Hoắc Nhiễm và Tằng Nam Nam phát hiện trong những bưu kiện mà Triệu Khôn nhận hàng ngày luôn có một hộp nhỏ dán băng keo màu xanh lam, thoạt nhìn không nặng, ắt hẳn không phải thứ gì quý giá. Hơn nữa điều lạ lùng nhất là, mỗi lần nhân viên chuyển phát nhanh lấy những kiện hàng gửi đi thì trong đó cũng có một hộp nhỏ giống y hệt…
Để tìm hiểu cặn kẽ “mánh lới” trong đó, Hoắc Nhiễm cải trang thành học sinh nghỉ hè đi làm thêm, lén trà trộn vào công ty chuyển phát nhanh thường xuyên chuyển đồ đến bệnh viện.
Kết quả, Hoắc Nhiễm nhanh chóng phát hiện ra chẳng có ai tới công ty gửi bưu kiện ấy cả. Nói cách khác, bưu kiện dán băng keo màu xanh lam kia được nhân viên chuyển phát nhanh bỏ vào sau đó. Vì thế Hoắc Nhiễm lập tức tập trung mũi điều tra vào cậu trai chuyển phát nhanh đến bệnh viện hàng ngày.
Đối phương là một thanh niên khoảng hơn 20 tuổi, mọi người trong công ty chuyển phát nhanh đều gọi cậu ta là Mạch Tử, là nhân viên lão làng đã làm được bốn, năm năm. Hoắc Nhiễm hỏi thăm những người khác về hoàn cảnh của Mạch Tử, phát hiện cậu ta đúng là đồ dị hợm hàng thật giá thật.
Đầu tiên, đừng thấy tuổi tác cậu ta không lớn, nhưng lại là nhân viên kỳ cựu nhất trong công ty, bởi vì cường độ làm việc của nghề chuyển phát nhanh cao, thời gian làm việc lại dài, cho nên nhân sự luôn có tính lưu động rất cao. Người bình thường làm một, hai năm hầu như đều đổi nghề cả, nhưng Mạch Tử vẫn ở lại làm ở chi nhánh này từ sau khi học xong đại học, làm suốt mấy năm…
Sau đó Hoắc Nhiễm gửi thông tin của đối phương cho Tằng Nam Nam, bảo cô ấy mau chóng thăm dò chi tiết của Mạch Tử, kết quả lại phát hiện quả nhiên thằng nhãi này không đơn giản như bề ngoài.
Mạch Tử Lâm là người địa phương, từ nhỏ hoàn cảnh gia đình bình thường. Mấy năm trước, cha cậu ta là Mạch Khánh Phong mắc một căn bệnh về máu cực kỳ hiếm gặp, cần dùng một loại thuốc đặc trị của nước ngoài lâu dài mới có thể kéo dài mạng sống, nhưng điều kiện của nhà họ Mạch không đủ để chi trả cho loại thuốc này.
Ai ngờ nửa năm sau, người nhà họ Mạch đột nhiên tuyên bố với bên ngoài là ông Mạch đã khỏi bệnh, nói là lúc trước do bệnh viện khám sai. Nhưng trên thực tế, bắt đầu từ lúc ấy, mỗi tháng Mạch Tử Lâm đều sẽ đặt hàng loại thuốc đặc trị kia từ nước ngoài về qua đường bưu điện với giá cao ngất ngưởng cho cha cậu ta uống.
Mà khi ấy đúng vào lúc Mạch Tử Lâm vừa mới đi làm chưa bao lâu. Với thu nhập của cậu ta, không thể nào duy trì việc cho cha uống thuốc không gián đoạn, cho nên nhất định cậu ta còn có một con đường kiếm tiền khác vô cùng bí ẩn.
Hiện giờ có thêm manh mối là anh chàng chuyển phát nhanh, Viên Mục Dã bèn chia mọi người thành hai tốp, cậu và Đoàn Phong đi theo Mạch Tử Lâm, còn Đại Quân và Trương Khai tiếp tục theo dõi Triệu Khôn, thăm dò kỹ lưỡng xem bọn họ lén trao đổi cái gì bằng bưu kiện chuyển phát nhanh.
Viên Mục Dã và Đoàn Phong nhìn người luôn rất tinh. Họ bám theo Mạch Tử Lâm hai ngày là đã phát hiện ra, mặc dù bề ngoài thằng nhãi này trông như một thanh niên có thu nhập bình thường, nhưng sau lưng, chi phí ăn mặc của cậu ta lại chẳng bình thường một chút nào, ai không biết còn tưởng rằng cậu ta là một cậu ấm nhà giàu gặp nạn cơ.
“Thằng nhãi này thú vị nhỉ? Ở công ty giả nghèo, vừa tan làm là như thay đổi thành người khác. Cậu thấy cái siêu thị cậu ta vào không? Đồ bên trong cực đắt. Lần trước tôi muốn mua con cua trong đó ăn, vừa nhìn giá đã sợ nhảy dựng lên, cua tám lạng mà bán một nghìn tệ một con! Cậu nói đó là đồ cho người ăn hả?” Đoàn Phong cảm thán.
Viên Mục Dã cười: “Xem ra là cái nghèo đã hạn chế sức tưởng tượng của chúng ta.”
Hai người đang nói chuyện thì thấy Mạch Tử Lâm xách bao lớn bao nhỏ ra khỏi siêu thị, sau đó đặt một chiếc taxi qua app về thẳng nhà. Thấy thế, Đoàn Phong lập tức lái xe bám theo. Vừa lái, anh ta còn vừa mắng chửi: “Cậu nói coi, nhà ông Mạch chỉ có tổng cộng ba người, còn có hai người là người già, sao ăn khỏe thế? Mỗi ngày đều mua bao nhiêu là đồ ăn?!”