Sau khi tạm biệt Kỳ Mai, Viên Mục Dã vội vàng quay về tụ tập với nhóm Đoàn Phong, mọi việc đã điều tra đến bước này thì tất cả vấn đề đều tập trung vào Nhiếp Hải Long, Viên Mục Dã biết đã đến lúc gặp gã được gọi là “anh Long” này.
Nếu gã béo da đen không nói dối, Nhiếp Hải Long chắc sẽ không tự mình đến “nhà kho” lấy hàng, mà gã sẽ phái tay chân của mình là Mã và Cương đến lấy, chắc tên đó biết Lệ Thần bây giờ đang ở đâu...
Khi Viên Mục Dã quay lại “nhà kho” thì vừa đúng lúc trời sẩm tối, cậu bắt gặp Tằng Nam Nam và Hoắc Nhiễm cũng vừa từ bên ngoài quay về, thấy hai người có sắc mặt không tốt, Viên Mục Dã bèn hỏi ngay: “Có chuyện gì xảy ra thế?”
Tằng Nam Nam ném một chiếc túi đen cho Viên Mục Dã: “Đây là thứ trong bụng những con chó, tất cả đều được lấy ra nhưng những con chó đó... không thể cứu sống được.”
Giờ Viên Mục Dã mới hiểu tại sao mấy người Tằng Nam Nam lại tức giận đến thế, trong nhất thời cậu cũng không biết phải nói gì nữa. Viên Mục Dã đành bất đắc dĩ bảo: “Đi vào trước hẵng nói, mấy tên kia sắp đến rồi.”
Ánh mắt Tằng Nam Nam lóe lên một tia lạnh lẽo, cô ấy nói: “Chỉ sợ chúng không đến...”
Sau khi nhìn thấy Đoàn Phong, Viên Mục Dã kể sơ qua một lượt những gì tìm hiểu được từ chỗ Kỳ Mai, Đoàn Phong nghe xong sầm mặt: “Cậu phải chuẩn bị tâm lý đi, với thủ đoạn thông thường của mấy kẻ đó, bọn chúng sẽ không để người sống đến bây giờ đâu...”
Viên Mục Dã gật đầu: “Tôi cũng đã nghĩ đến chuyện đó rồi, bây giờ tôi chỉ hy vọng sự đặc biệt của Lệ Thần sẽ giúp cậu ta giữ được tính mạng vào lúc nguy cấp.”
Đoàn Phong cười lớn: “Đúng vậy, tại sao tôi lại quên điều này nhỉ? Yên tâm đi, tên đó không chết được đâu, cùng lắm bỏ xe giữ tướng thôi.”
Tuy nói như vậy, nhưng trong lòng Viên Mục Dã vẫn hơi lo lắng, bởi vì nếu Lệ Thần thật sự thoát được, cho dù không có thân thể hiện tại thì cậu ta cũng sẽ tìm mọi cách liên lạc với Viên Mục Dã, nhưng cho tới bây giờ vẫn không hề có tin tức gì...
Đúng lúc này, bên ngoài vang lên tiếng động cơ xe, chắc chắn là tên Cương mà gã béo đã nói đến lấy hàng, Đoàn Phong thấy vậy nháy mắt ra hiệu với mọi người, sau đó bọn họ nhanh chóng tản ra và âm thầm ẩn mình vào trong bóng tối.
Cùng lúc đó, vài thanh niên bước xuống từ một chiếc xe việt dã màu đen, cầm đầu là một gã đàn ông to khỏe, gã cau màu hỏi: “Tại sao bên trong không bật đèn?”
Một tên thanh niên gầy gò bên cạnh cười bảo: “Chắc thằng mập đó ngủ rồi, mày cũng biết nó béo như heo, vừa tham ăn lại còn ham ngủ...”
Gã to khỏe nghe xong không nói gì nữa mà dẫn đầu đi vào tòa nhà màu vàng, chắc gã thấy nơi này là địa bàn của mình nên không có người ngoài nào dám đến quấy rối...
Bởi vì không bật đèn nên nhóm người gã to con trong nhất thời không nhìn rõ tình hình bên trong, nhưng gã vẫn cảm nhận được có gì đó không bình thường, bởi vì trong tòa nhà quá mức yên tĩnh, cho dù gã béo đã ngủ, nhưng tại sao lũ chó trong lồng lại không phát ra chút âm thanh nào?
Ngay lúc gã to khỏe đang nghi hoặc, Trương Khai và Đại Quân đứng phía sau cửa đã chậm rãi đóng cửa lại, bọn họ chuẩn bị “đóng cửa đánh chó”!
Gã to khỏe nghe thấy tiếng động thì vội vàng quay đầu lại, khi thấy hai khuôn mặt xa lạ đang đứng chắn cửa, gã lập tức cảnh giác hỏi: “Các người là ai?”
Trương Khai nói với giọng khinh thường: “Ông nội của mày!”
Gã to con bật cười vì tức, không ngờ khi gã định mở miệng chửi lại thì đột nhiên nghe thấy tiếng kim loại gõ vào lồng sắt ở trong bóng tối...