Nghe đến đây, gương mặt của Thạch Lỗi tỏ vẻ ghê tởm như ăn phải ruồi. Gã chẳng thể nào ngờ ông anh trai lớn hơn mình mười mấy tuổi lại yêu thầm người mẹ ruột mất sớm của mình!
Viên Mục Dã thấy cảm xúc của Thạch Lỗi hơi dao động, sợ gã không thể tập trung tinh thần thôi miên Thạch Lập Văn, cậu bèn đặt tay lên vai gã và bóp nhẹ, Thạch Lỗi thoắt cái đã chỉnh đốn lại tinh thần.
“Tại sao Mạc Vũ Vi… lại cưới Thạch Thu Dương?” Thạch Lỗi hỏi.
Không ngờ gương mặt Thạch Lập Văn đột nhiên tỏ vẻ đau khổ: “Bà ấy không muốn… Tôi cũng không muốn… Nhưng tôi không cứu được bà ấy… Chẳng ai trong chúng tôi cứu được bà ấy!”
Thạch Lỗi thấy Thạch Lập Văn sắp sửa thoát khỏi thôi miên, gã liền búng tay đánh thức Thạch Lập Văn trước. Ngay khi đối phương vừa mới lấy lại ý thức tự chủ, gã đã đấm thẳng vào anh ta!
“Chú… Chú ba! Dừng tay… Đừng… Á!” Thạch Lập Văn bị đánh thộn cả người.
Thấy thế, Viên Mục Dã vội tiến lên, nhưng cậu vốn không thể kéo nổi Thạch Lỗi đang trong cơn điên cuồng, chẳng mấy chốc gã đã đánh Thạch Lập Văn mặt mũi bầm dập, miệng mũi toàn máu… Thạch Lập Võ và Thạch Thiếu Na đã đi ngủ cũng bị tiếng động dưới lầu đánh thức, hoảng hốt chạy từ trên lầu xuống.
Thấy Thạch Lỗi thượng cẳng tay hạ cẳng chân với anh cả, nhất thời hai người cũng không biết đã xảy ra chuyện gì, nhưng do e sợ Thạch Lỗi nên không có ai tiến lên ngăn cản, chỉ luôn mồm kêu to bảo Thạch Lỗi mau dừng tay.
“Chú ba, chú làm gì vậy? Dù có thế nào thì anh ấy cũng là anh cả của chúng ta, mau dừng tay!” Sắc mặt Thạch Thiếu Na xanh mét.
Thạch Lập Võ cũng ở cạnh nói hùa theo: “Đúng vậy chú ba, dù thế nào thì chúng ta cũng là anh em ruột mà, đừng đánh nữa!”
Viên Mục Dã nghe mà tức cái lồng ngực, nghĩ bụng hai người phải lên giúp đi chứ, chỉ biết đứng trơ ra đấy động mồm động mép. Cuối cùng cậu thật sự hết cách, đành phải ôm chặt lấy Thạch Lỗi từ phía sau, kéo hông gã ra, sau đó quát hai người kia: “Đưa anh ta đi trước rồi nói sau!!”
Lúc này Thạch Lập Võ mới nhanh chân đỡ Thạch Lập Văn lên, sau đó ba anh em chạy trối chết như là gặp ma.
Trên thực tế, Viên Mục Dã chưa từng chân chính đánh nhau với Thạch Lỗi. Trước kia dù thỉnh thoảng có “học hỏi” nhưng đều không dùng hết sức, cho nên cậu chẳng ngờ dù trông Thạch Lỗi rất gầy, nhưng sức lực lại rất khỏe!
Thạch Lỗi tức giận nói: “Người đi cả rồi… Còn không buông tay ra à?!”
Viên Mục Dã rũ người ra: “Đại ca à, có phải anh điên rồi không? Sao tự nhiên lại ra tay thế?”
Thạch Lỗi cười lớn: “Đột nhiên tức mình lên, không đánh thì phí! Hơn nữa, ai bảo tên kia... dám thích mẹ tôi?!”
Viên Mục Dã tức cười: “Đại ca ơi, lúc ấy anh ta mới mười lăm tuổi được không? Đúng vào thời điểm trẻ người non dạ. Thế chẳng lẽ lúc anh còn ít tuổi chưa từng yêu thầm chị gái xinh đẹp nào đó à?”
