Để có thể tiếp cận Bạch Văn Duyệt giả mạo này, Viên Mục Dã chuẩn bị xin vào làm nhân viên lễ tân của khách sạn nơi cô ta làm việc, như vậy mới có thể tự nhiên xuất hiện trước mặt Bạch Văn Duyệt rồi sau đó sẽ thực hiện kế hoạch tiếp theo...
Ban đầu, Viên Mục Dã cảm thấy điều kiện của mình hoàn toàn không có vấn đề khi xin vào làm ở quầy lễ tân, vậy mà khi người ta nhìn qua lý lịch của Viên Mục Dã, cậu lại được đẩy thẳng đến bộ phận an ninh vì ở đó thiếu một bảo vệ.
Mặc dù Viên Mục Dã hơi bất ngờ, nhưng bảo vệ thì bảo vệ vậy, dù sao cũng là vào khách sạn làm việc mà, đúng không? Thật ra lúc đầu Đoàn Phong cũng không định để Viên Mục Dã đi xin việc, vì trước đó bọn họ đã từng tiếp xúc với Bạch Văn Duyệt.
Nhưng khi Đoàn Phong liếc mắt nhìn lại đám người của mình, ngoại hình Đại Quân không ổn, Tằng Nam Nam trông như trẻ vị thành niên, khí chất của anh ta và Thạch Lỗi lại quá bá đạo, Trương Khai trông như huấn luyện viên thể hình, còn A Triết thì như một gã côn đồ...
Xét về tướng mạo và khí chất thì chỉ có Viên Mục Dã và Hoắc Nhiễm là còn tạm được, nhưng Hoắc Nhiễm lại có bệnh sợ giao tiếp, bình thường cậu ta còn không nói nhiều với mọi người chứ đừng nói là người lạ, cuối cùng vẫn chỉ có Viên Mục Dã là có thể làm việc này.
Khi Viên Mục Dã mặc đồng phục bảo vệ đứng trước gương, cậu bỗng nhớ lại lúc mình vẫn còn ở trường cảnh sát. Sau đó đội trưởng đội an ninh là lão Vương nhìn thấy Viên Mục Dã mặc bộ đồ này rất có thần thái, thậm chí anh ta còn nói rằng sẽ đề cử Viên Mục Dã là nhân viên có khí chất nhất năm!
Sau đó lão Vương dẫn Viên Mục Dã đi làm quen với hoàn cảnh, bọn họ tình cờ gặp Bạch Văn Duyệt đang bàn giao công việc với đồng nghiệp...
“Tiểu Bạch à, đây là Viên Mục Dã, nhân viên mới của đội an ninh chúng tôi, thế nào? Trông được chứ? Cậu ấy không hề kém mấy thằng nhóc bên bộ phận của cô đâu!” Lão Vương nói rất đắc ý nói
Bạch Văn Duyệt nghe tiếng thì nhìn về phía Viên Mục Dã, ánh mắt của cô ta hơi ngạc nhiên, Viên Mục Dã lập tức hiểu rằng cô ta đã nhận ra mình, vì vậy cậu giả vờ giật mình, nói: “Là cô sao! Thật trùng hợp, không ngờ cô cũng làm việc ở khách sạn này à?”
Tất nhiên là Bạch Văn Duyệt không thể nhận ra Viên Mục Dã ngay lập tức, cô ta ngơ ngác hỏi: “Anh là...”
Viên Mục Dã bèn làm động tác chụp ảnh rồi nói: “Buổi tối vài ngày trước ở cạnh cái hồ nhỏ...”
Lúc này Bạch Văn Duyệt mới chợt hiểu ra, cô ta nở nụ cười: “Hóa ra là anh! Thật là trùng hợp...”
Lão Vương ở bên cạnh cũng ngạc nhiên hỏi: “Hai người quen nhau từ trước rồi à?”
Viên Mục Dã vội vàng giải thích: “Cũng không tính là người quen, chúng tôi chỉ mới gặp nhau một lần mà thôi!”
Lão Vương nghe thế thì vội vàng mượn chuyện này để rời đi: “Vậy cũng coi như người quen rồi, tôi đang có việc, Tiểu Bạch, lát nữa cô giới thiệu cho Viên Mục Dã một số đồng nghiệp ở bộ phận tiền sảnh nhé!”
Sau khi lão Vương rời đi, Viên Mục Dã tỏ ra hơi xấu hổ, cậu không biết phải nói cái gì, cuối cùng Bạch Văn Duyệt phải lên tiếng trước: “Tôi nhớ là anh với bạn đến chỗ này chơi mà? Tại sao lại muốn ở lại?”
“Ban đầu tôi đúng là không muốn ở lại chỗ này, nhưng sau vài ngày tôi nhận thấy cuộc sống ở đây rất đơn giản, mọi người có vẻ sống khá hiền hòa với nhau, vì vậy tôi muốn ở lại thử xem thế nào... Nếu như có thể ổn định thì chuyện sống ở một thị trấn nhỏ như thế này cũng là một lựa chọn tốt.” Viên Mục Dã nói rất chân thành.
Thật không ngờ, những lời nói của Viên Mục Dã lại khiến Bạch Văn Duyệt đồng tình, cô ta cười bảo: “Không ngờ hai chúng ta lại giống nhau như thế, thật ra tôi chọn ở lại chỗ này cũng là vì cảm thấy cuộc sống ở đây rất đơn giản...”
