Lúc đó Thạch Lập Văn ngây thơ cho rằng, chỉ cần Mạc Vũ Vi cam đoan với mình sẽ không kết hôn với cha, bà sẽ mãi mãi không bước lên vết xe đổ của mẹ, nhưng chuyện xảy ra tiếp theo lại khiến ba người Thạch Lập Văn không kịp trở tay.
Chiều hôm ấy, Mạc Vũ Vi không xuất hiện trong phòng học piano đúng giờ như ngày thường. Thạch Lập Văn đợi một lúc, anh ta cảm thấy có chuyện gì đó không ổn, vì thế bèn chạy nhanh đến phòng của Mạc Vũ Vi, nhưng lại phát hiện trong phòng chẳng có ai cả.
Lúc này Thạch Lập Văn bắt gặp người giúp việc trong nhà đến đây thu dọn phòng. Anh ta thấy đối phương đóng gói tất cả đồ dùng của Mạc Vũ Vi và mang đi nên vội vàng kéo chị ta lại hỏi: “Cô giáo Mạc đâu? Chị định đưa đồ của cô ấy đi đâu?”
Nhưng đối phương lại có vẻ mặt rất kỳ quái: “Là ông chủ Thạch sai tôi đưa tất cả đồ đạc của cô giáo lên lầu. Còn lại tôi chẳng biết gì cả đâu.”
Thạch Lập Văn vừa nghe nói là định đưa lên lầu thì trong lòng run bắn, bởi vì trên lầu ba chỉ có một căn phòng có thể ở được thôi, đó chính là “nhà tù” trước kia đã nhốt mẹ anh ta. Vì thế anh ta lập tức chạy lên lầu ba, kết quả lại thấy cha mình đang đứng ngoài cửa phòng với sắc mặt âm u nặng nề.
Thạch Lập Văn co vòi lại ngay, nỗi sợ hãi với cha ở sâu trong đáy lòng lại chiếm ưu thế, cuối cùng anh ta chỉ có thể chạy mất dép dưới ánh mắt lạnh lẽo của đối phương.
Bắt đầu từ hôm đó, ba người Thạch Lập Văn không còn nhìn thấy bóng dáng Mạc Vũ Vi nữa, nhưng trong lòng bọn họ đều biết rõ, cô giáo Mạc đang bị nhốt ở trong căn phòng trên lầu ba kia, chẳng qua không ai trong số họ có can đảm để kiểm chứng thôi.
Một buổi sáng nọ, Thạch Lập Văn đi học giống như bình thường, ai ngờ khi anh ta vừa mới ra khỏi cửa biệt thự thì nghe thấy tiếng cửa kính vỡ “choang”. Ngay sau đó, anh ta nhìn thấy mấy mảnh kính vỡ và một cục giấy là lạ rơi xuống bậc thang trước cửa.
Lúc ấy Thạch Lập Văn như bị ma xui quỷ khiến mà bước đến, nhanh chóng nhặt cục giấy lên, sau khi xác định không có ai nhìn thấy, anh ta mới chạy nhanh ra ngoài đi học. Bởi vì sợ hãi bị tài xế trong nhà phát hiện manh mối, suốt đường đi Thạch Lập Văn đều nắm thật chặt cục giấy trong lòng bàn tay, cho đến khi vào phòng học rồi anh ta mới dám mở cục giấy ra xem nội dung ghi bên trong.
Đó là một tờ giấy cầu cứu, giống như Thạch Lập Văn nghĩ, quả nhiên Mạc Vũ Vi bị nhốt trong căn phòng ở lầu ba. Mặc dù tờ giấy cầu cứu không viết quá kỹ càng và tỉ mỉ, nhưng theo Thạch Lập Văn suy đoán, có lẽ cha cầu hôn cô giáo Mạc bị từ chối, vì thế thẹn quá thành giận nên mới nhốt cô giáo vào căn phòng cách âm ở lầu ba.
Thạch Lập Văn biết rõ năng lực của mình có hạn, nếu muốn cứu cô giáo Mạc ra, nhất định phải nghĩ cách thật ổn thỏa mới được. Vì vậy anh ta cẩn thận quan sát người giúp việc trong nhà lên lầu quét dọn lúc mấy giờ, đưa cơm vào giờ nào, hy vọng có thể tìm được một cơ hội thích hợp để đi gặp Mạc Vũ Vi.
Ai ngờ Thạch Lập Văn đợi cơ hội này tận mấy tháng, mãi đến một lần cha phải ra nước ngoài tham gia một hội thảo kinh tế, lúc này anh ta mới có cơ hội trộm được chìa khóa phòng từ chỗ người giúp việc. Nhưng khi mở cửa phòng ra và nhìn thấy Mạc Vũ Vi ở bên trong, anh ta lập tức bị cảnh tượng trước mắt làm cho sợ ngây người.
Thạch Lập Văn phát hiện mấy tháng không gặp mà Mạc Vũ Vi đã béo lên nhiều, nhưng cho dù anh ta có nai tơ thiếu hiểu biết đến mức nào cũng có thể đoán ra được, Mạc Vũ Vi đã mang thai, bà ấy có thai đứa con của cha anh ta.
