Đúng là như vậy, khi con quái vật lửa không nhìn thấy bọn họ, nó không va đập vào cửa kính nữa, nhưng nó vẫn ghé mũi vào khe cửa và liên tục đánh hơi, dường như nó đang tìm kiếm vị trí của mấy người Viên Mục Dã...
Ngay lúc cả bốn người đang không biết nên đi hay ở, một bóng người đột nhiên từ trên trời rơi xuống và vững vàng hạ xuống trước mặt bọn họ... Cả nhóm Viên Mục Dã chăm chú nhìn và phát hiện người này chính là Bạch Văn Duyệt, bọn họ thi nhau ngẩng đầu lên nhìn vì muốn biết cô gái này nhảy từ tầng mấy xuống đây.
“Đừng nhìn, tôi từ tầng hai xuống đây...” Bạch Văn Duyệt lạnh lùng nói.
Lúc này tất cả mọi người mới thu hồi ánh mắt và lộ vẻ xấu hổ.
Lúc này, Bạch Văn Duyệt quay đầu nhìn con yêu quái lửa đang liên tục ngửi ngửi sau cửa kính và nói: “Đây là một sinh vật không rõ từ thời cổ xưa, tôi đã nhìn kỹ tảng đá kỳ lạ ở tầng 11, nó thật sự là một tảng đá núi lửa được hình thành từ dung nham, vì loại sinh vật này không sợ nhiệt độ cao nên nó bị dòng dung nham cuốn vào trong đó rồi dần đông đặc lại... Cuối cùng nhốt nó vào bên trong.”
Đầu To thắc mắc: “Nếu nó lợi hại như vậy, tại sao nó không tự mình nấu chảy tảng đá, như vậy chẳng phải sẽ thoát ra được ư?”
Bạch Văn Duyệt lắc đầu: “Nhiệt độ nóng chảy của dung nham ít nhất phải từ 900 - 1200℃, mặc dù con vật nhỏ này có thể chịu đựng được nhiệt độ cao của dung nham, nhưng tự bản thân nó lại không đạt được đến nhiệt độ đó.”
Viên Mục Dã suy nghĩ rồi nói: “Xem ra con vật nhỏ này vẫn luôn trốn trong tòa nhà hơn hai mươi năm, nếu để nó chạy ra ngoài... hậu quả khó mà tưởng tượng nổi.”
Không ngờ Bạch Văn Duyệt lại không tiếp lời Viên Mục Dã mà đột ngột chuyển chủ đề: “Tại sao mọi người biết tôi ở đây?”
Viên Mục Dã thành thật trả lời: “Chính những kẻ đến bắt cô và đứa bé nói cho chúng tôi biết, bọn chúng đã bắt được nhóm Đoàn Phong, Trương Khai và yêu cầu chúng tôi dùng cô với đứa bé để đổi người...”
Thạch Lỗi nghe thấy Viên Mục Dã thành thật khai báo hết với Bạch Văn Duyệt thì chỉ đành đỡ trán không biết phải nói gì nữa... Thật ra ngay cả khi Viên Mục Dã không nói thật, Bạch Văn Duyệt cũng có thể đoán ra được, thay vì để hai bên đoán đi đoán lại cho tốn thời gian, vậy chẳng thà nói thẳng cho đỡ rắc rối.
Bạch Văn Duyệt suy nghĩ rồi nói: “Chuyện của mấy người Đoàn Phong... Tôi thật sự xin lỗi, đúng là vì yểm hộ cho tôi và đứa bé rời đi nên họ mới bị bắt.”
“Xin lỗi có tác dụng thì cần gì cảnh sát? Cô mau nói xem chuyện này phải làm thế nào đi?” Đầu To hỏi.
Viên Mục Dã thật sự không biết cái tên này đã xem bao nhiêu bộ phim thần tượng cùng với Linh Nhi, vậy mà hắn có thể nói ra một lời kịch kinh điển đến thế, Viên Mục Dã cũng bất đắc dĩ nói với Bạch Văn Duyệt: “Chuyện đã xảy ra rồi, cô cũng thừa nhận họ bị bắt là vì cô và đứa bé, tôi hy vọng cô có thể giúp chúng tôi cứu họ...”
Viên Mục Dã cứ nghĩ rằng Bạch Văn Duyệt sẽ từ chối hoặc phẩy tay mặc kệ, nhưng không ngờ cô ta lại gật đầu: “Đó là chuyện đương nhiên, các anh chỉ cần nghĩ cách để bọn chúng đưa mấy người Đoàn Phong đến đây, tôi sẽ có biện pháp cứu họ...”
Thạch Lỗi thấy Bạch Văn Duyệt khẳng định một cách chắc chắn thì cảm thấy khó hiểu: “Nếu cô nắm chắc như vậy, tại sao trước đây lại chạy trốn?”