“Xì… Nhưng tôi không đáng khinh như anh ta được không?!” Thạch Lỗi tỏ ra khinh thường.
Viên Mục Dã kiên nhẫn nói: “Được rồi, đánh cũng đánh rồi, xả được cục tức luôn rồi, anh còn muốn thế nào nữa?! Đừng quên anh ta là bước đột phá quan trọng của chúng ta!”
Thạch Lỗi xoa khớp ngón tay: “Đã lâu lắm rồi không đánh ai đã như vậy, coi như anh ta xui xẻo.”
Viên Mục Dã cạn lời: “Anh đã đánh anh ta thành đầu heo rồi, làm sao còn hỏi anh ta chuyện của bác gái được nữa?”
Thạch Lỗi hừ lạnh: “Nếu anh ta không nói thì tôi sẽ đi hỏi ông già.”
Viên Mục Dã nhíu mày: “Nhưng nếu ông cụ mãi không chịu gặp anh thì làm sao?!”
Thạch Lỗi trầm giọng: “Ông già không muốn tới gặp tôi thì tôi sẽ đi gặp ông ta. Tôi không tin, trong nhà này còn có người tôi không gặp được!”
Sau khi mọi chuyện lắng xuống, dựa vào vị trí mà Viên Mục Dã nhìn thấy bóng người, Thạch Lỗi tìm đến căn phòng cuối hành lang lầu ba. Điều ngoài dự đoán là, trong trí nhớ của Thạch Lỗi từ hồi còn nhỏ, căn phòng này luôn bị khóa chặt cửa, không ngờ giờ đây chủ nhà họ Thạch lại ở trong căn phòng này.
“Cậu không nhớ nhầm cửa sổ chứ?” Thạch Lỗi hơi ngờ vực.
Viên Mục Dã nghĩ một lúc rồi đáp: “Không đâu, chính là cửa sổ đó… Anh không tìm nhầm phòng chứ?”
Thạch Lỗi cũng lắc đầu nói: “Không đâu, tôi nhắm mắt lại cũng có thể tìm được mỗi một cửa sổ tương ứng với căn phòng nào, chắc trăm phần trăm là căn phòng này.”
Viên Mục Dã dán tai lên cửa nghe ngóng một cách cẩn thận, cảm thấy bên trong rất yên tĩnh, không giống có người ở. Sau đó cậu lắc đầu với Thạch Lỗi: “Chẳng nghe thấy gì hết.”
Thạch Lỗi rút trong bóp tiền ra một dây thép mảnh rồi từ từ chọc vào lỗ khóa, nhẹ nhàng gẩy. Một tiếng “cạch” vang lên, bàn tay gã nắm chốt cửa vặn nhẹ nhàng, cửa phòng mở toang ra. Kết quả cửa vừa mới mở, một mùi hôi thối khó ngửi ập vào mặt khiến Thạch Lỗi nhanh tay bịt miệng mũi lại.
Trong phòng rất tối, ánh sáng duy nhất là từ ánh trăng chiếu qua cửa sổ. Nương chút ánh sáng này, Viên Mục Dã nhìn thấy một bóng người đang ngồi ngay ngắn trong phòng. Viên Mục Dã ngẩn người, sau đó lập tức nhận ra tại sao trong phòng lại hôi như vậy, vì vậy cậu nhanh tay giữ chặt Thạch Lỗi, chỉ vào bóng người kia.
Viên Mục Dã vốn định kín tiếng một chút, ai ngờ sau khi Thạch Lỗi nhìn thấy bóng người thì chẳng nói chẳng rằng, bật hết đèn trong phòng lên. Họ thấy một ông cụ đầu tóc bạc phơ đang ngồi trên xe lăn với ánh mắt ngây dại.
Ngay cả Thạch Lỗi cũng chẳng thể nào ngờ, khi mình gặp lại Thạch Thu Dương lần nữa, đối phương lại ở trong tình trạng này. Người chuyên quyền và độc đoán không ai bì nổi của nhà họ Thạch lại sa sút đến độ tè dầm mà không ai lo liệu ư?!
Viên Mục Dã thử hỏi: “Ông ta… là cha anh ư?”
Thạch Lỗi cũng không tin nổi: “Nếu cậu không nói… đúng là suýt nữa tôi không nhận ra luôn đấy.”