Viên Mục Dã càng lúc càng sốt ruột khi không tìm thấy Kim Bảo, mặc dù cậu cũng không thể khẳng định rằng nó có ở chỗ này... Cho đến khi Viên Mục Dã nhìn thấy một bóng dáng màu vàng quen thuộc đang nằm co ro trong góc của một chiếc lồng sắt lớn.
“Kim Bảo?” Viên Mục Dã gọi thử một tiếng.
Bóng dáng màu vàng quen thuộc kia bỗng nhúc nhích, nhưng ngay sau đó lại cuộn người chặt hơn, Viên Mục Dã thấy vậy vội vàng vươn tay vào trong lồng rồi nhẹ nhàng vỗ lưng nó: “Kim Bảo?”
Kim Bảo ngẩng đầu không dám tin, ngay lúc nhìn thấy Viên Mục Dã, nó lập tức rên ư ử đầy tủi thân... Viên Mục Dã nghe mà cảm thấy rất đau lòng, không biết nó đã trải qua điều gì mà lại sợ hãi đến mức này.
Ngọn lửa giận dữ bị đè nén lúc trước hoàn toàn bùng cháy. Viên Mục Dã nhìn chiếc lồng sắt lớn đang giam giữ Kim Bảo, cậu phát hiện đây là một chiếc lồng sắt bình thường được hàn một cách thô sơ, cậu không hề nghĩ ngợi gì mà trực tiếp dùng tay phá lồng luôn...
Trong tình huống bình thường, Viên Mục Dã không thể dùng tay không để bẻ gãy thanh thép, nhưng lúc đó cậu đã quá tức giận nên không nghĩ ngợi gì đến việc mình có thể phá được hay không. Và cả cậu và Tằng Nam Nam ở bên cạnh đều không ngờ được là... cậu thật sự bẻ gãy được thanh thép có đường kính hơn 20mm bằng tay không.
Vừa thấy mình được tự do, Kim Bảo lập tức chui ra khỏi lồng sắt, sau đó nó liên tục thút thít và dụi đầu vào lòng Viên Mục Dã, mấy con chó trong cùng lồng giam thấy vậy cũng lần lượt chui ra...
Có lẽ do tiếng kêu của Kim Bảo quá to, nên gã đàn ông da đen to béo đang bị Đoàn Phong kìm chân nghe được, thấy có biến nên gã muốn đi vào xem thế nào, nhưng không ngờ lại bị Đoàn Phong vặn ngược cánh tay rồi dùng đầu gối đè vào lưng và ấn chặt gã xuống đất.
“Ui da! Anh muốn làm gì? Có gì từ từ nói!” Gã đàn ông da đen to béo hét lên.
Đoàn Phong đương nhiên sẽ không khách sáo, anh ta hơi dùng sức rồi bảo: “Tốt nhất là đừng lộn xộn, nếu không tôi sẽ vặn gãy tay cậu...”
“Đau... Đau đau! Đại ca đại ca, tôi hứa sẽ không nhúc nhích, đừng vặn nữa, vặn nữa sẽ gãy đấy!” Gã đàn ông da đen to béo kêu gào thảm thiết.
Lúc này, Trương Khai và Đại Quân cùng chạy đến giúp đỡ, bọn họ thay Đoàn Phong giữ lấy gã đàn ông to béo, sau khi lục soát lấy được điện thoại thì trói gã vào một cái lồng chó khá lớn...
Thấy gã da đen to béo đã bị Đoàn Phong khống chế, Tằng Nam Nam tìm dụng cụ để mở khóa ở xung quanh, một lát sau cô thả hết đám chó trong lồng ra.
Thấy đàn chó đã được thả ra, gã da đen to béo lập tức bối rối, gã nói: “Các người... Các người là ai? Những con chó đó là của anh Long, cho dù các người là nhân viên công vụ, nhưng chọc đến anh Long thì các người cũng không có kết cục tốt đâu.”
Sau khi Viên Mục Dã vỗ về được Kim Bảo, cậu nghi ngờ nhìn gã đàn ông da đen to béo rồi hỏi: “Anh Long? Anh Long là ai?”
Gã da đen to béo nói với thái độ đầy kiêu ngạo: “Nhiếp Hải Long! Sợ rồi hả? Bây giờ các người hối hận vẫn còn kịp đấy!”
Viên Mục Dã nghiêm túc suy nghĩ, sau đó mờ mịt lắc đầu: “Không biết...”
“Anh...” Gã da đen to béo nghẹn cả họng.
Đúng lúc này, Tằng Nam Nam đột nhiên hô lên, Viên Mục Dã quay đầu nhìn và thấy mấy thùng hàng được đóng gói nghiêm ngặt chất đầy mấy chú chó con vừa được làm phẫu thuật...
Viên Mục Dã khẽ đặt tay lên bụng con chó để cảm nhận, sau đó trầm giọng bảo: “Trong bụng nó có thứ gì đó.”
Đoàn Phong vội vàng bước tới, anh ta nhìn thoáng qua rồi tặc lưỡi: “Thật là thất đức, vậy mà chúng lại dùng cách này để chuyển ‘hàng’...”