Trong bóng tối, một cô gái có dáng người gầy yếu sắc mặt lạnh lùng cầm theo một con dao đi ra, vừa đi cô ta vừa gõ con dao lên lan can bằng sắt, phát ra tiếng “Leng keng... leng keng...”, trong không gian trống vắng của khu nhà nghe vô cùng chói tai.
Tên thanh niên gầy gò nhìn thấy người đến là một cô gái nhỏ thì cười xấu xa, nói: “Ồ? Người đẹp đi ra kìa! Xem ra hôm nay diễm phúc của mấy anh đây không tệ nhỉ!”
Tằng Nam Nam nhếch miệng: “Trong bọn mày ai là Cương?”
Tên cao to nghe Tằng Nam Nam nhắc đến tên mình thì ngẩn người, gã biết đã nói ra tên gã thì hẳn là có chuẩn bị mới đến, gã lập tức cảnh giác: “Chúng mày chán sống rồi à? Lại dám đến địa bàn của anh Long gây sự?”
Tằng Nam Nam liếc mắt nhìn về phía bóng tối sau lưng mình, cô nói: “Câu này sao quen thế nhỉ? Có phải trước đây tên mập cũng từng nói vậy không?”
Tằng Nam Nam vừa dứt lời, Đoàn Phong và Viên Mục Dã đằng đằng sát khí bước ra từ bóng tối, tên Cương hiểu ngay hang ổ của mình đã bị khai ra, giọng gã lạnh xuống: “Bọn mày là ai? Muốn gì?”
Mặc dù Tằng Nam Nam rất muốn đập tên này, nhưng trước đó Viên Mục Dã đã dặn kỹ, mọi chuyện phải “Tiên lễ hậu binh*”, nếu không đạt được ý muốn thì ra tay cũng không muộn...
* Ngoại giao trước, quân sự sau.
Thế nên, Tằng Nam Nam giơ ảnh chụp Lệ Thần lên và hỏi: “Người này đang ở đâu? Nghĩ kỹ rồi trả lời, mày chỉ có một cơ hội thôi...”
Tên Cương híp mắt nhìn bức ảnh một lúc, sau đó biểu cảm hơi run run, có lẽ gã không ngờ lại có người đến tận đây tìm Lệ Thần, thế là gã ra vẻ không biết lắc đầu: “Người này là ai vậy?”
Tằng Nam Nam mất kiên nhẫn quay đầu nhìn Đoàn Phong và Viên Mục Dã: “Thấy chưa, tôi đã nói là bọn chúng sẽ không ngoan ngoãn nói thật đâu mà...” Nói rồi, cô liếc mắt về phía đám tên Cương, sau đó quay quay con dao trong tay, từ từ đi đến gần bọn chúng: “Cơ hội chỉ có một lần, ai nói ra thì tao sẽ thả người đó, nói chậm thì hậu quả có thể sẽ rất tệ đó.”
Tên thanh niên gầy gò thấy dáng người Tằng Nam Nam nhỏ bé, cho nên cũng không coi ra gì, gã bước lên trước, vừa định đưa tay chụp Tằng Nam Nam thì đối phương đã ra tay như chớp giật, trong nháy mắt cắt đứt gân tay của tên thanh niên gầy gò...
Tên thanh niên gầy gò lập tức kêu lên, ôm chặt cổ tay đầm đìa máu định chạy về. Nhưng Tằng Nam Nam đâu cho gã cơ hội đó, cô ấy nhặt sợi xích buộc chó bên trên chiếc lồng sắt, ném tới cuốn vào cổ tên thanh niên gầy gò rồi kéo giật một cái về phía sau, cơ thể gã lập tức ngã xuống đất, cuối cùng bị Tằng Nam Nam kéo như kéo một con chó chết vào trong lồng sắt.
Các động tác của Tằng Nam Nam vô cùng liền mạch trôi chảy, đám tên Cương còn chưa hiểu có chuyện gì thì tên thanh niên gầy gò đã bị nhốt vào trong lồng rồi... Tằng Nam Nam lặng lẽ lau vết máu trên con dao lên ống tay áo, sau đó nhìn về đám tên Cương và bảo: “Ai tiếp?”
Tiếng kêu thảm thiết của tên thanh niên gầy gò vẫn vang lên không dứt, mấy tên đồng bọn của gã rõ ràng cũng rất sợ hãi, từng khuôn mặt tái nhợt nhìn về phía Tằng Nam Nam, chỉ có tên Cương coi như bình tĩnh nhất, gã nghiến răng nói: “Bản lĩnh của cô cũng khá đó, nhưng dù sao cô cũng chỉ là một cô gái nhỏ, động một chút đã cắt đứt gân tay người khác có phải quá hung tàn không.”
Tằng Nam Nam cười lạnh: “Không muốn thấy máu cũng dễ thôi... Trả lời câu hỏi vừa rồi, người trong ảnh đang ở đâu?”
Tên Cương bình thường ương ngạnh thành tính, hôm nay lại ăn quả đắng từ một con nhóc như vậy đương nhiên không cam tâm, thế là gã liếc mắt ra hiệu cho đồng bọn, cả đám cùng đi về phía Tằng Nam Nam...
Trương Khai chặn ở cửa ra vào thấy vậy bèn nói với Đại Quân: “Chúng ta có nên đi giúp cô ấy một tay không?”
Đại Quân lắc đầu: “Không cần, lâu lắm rồi em ấy không thấy máu, cứ để em ấy hoạt động gân cốt chút đi.”