữ kia là Bạch Văn Duyệt, cô ta làm việc ở một khách sạn gần đó, nhưng Viên Mục Dã đã nhờ Tằng Nam Nam kiểm tra hồ sơ của Bạch Văn Duyệt và phát hiện tất cả thông tin đều là giả mạo, bởi vì Bạch Văn Duyệt thật sự đã qua đời vì một tai nạn giao thông cách đây vài năm.