Không ngờ Bạch Văn Duyệt dường như không muốn trả lời vấn đề này: “Chuyện đó anh không cần quan tâm, chỉ cần đối phương dám đưa mấy người Đoàn Phong đến chỗ này, tôi tự nhiên sẽ có cách cứu họ ra...”
Viên Mục Dã liếc nhìn tầng hai rồi trầm giọng hỏi: “Đứa bé ở trên tầng à?”
Bạch Văn Duyệt lắc đầu: “Nó không ở đây...”
Viên Mục Dã ngập ngừng: “Người mà những tên đó muốn tìm... là đứa bé đúng không?”
Bạch Văn Duyệt hơi kinh ngạc, có vẻ cô ta bị nói trúng tâm sự: “Bắt tôi và bắt nó thì có gì khác nhau chứ?”
Thấy cô ta không muốn nói nhiều, Viên Mục Dã thức thời không tiếp tục níu lấy chủ đề này nữa, cậu quay đầu nhìn con yêu quái lửa và hỏi: “Cô làm thế nào mà không bị nó tấn công vậy?”
Bạch Văn Duyệt lấy từ trong người ra một chiếc bật lửa, sau đó bật lên rồi để lòng bàn tay vào đó, một lát sau cô ta quay lòng bàn tay ra cho bốn người Viên Mục Dã nhìn: “Kỹ năng của nó không tổn thương được tôi, nhưng tôi có thể bóp chết nó trong vài phút, đây là lý do khiến nó không dám tấn công tôi.”
Đầu To lập tức hưng phấn nói: “Đúng rồi! Tôi cũng làm được! Vừa rồi quá bất ngờ thôi, lần sau nó mà còn dám lao vào người tôi, hãy xem tôi đấm chết nó thế nào!”
Lúc này Bạch Văn Duyệt mới nhận ra rằng Đầu To hơi khác biệt, cô ta từ từ đi đến bên cạnh Đầu To, sau đó nhẹ nhàng sờ soạng cánh tay hắn rồi nói: “Cậu... rất đặc biệt và cũng rất mạnh, số 54 đúng là ngọa hổ tàng long.”
Lão Lâm nghe vậy cảm thấy hơi đắc ý, anh ta đang muốn nói vài câu thì Bạch Văn Duyệt đột nhiên nhìn sang anh ta và bảo: “So với bọn họ, cơ thể của anh quá bình thường.”
Lão Lâm nhất thời hơi xấu hổ, nhưng anh ta cố gắng biện hộ: “Đó là do tôi dựa vào đầu óc để sinh tồn chứ không phải là thể lực...”
Không ngờ Bạch Văn Duyệt lại lắc đầu: “Ở thế giới tương lai, thể lực cũng quan trọng như trí não, loài người đã sống trong nhà ấm quá lâu, cơ thể của họ tiến hóa thành không có sức đề kháng, một khi khí hậu toàn cầu biến đổi và có những dịch bệnh hay những biến cố lớn, con người có thể chất yếu sẽ bị đào thải, sự đào thải của tự nhiên sẽ không nhìn bộ não có thông minh hay không...”
Lần này lão Lâm nghẹn họng không nói được câu nào, chắc anh ta không ngờ một tiến sĩ y học và cũng là một chuyên gia sinh vật học như mình, vậy mà lại sa sút đến mức bị tự nhiên đào thải.
Viên Mục Dã nhìn Bạch Văn Duyệt, cậu nói: “Lát nữa tôi sẽ liên lạc với những kẻ muốn bắt cô và nói rằng chúng tôi đã khống chế được cô, bọn họ phải đưa mấy người Đoàn Phong đến để trao đổi...”
Nhưng Bạch Văn Duyệt nghe xong lại lắc đầu: “Anh mà nói như vậy, bọn họ sẽ không tin đâu, với thực lực của mấy người thì không thể nào khống chế được tôi.”
Thạch Lỗi không kiên nhẫn hỏi: “Vậy theo cô phải làm thế nào?”
Bạch Văn Duyệt nhìn Viên Mục Dã và bảo: “Đưa điện thoại của anh cho tôi...”
Mặc dù Viên Mục Dã không biết Bạch Văn Duyệt muốn làm gì, nhưng cậu vẫn đưa điện thoại cho cô ta. Sau khi Bạch Văn Duyệt cầm điện thoại, cô ta lấy ra “khối Rubik đen” có thể làm người ta tê liệt, tiếp đó dùng điện thoại của Viên Mục Dã để chụp một tấm ảnh.
“Anh gửi bức ảnh này cho bọn họ và nói rằng mặc dù không bắt được tôi, nhưng bọn anh đã lấy được thứ này...” Bạch Văn Duyệt nói xong thì trả điện thoại cho Viên Mục Dã.
Viên Mục Dã lập tức hiểu ý của Bạch Văn Duyệt, xem ra suy đoán trước đó của họ không hề sai, những người kia vì e ngại thứ này... cho nên mới không dám tự mình tiến đến bắt người.