Viên Mục Dã thầm hiểu cảm giác đó tuyệt đối không nhẹ nhõm như Lệ Thần nói, người bình thường bị giam dưới biển sâu như vậy, cho dù có điều kiện để sinh tồn được, thì theo thời gian trôi đi cũng sẽ suy sụp tinh thần, chứ đừng nói là trong tình huống bị nhốt trong đám bùn đất như Lệ Thần.
Hơn nữa với tình hình của Lệ Thần lúc đó, nếu không có ngoại lực giải cứu, chỉ e rằng sẽ vĩnh viễn bị chôn vùi dưới đáy biển, nhưng hắn lại tin tưởng vững chắc rằng Viên Mục Dã nhất định sẽ phát hiện ra mình mất tích rồi đi cứu mình....
Thật ra, sau đó Đoàn phong cũng từng hỏi Viên Mục Dã, lúc đó cậu đã từng nghĩ đến chuyện để Lệ Thần vĩnh viễn chìm dưới đáy biển chưa, như vậy bọn họ sẽ không cần lo lắng về loài sinh vật cổ xưa ẩn mình giữa loài người nữa.
Nhưng Viên Mục Dã lại cười bảo: “Nói ra có thể anh không tin, nhưng nhiều khi tôi đã quên đi thân phận thực sự của Lệ Thần, chỉ coi cậu ta như một người bạn con người bình thường mà thôi...”
Mấy ngày sau, phía Từ Lệ truyền tin đến, nói rằng ngoài thi thể của Lệ Thần và Đoạn Kế Uy còn nguyên vẹn, những thi thể còn lại đều chưa phân hủy hoàn toàn. Nhưng về cơ bản những nội tạng quan trọng đều bị lấy đi, xem ra là bị bọn buôn nội tạng người lấy đi rồi.
Buôn bán nội tạng là hoạt động không thể lộ ra ngoài ánh sáng, mặc dù pháp luật của nước S cấm thực hiện hành vi buôn bán nội tạng người, nhưng vẫn có không ít người trong bóng tối lén lút làm loại chuyện thất đức này. Loại chuyện này nếu người bị hại không báo án, thì cảnh sát cũng không thể ra mặt điều tra... Nếu không phải vụ đại án này được phát hiện, thì không biết khu vực xám đó sẽ còn tiếp tục bao lâu nữa?
Nhưng có một chuyện mà Từ Lệ không thể ngờ được là, vụ án này lại phức tạp hơn nhiều so với tưởng tượng của bọn họ. Tất cả những thi thể bị chìm dưới đáy biển, trừ Đoạn Kế Uy và Lệ Thần ra, thì không thể xác định được thân phận của bất cứ ai, tất cả đều là những cô hồn vô chủ.
Mà tuyến đường của Đoạn Kế Uy cũng không dễ điều tra, dù sao những người tham gia vào chuyện đó, người chết người mất tích, căn bản không tìm được bất cứ chứng cứ nào để hướng mũi dùi về phía Nhiếp Hải Long.
Kế hoạch ban đầu của Lệ Thần và Viên Mục Dã là hắn sẽ đến cục cảnh sát tự thú, nói ra tất cả những tội lỗi mà Nhiếp Hải Long phạm phải. Nhưng không chờ bọn họ thực hiện được phương án này, thì lại phát hiện vợ con Nhiếp Hải Long bị bắt cóc. Hành động này coi như là uy hiếp hắn, để hắn tự mình nhận hết tội, hoặc ôm một khoản tiền rồi trốn ra nước ngoài.
Mặc dù Lệ Thần không có tình cảm gì với vợ con Nhiếp Hải Long, nhưng dù sao trẻ con cũng vô tội, cho nên bọn Viên Mục Dã không thể liều lĩnh làm như vậy... Nhưng Lệ Thần lại nói cho Viên Mục Dã biết, nếu là bản thân Nhiếp Hải Long rơi vào tình cảnh này, hắn sẽ không do dự bỏ qua vợ con, lựa chọn nước đi có lợi cho mình.
Hóa ra, trước đây Nhiếp Hải Long cũng đã từng có vợ con, lúc đó hắn dựa vào buôn chó kiếm được ít tiền, thông qua người giới thiệu hắn lấy một người phụ nữ tên Ôn Tử Thiến, sau đó bọn họ có một cô con gái, cuộc sống gia đình ba người cũng coi như hạnh phúc.
Không ngờ tiệc vui chóng tàn, vì Nhiếp Hải Long cướp mối làm ăn của người khác, đắc tội với người trong ngành, đối phương tuyên bố nhất định phải đuổi hắn về quê làm ruộng. Nhưng khi đó Nhiếp Hải Long trẻ tuổi nóng tính, căn bản không hề quan tâm đến lời đe dọa ấy... Đến một ngày rốt cuộc đối phương nổi điên bắt cóc vợ con hắn, bắt hắn mang toàn bộ tài sản ra chuộc người.
Vốn ban đầu Nhiếp Hải Long cũng mang toàn bộ tài sản chạy đến nơi hẹn, nhưng lại thấy đối phương đã tưới xăng lên người vợ con, uy hiếp hắn phải giao tiền nếu không sẽ thiêu hết hai mẹ con.
Thật ra, lúc đó đám người kia vốn chỉ định dọa Nhiếp Hải Long chứ không thật sự có ý định phóng hỏa đốt người. Nhưng bọn chúng không thể ngờ được rằng, vào đúng thời khắc mấu chốt Nhiếp Hải Long lại do dự, hắn thậm chí còn nói ra những câu chọc giận đối phương, cuối cùng khiến mẹ con Ôn Tử Thiến bị thiêu sống đến chết... Còn Nhiếp Hải Long lại mượn việc này đạp đổ kẻ địch lớn nhất lúc đó của hắn, trực tiếp thâu tóm toàn bộ đường dây buôn bán chó của thủ đô.
Viên Mục Dã nghe Lệ Thần kể lại mà không khỏi lạnh run, không thể tưởng tượng được một người phải ích kỷ đến mức nào mà trong thời khắc đó vẫn có thể suy tính rõ ràng vì lợi ích bản thân, rồi không chút do dự mà hy sinh mạng sống của vợ con mình.