Chiếc xe chạy đến trước một bãi rác ở ngoại ô rồi dừng lại, Đoàn Phong chỉ về phía bãi rác và nói: “Phía sau chính là khu nhà xây dở đó.”
Viên Mục Dã cau mày hỏi: “Tại sao chỗ này lại biến thành bãi rác vậy?”
Đại Quân ngồi phía sau thở dài: “Chắc do mấy năm này có người lén đổ rác vào đây, nhưng vì chẳng có ai để ý, nên dần dần nó biến thành một bãi rác...”
Sau đó Đoàn Phong lại lái xe tiến thêm một đoạn, đến tận khi chiếc xe không thể đi được nữa, mọi người mới xuống xe đi bộ đến tòa nhà đổ nát cách đó không xa. Viên Mục Dã nóng lòng muốn tìm Kim Bảo nên nhanh chóng đi ở phía trước.
“Cậu đi chậm một chút... Lệ Thần cũng không phải người bình thường, cùng lắm thì cậu ta chịu chút đau đớn ngoài da mà thôi.” Đoàn Phong nói to ở phía sau.
Viên Mục Dã nghe xong quay lại nói với Đoàn Phong: “Tôi là lo cho Kim Bảo, con chó già đó vừa rụt rè vừa chết nhát, nhỡ nó bị cho lên đĩa thì sao?”
Đoàn Phong nghe vậy cũng vội vàng tăng tốc độ chạy theo...
Khi mọi người bước vào cửa, bọn họ phát hiện bên trong tòa nhà đổ nát này mọc đầy cỏ dại, và có rất đông những con mèo hoang đang chạy trong bụi cỏ, bọn chúng không hề sợ hãi khi nhìn thấy nhóm người Viên Mục Dã, chúng kêu meo meo và chạy đến xin đồ ăn.
Thấy ở đây có rất nhiều mèo hoang, Tằng Nam Nam bèn lấy một túi nhỏ thức ăn cho mèo ra và chia cho mấy con mèo dạn người nhất, Hoắc Nhiễm thấy vậy vội vàng nấp sau lưng Đại Quân rồi buồn bực hỏi: “Sao trong bọc của cô lại có cả thức ăn cho mèo thế?”
Tằng Nam Nam liếc mắt nhìn Hoắc Nhiễm, cô nói: “Ai cần cậu lo...”
Hoắc Nhiễm ngạc nhiên, cậu ta lầm bầm: “Hỏi một chút cũng không được, dữ như vậy sau này có ma nó thèm lấy.”
Viên Mục Dã không còn lòng dạ nào quan tâm đến đám mèo hoang, cậu tiếp tục tiến sâu hơn vào trong bụi cỏ. Không ngờ đúng lúc này có một người đàn ông bẩn thỉu đột ngột chui ra từ trong bụi cỏ, gã cảnh giác nhìn mấy người Viên Mục Dã và hỏi: “Các người muốn làm gì?”
Viên Mục Dã nhìn đối phương ăn mặc như một người vô gia cư thì cười đáp: “Chúng tôi cho mèo ăn... Chúng tôi xem trên mạng thấy có rất nhiều mèo hoang ở đây, vì vậy bọn tôi đến xem thử.”
Người vô gia cư đó quan sát thật cẩn thận đám người Viên Mục Dã, gã cảm thấy bọn họ không có ác ý nên trầm giọng nói: “Cách đây một thời gian có một đám thanh niên trẻ cầm cung nỏ đến bắn chết vài con mèo hoang, thế mà đám ngốc này vẫn không biết cảnh giác, cứ nhìn thấy người là lại meo meo đòi ăn.”
Tằng Nam Nam đang cho mèo ăn nghe vậy thì sầm mặt hỏi: “Xảy ra chuyện như vậy mà không ai báo cảnh sát à?”
Không ngờ người vô gia cư lại hừ một tiếng: “Vô ích thôi, chẳng ai muốn quan tâm đến sự sống chết của đám mèo hoang này đâu, có khi bọn họ còn nói là lãng phí sức lực của cảnh sát nữa ấy chứ...”
Ánh mắt của Tằng Nam Nam bỗng trở nên kỳ lạ khi nghe thấy những lời này, Đoàn Phong nhìn là biết cô nàng này định lo chuyện bao đồng rồi, vì vậy anh ta lấy một tấm danh thiếp ra, đưa cho gã vô gia cư rồi bảo: “Toàn một đám trẻ ranh không biết trời cao đất rộng! Ở đây có số điện thoại của tôi, nếu sau này lại xảy ra chuyện như vậy thì hãy gọi cho tôi, tôi sẽ giáo dục bọn chúng một trận thay cha mẹ của chúng.”
Đoàn Phong biết Tằng Nam Nam đánh rất ác, nhỡ để cô ấy ra tay giải quyết... Chuyện này có thể sẽ trở nên phức tạp, vì vậy anh ta mới trực tiếp đứng ra lo chuyện này. Tằng Nam Nam nghe xong liếc mắt nhìn Đoàn Phong, cô ấy cũng hiểu điều đó nên không nói gì nữa.