Viên Mục Dã liếc nhìn mấy con chó đang hấp hối mới hiểu tại sao Kim Bảo lại sợ hãi đến thế, chắc nó được chứng kiến cảnh đồng loại của mình bị con người phanh thây xé xác...
Nghĩ đến đây, Viên Mục Dã bất giác đưa tay xoa đầu Kim Bảo, sau đó quay sang nói với Đoàn Phong: “Sau này để nó ở chỗ anh đi! Tôi không muốn nó lại trải qua chuyện này một lần nữa.”
Đoàn Phong cười: “Tôi đã nói với cậu từ lâu là đưa Kim Bảo đến số 54 rồi! Nhưng cậu không nghe, cứ nhất định phải giao nó cho cái tên Lệ Thần không đáng tin kia cơ...”
Tằng Nam Nam ở bên cạnh cũng phụ họa: “Đúng đấy, anh Viên đừng lo, tôi chắc chắn sẽ chăm sóc Kim Bảo thật tốt!”
Viên Mục Dã tin tưởng điều này, bởi vì Tằng Nam Nam rất yêu động vật, khi con sóc mà cô ấy nuôi mấy năm trước chết già, Tằng Nam Nam còn đau buồn một thời gian dài!
Thật ra việc không để Kim Bảo đến số 54 không phải là do Viên Mục Dã không tin tưởng mấy người Đoàn Phong sẽ không chăm sóc tốt cho nó, mà là vì Viên Mục Dã sợ Lệ Thần ở một mình sẽ cô đơn, do đó cậu mới để Kim Bảo lại làm bạn với hắn...
Nghĩ đến Lệ Thần, Viên Mục Dã thở dài: “Không phải Lệ Thần không đáng tin, mà chắc cậu ta đã gặp rắc rối nào đó rồi, chúng ta phải tìm được cậu ta càng sớm càng tốt...” Nói đến đây, Viên Mục Dã cầm ảnh Lệ Thần rồi hỏi gã béo da đen: “Cậu từng nhìn thấy người này bao giờ chưa?”
Ánh mắt của gã béo da đen hơi lóe lên: “Không... Tôi chưa từng nhìn thấy!”
Trương Khai nhấc chân đá cho gã một cú: “Cái cứt! Nghĩ kỹ rồi hẵng nói!”
Gã béo da đen rụt rè nói: “Thật... Tôi thật sự chưa nhìn thấy!”
Đoàn Phong đương nhiên không tin, anh ta dặn Trương Khai chăm sóc tên này thật tốt, sau đó dẫn mọi người lật tung tòa nhà... Nhưng cuối cùng họ chỉ tìm được một chiếc túi chứa đầy những chiếc điện thoại cũ.
Viên Mục Dã thấy vậy bèn đổ tất cả điện thoại ra đất, cậu muốn tìm xem có điện thoại của Lệ Thần ở đó hay không, nhưng Viên Mục Dã nhìn một lúc lâu mà vẫn không thể xác nhận được đâu là điện thoại của Lệ Thần...
Cuối cùng, Hoắc Nhiễm đề nghị bật tất cả điện thoại lên, sau đó Viên Mục Dã sẽ gọi đến máy của Lệ Thần để loại trừ dần, không ngờ trong điện thoại lại vang lên thông báo rằng đối phương đã tắt máy.
Đại Quân đau đầu hỏi: “Chẳng lẽ trong đống này không có điện thoại của Lệ Thần?”
Hoắc Nhiễm lắc đầu: “Chưa chắc, nhưng định vị của Lệ Thần trước khi tắt máy đúng là ở chỗ này...”
Viên Mục Dã bèn chuyển sự chú ý sang mấy chiếc điện thoại còn lại không thể bật được, sau khi loại bỏ vài chiếc màu sắc lòe loẹt của phụ nữ, trong tay cậu chỉ còn hai chiếc điện thoại di động màu đen đơn giản.
Viên Mục Dã ngẩng đầu hỏi: “Có ai mang sạc điện thoại không?”
Hoắc Nhiễm và Trương Khai lấy ra vài loại sạc khác nhau đưa cho Viên Mục Dã, sau khi thử từng cái một, cậu đã sạc thành công hai chiếc điện thoại di động màu đen...
Bật máy lên, Hoắc Nhiễm chỉ dùng mười mấy giây là phá được khóa của hai chiếc điện thoại, Viên Mục Dã vừa liếc nhìn là tìm được điện thoại của Lệ Thần, bởi vì ảnh màn hình của cậu ta chính là hình Kim Bảo đang nằm sát bên chân Tằng Nam Nam.
Sau khi tìm được điện thoại của Lệ Thần, Viên Mục Dã lập tức mở danh bạ và album ảnh gần đây, nhưng cậu lại phát hiện không có gì trong đó, chắc chắn đã bị người ta xóa sạch rồi...
Viên Mục Dã nhìn Hoắc Nhiễm và hỏi: “Có thể khôi phục dữ liệu trong này không?”
Hoắc Nhiễm tự tin nói: “Cho em một chút thời gian, chắc không có vấn đề gì to tát cả...”
Tranh thủ lúc Hoắc Nhiễm khôi phục dữ liệu điện thoại, Viên Mục Dã lại quay về chỗ gã béo da đen, cậu hỏi gã: “Nói cho tôi biết, đã có chuyện gì xảy ra ở đây?”
Gã béo da đen không biết mấy “đại ca” trước mắt là ai, nhưng cứ nghĩ đến việc hàng của anh Long bị mất trong tay mình... gã sẽ không thể nào gánh được hậu quả đó, vì vậy gã béo da đen đau khổ cầu xin: “Các vị đại ca, xin các vị rủ lòng thương, nếu số hàng của anh Long bị mất, cả nhà tôi sẽ phải chôn cùng mất!”