Nói đến thế lực đứng sau Nhiếp Hải Long, quả thực nó nằm ngoài dự đoán của Viên Mục Dã, nhưng sau khi nghĩ lại mới thấy có lý, hơn nữa trong đó không chỉ có một thế lực thúc đẩy đường dây công nghiệp đen chuyên buôn bán nội tạng.
Vì lấy nội tạng người không phải là việc đơn giản, phải do bác sĩ phẫu thuật chuyên nghiệp thực hiện, đồng thời cũng có yêu cầu cao về môi trường phẫu thuật, nếu không vô trùng được thì mọi việc khác đều uổng phí. Bởi vậy có thể thấy, đây chắc chắn không phải là điều mà một tay buôn chó không có kiến thức về y học như Nhiếp Hải Long và đám cò mồi của hắn có thể hoàn thành được!
Thêm vào đó là người mua đầu ra, dẫu sao cũng là nội tạng con người chứ không phải bắp cải hay củ cải, không thể nào chỉ cần đứng đại ngoài đường rao hàng là sẽ có người đến mua. Hai bên mua bán nhất định phải vô cùng hiểu và tin tưởng lẫn nhau, người mua không phải lo người bán là kẻ lừa đảo, mà người bán cũng không cần lo người mua sẽ nói ra chuyện này sau khi xong.
Muốn vậy, nhất định phải có một nhân vật làm “người trung gian” mà cả hai bên đều cực kỳ tin tưởng giật dây qua lại, và người trung gian này phải có cách lấy được số lượng lớn thông tin người mua.
Phân đoạn cuối cùng là phẫu thuật cấy ghép, cũng là mắt xích quan trọng nhất trong toàn bộ dây chuyền công nghiệp đen, việc này tinh vi hơn mổ lấy nội tạng nhiều, chắc chắn phải thực hiện ở bệnh viện chính quy. Nhưng các bệnh viện chính quy thông thường sẽ không nhận cấy ghép nội tạng không rõ nguồn gốc cho bệnh nhân, cho nên hoặc là bản thân người trung gian đang làm việc ở bệnh viện, có thể trực tiếp bỏ qua nguồn gốc nội tạng; hoặc là người trung gian có thể làm giả giấy tờ nguồn gốc của nội tạng, bảo đảm nó vượt qua sự kiểm duyệt của bệnh viện một cách suôn sẻ.
Bởi vì tất cả nguồn hiến tạng hầu như không cần chi phí gì, cho nên có thể nói loại hình mua bán này là một vốn bốn lời. Nếu muốn rửa sạch tất cả chỗ tiền đen đó, công ty thương mại của Nhiếp Hải Long có vẻ như kiến nuốt voi, bởi vậy sau lưng chuyện này nhất định còn có nguồn lực mạnh mẽ hơn mới hoàn thành được.
Về phần Nhiếp Hải Long, chẳng qua hắn là mắt xích thấp nhất trong chuỗi công nghiệp đen này thôi, cũng chính là kẻ tìm nguồn hiến tạng miễn phí và giải quyết những người hiến tạng đó một cách sạch sẽ và hiệu quả. Hơn nữa điều quan trọng nhất là, Nhiếp Hải Long chỉ liên hệ với tuyến trên của hắn, hắn cũng chỉ được nghe nhắc đến những ông lớn đứng sau lưng chứ chưa từng gặp mặt...
Theo lời Lệ Thần, trong trí nhớ của Nhiếp Hải Long, Lệ Thần nhìn thấy phần lớn những người hiến tạng đều là người lang thang không thân không thích, hoặc đã cắt đứt liên lạc với người thân và bạn bè rất nhiều năm rồi, cho dù bọn họ mất tích một hai năm cũng sẽ không ai phát hiện. Chờ đến cuối cùng có người phát hiện bọn họ mất tích thì đã chẳng điều tra được manh mối nào nữa.
Cách Nhiếp Hải Long lừa những người này cũng rất đơn giản, đó là lợi dụng công ty thương mại của mình làm cái cớ để thông báo tuyển dụng, sau đó chọn người hiến tạng đủ điều kiện từ hồ sơ của những ứng viên đó. Về phần những người lang thang kia lại càng dễ lừa, lấy đại cái cớ “dùng thử thuốc có trả công” là có thể dụ tới cả mớ, sau đó kiểm tra sức khỏe của họ, chọn lọc ra cơ quan nội tạng khỏe mạnh.
Có lẽ trong mắt người bình thường, mọi thứ đều chẳng có dấu vết gì đáng nói, nhưng dưới con mắt của các chuyên gia trong lĩnh vực liên quan thì vẫn là không tài nào che giấu được. Cho nên chỉ cần có người tố cáo, bộ phận giám sát y tế nhất định sẽ can thiệp điều tra, và cũng không thể đạt được quy mô như hiện nay.
Nghe Viên Mục Dã phân tích xong, Đoàn Phong suy tư: “Ý của cậu là, thế lực đứng đằng sau là nhân vật lớn nào đó bao trùm cả hai giới chính trị và thương mại ư?”