Sau đó Bạch Văn Duyệt giới thiệu một chút tình hình trong khách sạn cho Viên Mục Dã biết, đồng thời còn hỏi cậu bây giờ đang ở đâu? Viên Mục Dã đương nhiên không thể nói rằng mình đang ở trong một khách sạn khác, vì vậy cậu đành nói dối là sống tạm ở nhà một người bạn.
Bạch Văn Duyệt nghe xong lập tức lấy quyển sổ tay ra và bảo: “Anh lấy điện thoại chụp thông tin cho thuê nhà trên này đi, sau đó gọi cho họ và hỏi xem nhà đã cho thuê chưa.”
Viên Mục Dã không ngờ Bạch Văn Duyệt lại nhiệt tình với mình như vậy, trong nhất thời cậu hơi ngượng ngùng: “Cảm... Cảm ơn cô, nếu không tôi thật sự phải đến văn phòng môi giới để tìm nhà sau giờ làm mất.”
Bạch Văn Duyệt cười: “Có gì đâu, nếu đã quen biết chứng tỏ chúng ta có duyên, thêm nhiều người bạn thì sẽ có thêm nhiều con đường mà.”
Đoàn Phong và Thạch Lỗi đều không nghĩ rằng chỉ trong vài giờ ngắn ngủi, Viên Mục Dã và Bạch Văn Duyệt không chỉ trở thành đồng nghiệp mà còn trở nên thân thiết đến mức thêm nhau vào danh sách bạn bè, nhưng tiếc rằng danh sách bạn bè của họ giống hệt nhau, bên trong chẳng có cái quái gì cả... Đây cũng là lý do tại sao Viên Mục Dã dám thêm Bạch Văn Duyệt vào danh sách bạn bè, và có lẽ Bạch Văn Duyệt cũng nghĩ như vậy.
Trong lúc đi làm, Viên Mục Dã cũng hỏi dò được qua lời kể của những đồng nghiệp khác về những chuyện liên quan đến Bạch Văn Duyệt. Cũng giống như những gì họ tìm hiểu được trước đó, Bạch Văn Duyệt đã đến làm việc tại khách sạn vào nửa năm trước, bởi vì khá xuất sắc nên chẳng mấy chốc cô ta đã trở thành quản lý bộ phận tiền sảnh.
Nghe nói Bạch Văn Duyệt có một người bạn trai ở địa phương, nhưng từ khi cô ta đến khách sạn thì chưa có bất kỳ đồng nghiệp nào nhìn thấy bạn trai của Bạch Văn Duyệt, vì vậy tất cả mọi người đều đoán rằng cả hai đã chia tay cách đây không lâu...
“Cậu đúng là có sức thu hút đấy, nhanh như vậy mà đã được thêm vào danh sách bạn bè rồi! Xem ra người ta muốn phát triển thêm với cậu, chắc anh chàng hàng xóm hết thời rồi.” Thạch Lỗi trêu.
Viên Mục Dã cười lắc đầu: “Anh nghĩ đi đâu thế? Cô ta làm như vậy chỉ vì muốn thăm dò tôi mà thôi...”
A Triết gật đầu: “Cậu đừng bị mê hoặc bởi vẻ bề ngoài của cô ta, những người đàn ông mạnh mẽ đến bắt cô ta lúc trước đều bị làm thịt mà không hề hay biết, cô gái này nhất định là độc ác như rắn rết.”
Không biết có phải là cố ý hay không, vào đêm mà Viên Mục Dã thêm Bạch Văn Duyệt vào danh sách bạn bè, trong danh sách bạn bè của cô ta có thêm vài bức ảnh chụp cùng với anh chàng hàng xóm, cứ như cố tình cho Viên Mục Dã nhìn thấy vậy...
Thật ra mấy người Đoàn Phong hôm nay cũng không hề nhàn rỗi, thay vào đó bọn họ đi kiểm tra thông tin về anh trai hàng xóm kia. Họ phát hiện anh ta là một giáo viên thể dục ở một trường tiểu học tại địa phương, anh ta chưa bao giờ rời khỏi thị trấn Tân Hương ngoại trừ bốn năm học đại học, vì vậy chắc chắn anh ta không có vấn đề gì quá lớn cả.
Còn Bạch Văn Duyệt dù sao cũng là một cô gái xinh đẹp, hễ là người đàn ông độc thân bình thường thì chắc chắn sẽ bị thu hút và chủ động tiếp cận... Nhưng anh trai hàng xóm này chắc không thể ngờ được một cô gái ngọt ngào đáng yêu như vậy lại giết người không hề mềm lòng.
Thấy Viên Mục Dã nhìn chằm chằm vào mấy tấm ảnh của Bạch Văn Duyệt rồi ngẩn người, Đoàn Phong vừa cười vừa hỏi: “Người ta đang thử thăm dò cậu đấy, tại sao không tiếp chiêu đi!”
Viên Mục Dã cười: “Con người tôi là kiểu thật thà trung thực, làm sao có thể vừa gặp mặt đã chủ động như vậy được? Cứ để sau này rồi tính, nếu không sẽ rất dễ bị lộ.”