Lúc nhìn thấy Thạch Lập Văn, Mạc Vũ Vi cũng rất kinh ngạc, vì bà không ngờ rằng vị hiệp sĩ mình triệu hồi được nhờ tờ giấy cầu cứu mình ném ra mấy tháng trước lại là cậu bé trước mặt, con trai ruột của tên ác ma kia.
Mặc dù là vậy, trong lòng Mạc Vũ Vi vẫn rất vui vì Thạch Lập Văn có thể dũng cảm chống lại cha mình để đến đây cứu bà. Nhưng đồng thời bà cũng biết hiện giờ mình vẫn chưa thể chạy trốn, cần phải đợi sinh con ra mới được, nếu không bà kéo thân mình cồng kềnh như vậy thì sẽ chẳng đi được đến đâu.
Thạch Lập Văn cũng bị sốc vì cái bụng tròn xoe của Mạc Vũ Vi, anh ta đờ đẫn nghe bà dặn dò mình mau trả chìa khóa lại chỗ cũ, tuyệt đối đừng để bị ai phát hiện, vân vân... Sau đó, Thạch Lập Văn dựa theo lời Mạc Vũ Vi và làm theo. Cũng từ hôm ấy, Thạch Lập Văn bắt đầu lén lút chuẩn bị sẵn sàng để giúp Mạc Vũ Vi thoát khỏi căn nhà này.
Chẳng qua Thạch Lập Văn không ngờ là khi anh ta chờ được đến lúc Mạc Vũ Vi sinh con ra, thì cũng đồng thời nhận được tin dữ bà chết vì khó sinh. Anh ta biết rất rõ Mạc Vũ Vi là người lạc quan, bà khác với mẹ của mình, mặc dù gặp trắc trở là thế cũng không nghĩ tới việc từ bỏ một giây phút nào. Đáng tiếc là ông trời không cho bà cơ hội này.
Cứ như vậy, nhà họ Thạch lại có thêm một cậu ba thần bí. Nói cho cùng, đây không phải chuyện vinh quang gì, bởi vậy Thạch Thu Dương vẫn luôn giải quyết mọi chuyện liên quan đến đứa trẻ này một cách rất kín đáo. Thế nên người bên ngoài nhà họ Thạch hầu như rất ít ai từng gặp cậu ba.
Nhưng điều khiến Thạch Lập Văn không ngờ tới là, đứa trẻ này xuất hiện lại là sự bắt đầu cho cơn ác mộng của nhà họ Thạch. Từ nhỏ Thạch Lập Văn đã thấy các em trai và em gái lớn lên, biết trẻ con bình thường đều có dáng vẻ gì, nhưng cậu em út này lại không giống người bình thường.
Đầu tiên nó rất ít khóc, Thạch Lập Văn hầu như không nghe thấy thằng nhóc phát ra bất cứ âm thanh gì quá lớn. Tiếp theo là cô bảo mẫu trong nhà thường xuyên đổi người, hơn nữa mỗi một lần cha đều phải trả cho đối phương một khoản tiền bịt miệng.
Đáng tiếc, lúc ban đầu cha cũng không cho phép những người khác trong nhà tiếp xúc với bé Thạch Lỗi, bởi vậy Thạch Lập Văn không biết rốt cuộc cậu em trai mình gặp phải chuyện gì. Mãi đến một ngày, anh ta thấy cô bảo mẫu bế bé Thạch Lỗi ở trong vườn hoa với vẻ mặt đờ đẫn…
Điều này tuyệt đối không được phép trong những lúc bình thường, bởi vì cha cấm bất cứ ai ở nhà họ Thạch nhắc đến chuyện đứa trẻ này ở bên ngoài, hơn nữa ông ta cũng không cho phép bảo mẫu đưa đứa bé ra vườn hoa đi dạo, bởi vì ông ta lo như vậy sẽ bị người ngoài nhìn thấy. Cho nên, việc cô bảo mẫu và đứa trẻ xuất hiện ở bên ngoài biệt thự là một chuyện rất khác thường.
Quả nhiên không bao lâu sau, lão Lý chịu trách nhiệm canh cổng đã phát hiện ra bóng dáng của cô bảo mẫu, vì thế vội vàng chạy qua định khuyên cô ta quay trở về. Ai ngờ ánh mắt cô bảo mẫu dại ra, căn bản không để ý tới lời lão Lý nói, mãi đến khi ông ta tiến lên bế bé Thạch Lỗi ra khỏi lòng đối phương, cô bảo mẫu mới bình thường trở lại.
Không có gì bất ngờ xảy ra, ngày hôm sau cô bảo mẫu kia bỏ chạy lấy người, người ngoài đều tưởng cô bảo mẫu tự tiện đưa cậu chủ nhỏ ra khỏi biệt thự nên bị đuổi, nhưng Thạch Lập Văn lại biết thật ra là cô ta sợ chết khiếp, nói gì cũng không chịu tiếp tục ở lại.
Bắt đầu từ lúc ấy, ba người Thạch Lập Văn biết cậu em út của mình không được bình thường. Mặc dù nó vẫn chưa biết nói, nhưng có thể kiểm soát người xung quanh một cách vô hình, bắt họ làm cho mình một vài việc, ví dụ như ra vườn hoa bên ngoài đi dạo.