Pháp y Bạch thấy vậy nhanh chóng lấy túi vật chứng ra để đóng gói, sau đó đưa nó cho Từ Lệ và bảo: “Trong phần da thịt của xác chết cháy ngày hôm qua cũng có một thứ giống như vậy, theo phán đoán sơ bộ nó là một mảnh nhựa cháy... Vật liệu cụ thể của nó là gì thì phải về xét nghiệm mới biết được.”
Từ Lệ giật mình hỏi: “Một mảnh nhựa cắm vào trong da thịt? Thi thể đã cháy đến mức này mà vẫn còn để lại cho chúng ta một mảnh nhựa cháy dở? Chẳng lẽ đây là manh mối do hung thủ cố tình để lại sao?”
Viên Mục Dã cau mày: “Anh nghi ngờ là do một người làm à? Nhưng pháp y Bạch đã nói một người bị đốt cháy sau khi chết còn một người là bị thiêu sống, nếu do cùng một kẻ gây ra, vậy tại sao lại có hai kiểu chết khác nhau?”
Từ Lệ xòe tay đáp: “Làm sao tôi biết được? Tôi có phải hung thủ đâu?”
Trên đường trở về, Viên Mục Dã vẫn luôn nghĩ đến mảnh nhựa cháy dở trong hai xác chết cháy đó... Mặc dù địa điểm và nguyên nhân cái chết của hai thi thể khác nhau, nhưng bọn họ cuối cùng đều trở thành xác chết cháy, toàn bộ manh mối trên người đều bị thiêu rụi, vậy mà lại còn một mảnh nhựa giống hệt nhau?
Trong phòng họp rộng lớn của đội cảnh sát hình sự, tất cả mọi người đều có vẻ mặt sầu thảm, những vụ án mạng xảy ra liên tiếp trong hai ngày đã thu hút sự chú ý của người dân, vô hình trung đã tạo áp lực khá lớn cho họ... Đến một người luôn nói chuyện xởi lởi như Từ Lệ cũng bớt lời.
Tiểu Lưu lo lắng nói: “Sếp à, bây giờ đã biết hai người chết là một nam một nữ, nhưng bọn họ là ai? Công việc cụ thể là gì? Mối liên hệ giữa hai người là thế nào? Chúng ta lại hoàn toàn không biết những thứ này!”
Từ Lệ trừng mắt nhìn cậu ta: “Mấy cái này đâu cần cậu nói... Có thể nói cái gì mà chúng ta chưa biết không?”
Lúc này, Viên Mục Dã nhìn sang chỗ pháp y Bạch và hỏi: “Trên răng và xương của hai nạn nhân có manh mối gì không?”
Pháp y Bạch lắc đầu: “Răng của hai nạn nhân đều rất chắc khỏe, xương trên người cũng không có dấu vết bị gãy hay phẫu thuật... Vì vậy, trước mắt việc xác định danh tính của hai người đó vẫn rất khó khăn.”
Từ Lệ liên tục lắc đầu nói: “Tôi không biết phải viết báo cáo hợp tác điều tra thế nào nữa? Chẳng lẽ lại thông báo rộng rãi với mọi người rằng, trong cục cảnh sát có hai xác chết cháy đen, mọi người hãy đến xem có quen với họ không à?”
Viên Mục Dã cười bất đắc dĩ, sau đó hỏi pháp y Bạch: “Nhóm máu và tuổi thì sao?”
Pháp y Bạch trầm giọng đáp: “Điểm này đã được xác định, nạn nhân nam được tìm thấy sáng hôm qua thuộc nhóm máu B, độ tuổi từ 20 đến 30, nguyên nhân tử vong là xuất huyết não, còn nạn nhân nữ sáng nay thuộc nhóm máu O, cũng trong độ tuổi 20 đến 30, khám nghiệm tử thi thấy niêm mạc họng, khí quản, phế quản xung huyết, hoại tử và tạo thành một mảnh màu xám rất dễ dàng bong tróc, trên niêm mạc nổi mụn nước, vì vậy nạn nhân nữ này là bị chết cháy... Căn cứ vào dung dịch thức ăn còn sót lại trong dạ dày cùng với mức độ thối rữa của thi thể thì có thể phán đoán thời gian tử vong của họ chênh lệch chưa đến hai tiếng, hơn nữa bọn họ đã ăn cùng một loại thức ăn.”
Viên Mục Dã suy nghĩ một chút rồi nói: “Hai người trạc tuổi nhau, trong dạ dày lại có cùng loại đồ ăn, liệu bọn họ có quen nhau hoặc có thể chính là tình nhân hay không?”
