Viên Mục Dã biết Lệ Thần muộn thế này còn đến tìm mình nhất định là có chuyện, nên cậu hỏi: “Mọi chuyện xử lý thế nào rồi?”
Lệ Thần đan hai tay vào nhau, nói: “Một đám rối như tơ vò, tôi cũng không biết phải ra tay từ đâu, lại không thể làm ra hành động gì bất thường, nếu không sẽ khiến kẻ khác nghi ngờ...”
Viên Mục Dã gật đầu: “Cũng tốt, nhưng hai việc buôn bán ma túy và nội tạng người thì dù thế nào cũng phải ngừng lại!”
Lệ Thần cười hỏi: “Sao anh biết Nhiếp Hải Long còn buôn bán nội tạng người?”
Viên Mục Dã thở dài, nói: “Thật ra chuyện này cũng đâu có gì khó đoán, bởi vì trong biển có nhiều thùng dầu như vậy, cho dù Nhiếp Hải Long có ngông cuồng đến mức nào, nếu hắn chỉ buôn bán ma túy thì không thể nào giết nhiều người đến thế được, trừ khi hắn còn buôn bán nội tạng người nữa. Đến giờ cảnh sát vẫn chưa đưa hết các thi thể ra khỏi thùng dầu được... Chắc hẳn đến lúc khám nghiệm tử thi, họ sẽ biết nguyên nhân cái chết của những người đó thôi.”
Lệ Thần nhìn xung quanh: “Kim Bảo đâu? Lúc đó chuyện xảy ra đột ngột quá, hại nó bị bắt đi cùng với tôi, sau đó tôi cũng không có cơ hội để hỏi thăm nó...”
Viên Mục Dã trả lời: “Nó không sao, chỉ là bị hoảng sợ chút thôi.... Tôi tạm thời để nó ở chỗ Tằng Nam Nam, dù sao với tình hình hiện tại của cậu và tôi đều không tiện chăm sóc nó.”
Lệ Thần thở dài: “Có lẽ thân phận Nhiếp Hải Long này cũng không dùng được bao lâu đâu, cảnh sát chắc chắn sẽ điều tra đến cùng. Với những hoạt động hắn làm trong bao nhiêu năm qua, muốn thoát thân rất khó... Hơn nữa, cho dù chế tài của pháp luật không làm gì được hắn, thì thế lực sau lưng hắn cũng sẽ không dễ dàng buông tha cho hắn đâu.”
Viên Mục Dã nghi ngờ hỏi: “Thế lực đằng sau hắn?”
Lệ Thần cười: “Không phải anh thực sự cho rằng Nhiếp Hải Long làm được đến bây giờ, chỉ trong vòng mấy năm ngắn ngủi có thể xây dựng được một tập đoàn tội phạm như thế này, chỉ là dựa vào thực lực của một mình hắn đấy chứ? Hắn có tham vọng nhưng không đủ năng lực, nếu không phải đằng sau có người có năng lực thực sự chống lưng cho, thì bây giờ hắn cũng chỉ là một con buôn mà thôi.”
Nghe Lệ Thần nói vậy, Viên Mục Dã ít nhiều cũng thấy hơi hối hận: “Đúng là khi đó tôi quá qua loa rồi, thân phận của Nhiếp Hải Long đúng thực không phù hợp với cậu.”
Không ngờ Lệ Thần lại đi đến tấm gương trước mặt, nhìn dáng vẻ mình trong gương và lạnh lùng nói: “Nhiếp Hải Long hủy đi cơ thể mà tôi yêu thích nhất, thù này tôi nhất định phải báo… Mà đối với tôi hiện tại, cách đơn giản nhất chính là biến thành hắn, sau đó hủy hoại hắn.”
Viên Mục Dã thấy trong mắt Lệ Thần có cảm xúc rất kỳ lạ, cảm xúc này chưa từng xuất hiện khi hắn ở trong cơ thể Lệ Thần... Điều này khiến Viên Mục Dã hoài nghi khi Lệ Thần xâm nhập vào cơ thể Nhiếp Hải Long, nhìn thấy ký ức của đối phương, không biết tính tình có biến động một chút nào không!
Thấy Viên Mục Dã không lên tiếng, Lệ Thần khôi phục lại thần thái, hắn nói: “Không ngờ anh lại tìm được tôi nhanh như vậy... Tôi còn tưởng mình phải chờ ở dưới đó mười ngày nửa tháng nữa chứ?”
Viên Mục Dã cười: “Tên nhóc cậu tốt số đấy, đúng lúc anh đây có việc bận phải về nước...” Cậu nói đến đây thì ngập ngừng hỏi: “Khi cậu bị nhốt trong thùng dầu đó... đã có lúc nào cậu sợ rằng mình không bao giờ thoát ra được không?”
Lệ Thần lắc đầu: “Chưa từng, bởi vì tôi biết sớm muộn gì anh cũng sẽ tìm được tôi...”
Viên Mục Dã ngẩn người, sau đó cười bất đắc dĩ: “Cậu lạc quan quá nhỉ... mất công tôi lo lắng cậu sẽ không chịu nổi cảm giác bị nhốt trong bóng tối chứ!”
Lệ Thần lại nói với vẻ nhẹ nhõm: “Thật ra, chút chuyện đó đâu đáng gì mà chịu hay không chịu được, dù sao so với vạn năm cô đơn trước đây, vài ngày tăm tối đó có là gì đâu!”