Viên Mục Dã hoàn thành công việc và trở lại văn phòng, đột nhiên cậu có cảm giác hình như mình đã quên cái gì đó, nhưng trong lúc nhất thời lại không thể nhớ mình quên cái gì. Mãi đến tận buổi tối khi chuẩn bị tan làm, cậu mới nhớ ra hôm nay không thấy cái thằng nhóc keo 502 Thẩm Bác Khải kia đến?!
Ban đầu, Viên Mục Dã còn tưởng rằng là do danh sách Thẩm Bác Khải muốn kiểm tra hơi nhiều nên mới không đến khoe khoang thành quả như mọi khi, vậy nên cậu chủ động bấm điện thoại gọi cho đối phương, nhưng kết quả lại phát hiện số di động của Thẩm Bác Khải trở thành số không tồn tại từ bao giờ…
Tim Viên Mục Dã giật thót, một dự cảm xấu nổi lên trong lòng, cậu vội vàng nhờ viên cảnh sát thụ lý vụ tranh chấp giữa Thẩm Bác Khải và Trương Khai đưa cho mình địa chỉ mà Thẩm Bác Khải đã để lại trong bảng ghi chép lúc ấy, ai ngờ viên cảnh sát kia lại tỏ vẻ không hiểu gì: “Đội phó Viên, anh đang nói về Thẩm Bác Khải nào vậy?!”
“Là con trai của ông trùm bất động sản Thẩm Tân Học ấy!” Viên Mục Dã hơi kinh ngạc, nghĩ thầm cậu bạn này đãng trí quá đấy, mới có hơn một ngày thôi mà!
Nhưng viên cảnh sát kia lại lắc đầu, bảo: “Tại sao tôi chưa từng nghe nói về ông trùm bất động sản nào tên Thẩm Tân Học nhỉ?”
Lúc này Viên Mục Dã đột nhiên nhận ra điều gì đó nên vội vàng đi ra ngoài, chạy tới quán cà phê Internet của Trương Khai. Nhưng sau khi bước vào, cậu phát hiện đối phương hoàn toàn không nhận ra mình, cứ như thể chuyện họ ngồi với nhau đêm hôm trước chưa từng xảy ra vậy…
Thẩm Bác Khải giống như một nhân vật trong game bị hệ thống tự động xóa bỏ. Ngoại trừ Viên Mục Dã, thì tất cả những người có tiếp xúc với cậu ta đều bị xóa sạch ký ức chỉ sau một đêm, và những người có liên quan đến cậu ta đương nhiên cũng không còn tồn tại nữa.
“Chẳng lẽ Thẩm Bác Khải đã tỉnh dậy? Hay có lẽ cậu ta đã chết ở trong thế giới thực rồi?!” Viên Mục Dã vừa lái xe vừa suy nghĩ về chuyện này.
Không ngờ khi đang đi, Viên Mục Dã đột nhiên cảm thấy có gì đó không ổn, mặc dù cậu đã quen với những con đường vắng về đêm từ lâu, nhưng đây là lần đầu tiên cậu gặp phải cảnh tượng những con phố đang dần bị phai màu...
Cậu nhìn thấy những cửa hàng hai bên đường mà mình thường xuyên đi qua sau khi tan sở đều bị phai màu một cách nghiêm trọng, cứ như thể một bức ảnh màu đang chuyển dần sang bức ảnh đen trắng vậy.
Thấy vậy, Viên Mục Dã vội vàng tấp xe vào lề đường, sau đó bước xuống xe để quan sát kỹ những biến hóa khác lạ của con đường này. Nhưng cậu nhanh chóng phát hiện ra rằng sự biến hóa này không phải không có quy luật, mà là tiến hành một cách từ từ, từng căn nhà một bị phai màu dần…
Viên Mục Dã nhìn ra phía sau, rồi lại nhìn về phía trước, có vẻ như cậu đã hiểu ra điều gì đó nên lập tức lên xe, quay đầu lái trở về, cho đến khi tới trước cửa cục cảnh sát, sắc thái xung quanh mới xem như khôi phục bình thường.
Để chứng minh cho phỏng đoán của mình, Viên Mục Dã lại lái xe đi vài cây số theo một hướng khác, cuối cùng cậu kết luận rằng màu sắc của thế giới này lấy cục cảnh sát làm trung tâm, còn những chỗ khác thì dần bị phai màu...
Tình huống này rõ ràng là có liên quan đến sự biến mất của Thẩm Bác Khải, chỉ có điều Viên Mục Dã cảm thấy rất thắc mắc. Rõ ràng là trước đó cậu ta hô hào nói mình muốn ra ngoài lắm nhưng không được. Vậy tại sao khi cậu ta muốn đi kiểm tra người có cùng tình huống giống như bọn họ, cậu ta lại nhanh chóng biến mất?
Chẳng lẽ trong thế giới này vẫn luôn có một Boss ẩn nấp trong bóng tối, đang bí mật thao túng tất cả những chuyện này? Nên khi Viên Mục Dã và Thẩm Bác Khải sắp chạm tới bí mật cốt lõi, nó sẽ để Thẩm Bác Khải hoàn toàn thức tỉnh rời khỏi đây trước? Thế nhưng tại sao Viên Mục Dã, người luôn rất tỉnh táo từ đầu đến cuối thì vẫn bị mắc kẹt ở đây?!