“Cậu muốn nói họ chết vì mâu thuẫn tình cảm sao? Cũng rất có thể có khả năng đó... Xem ra mấu chốt của vụ án là phải tìm được thân phận của người chết, nhưng manh mối hiện tại chưa đủ để điều tra, nhất định phải đợi chứng cứ khoa học đã...” Từ Lệ còn chưa nói hết câu thì bỗng có người gõ cửa phòng họp, ngay sau đó Tiểu Tống đi vào và nói: “Đã có kết quả xét nghiệm hai mảnh nhựa, đó là một tấm thẻ đeo ngực bằng nhựa PVC!”
“Hai tấm nhựa giống hệt nhau à?” Từ Lệ cẩn thận hỏi lại.
Tiểu Tống gật đầu: “Giống y như đúc, thậm chí có thể nói là sản xuất cùng một đợt...”
Từ Lệ nghe xong cầm chiếc bút dạ rồi viết manh mối mới nhất lên bảng: “Người nam và nữ đã chết này rất có thể là nhân viên trong cùng công ty.”
Sau khi Từ Lệ viết xong, anh ta nói với mấy người Tiểu Lưu: “Điều tra xem có công ty nào trong thành phố có hai nhân viên “một nam một nữ” đồng thời xin nghỉ phép, hoặc vắng mặt hay từ chức gì đó hay không!”
Tiểu Lưu tố khổ luôn: “Trời ạ, chuyện này khác gì mò kim đáy bể chứ!”
Từ Lệ lập tức không vui, nói: “Có kim để mò là tốt lắm rồi! Mau đi đi!”
Viên Mục Dã suy nghĩ rồi đưa ra ý kiến của mình: “Thật ra đối với cảnh sát mà nói, manh mối này vẫn còn thiếu rất nhiều, hơn nữa cho dù trên người hai nạn nhân có tấm thẻ giống nhau, thì điều đó cũng không có nghĩa bọn họ làm cùng một công ty, có thể đây là hung thủ cố tình tung hỏa mù thì sao?”
Tiểu Lưu nghe vậy dường như thấy được hy vọng, cậu ta vội vàng đồng ý: “Đúng đấy!”
Không ngờ câu nói tiếp theo của Viên Mục Dã lại đẩy họ xuống địa ngục một lần nữa: “Tôi đề nghị bắt đầu điều tra từ chất liệu của tấm thẻ PVC, hãy tìm hiểu xem công ty nào từng mua chỗ thẻ đó.”
Tiểu Lưu nghe xong mà khóe miệng giật giật, cậu ta nói: “A, chuyện này có khác gì việc mò kim đáy bể vừa nãy? Đúng là bắt cá trong biển mà...”
Từ Lệ nghiêm mặt, nói: “Đừng nói nhảm nữa, điều tra từng nhà một cho tôi!”
Sau khi Tiểu Lưu bị Từ Lệ đá một phát, cậu ta vội vàng chạy ra khỏi phòng họp như một làn khói, chỉ để lại ba người Viên Mục Dã, Từ Lệ và pháp y Bạch trợn mắt nhìn nhau...
“Theo lý thuyết hung thủ đốt xác là để che giấu thân phận của hai nạn nhân, nhưng tại sao gã lại để lại tấm thẻ PVC cho cảnh sát chứ?” Từ Lệ bồn chồn hỏi.
Pháp y Bạch suy nghĩ rồi trả lời: “Chưa nói đến chuyện này vội... Từ đầu đến cuối tôi đều cảm thấy nguyên nhân cái chết của hai người này hơi kỳ lạ, tại sao hung thủ lại giết bọn họ theo hai cách khác nhau? Động cơ và mục đích của gã là gì?”
Viên Mục Dã nghe xong bèn đưa ra ý kiến khác của mình: “Liệu có phải tên đó dùng cách khác để giết nạn nhân nữ, nhưng cô ta chỉ bị ngất đi, chính vì hung thủ tưởng nhầm cô ta đã chết nên mới dùng lửa thiêu thi thể như với người nam kia, từ đó dẫn đến việc nguyên nhân cái chết của cô ta là bị thiêu chết không.”
Pháp y Bạch lắc đầu: “Không đâu... Bởi vì trên người cô gái không hề có vết thương trí mạng hay vết thương hở nào, cô ta là bị ngạt khói rồi chết cháy trong ngọn lửa.”
Viên Mục Dã lập tức nắm được điểm chính: “Chất dẫn cháy trên thi thể là cái gì?”
Không ngờ pháp y Bạch nghe xong lại ngẩn người rồi bối rối đáp: “Tôi không phát hiện chất dẫn cháy trên bề mặt tử thi...”