Sau khi tang lễ của Tố Cơ kết thúc, Viên Mục Dã mờ mịt mất một khoảng thời gian. Cậu không biết sau này mình nên đi đâu về đâu, bởi vì trong mắt cậu, dường như trừ cậu ra, tất cả mọi người đều có cuộc sống riêng.
Trái lại, từ sau khi có thân phận tổng giám đốc trên danh nghĩa của tập đoàn, Thạch Lỗi trở nên cực kỳ bận rộn, thế nên mỗi ngày gã đều cằn nhằn với Viên Mục Dã rằng mình không nên nhất thời mềm lòng đồng ý lời cầu xin của chị Tố. Về việc này, Viên Mục Dã tỏ vẻ mình thấy cũng tội mà thôi cũng kệ.
“Cậu có thể thôi ngồi thẫn thờ ra đó mỗi ngày không? Giờ cậu là kẻ có tiền rồi, chẳng lẽ không có ham muốn đời thường nào sao?” Thạch Lỗi trêu ghẹo.
Viên Mục Dã chỉ biết mỉm cười bất đắc dĩ: “Trong lòng ai mà không có vài mong muốn đời thường chứ? Tiếc rằng chút mong muốn nhỏ nhoi đời thường của tôi chính là thứ mà tiền tài không giải quyết được.”
Thạch Lỗi cười gian: “Nói tôi nghe cái coi, cậu có mong muốn đời thường nào mà đến tiền cũng không giải quyết được?”
Viên Mục Dã nghiêm mặt nói: “Tôi muốn gặp mẹ tôi… xem thử rốt cuộc năm xưa là ai động tay động chân với tôi từ trong bụng bà.”
Thạch Lỗi hừ khẽ: “Quả thật tiền tài chẳng linh nổi với cái mong muốn này của cậu, cậu phải đi tìm Phật Tổ mới được…”
Viên Mục Dã nói một cách hài hước: “Được, ngày mai tôi sẽ tìm chùa miếu để ước nguyện!”
Có thể do nghĩ tới mẹ của mình, nên Thạch Lỗi thở dài, nói: “Thuận tiện cũng cầu xin giùm để tôi có thể gặp mẹ...” Ai ngờ vừa nói xong, gã lập tức hối hận: “À mà thôi đi! Mẹ hai chúng ta đều chết thẳng cẳng rồi, ngộ nhỡ Phật Tổ hiển linh thật và đưa chúng ta xuống gặp họ thì làm sao!? Tôi vẫn chưa sống đủ đâu!”
Tuy là câu nói đùa, nhưng Viên Mục Dã biết Thạch Lỗi và mình đều canh cánh trong lòng về chuyện năm xưa. Hễ có cơ hội là chắc chắn phải điều tra đến tận gốc rễ. Vì thế cậu nghiền ngẫm trong chốc lát rồi bảo: “Ngày mai tôi muốn về nước S.”
Thạch Lỗi ngẩn người, sau đó gật đầu: “Trở về một thời gian cũng tốt, cậu đỡ cả ngày rảnh rỗi suy nghĩ miên man… Có điều chúng ta phải nói toạc móng heo ra trước, trở về rồi chớ có ngày ngày chạy lung tung theo đám Đoàn Phong. Bây giờ cái mạng của cậu đáng giá lắm đó.”
Viên Mục Dã cười đáp: “Yên tâm đi, tôi hiểu mà.”
Sáng ngày hôm sau, Viên Mục Dã bàn giao lại tất cả công việc của mình cho Thạch Lỗi giải quyết, sau đó cấp tốc bay trở về nước S. Đoàn Phong nghe tin liền tới sân bay với Trương Khai để đón Viên Mục Dã.
Khi Đoàn Phong biết được người chủ đứng sau lưng Thạch Lỗi chính là Tố Cơ, anh ta cũng kinh ngạc một lúc lâu, không nói thành lời. Ai có thể ngờ người Viên Mục Dã tốn bao công sức để tìm lại luôn trốn trong tối tìm cách bảo vệ cậu.
“Cậu cũng đừng buồn quá, cô ấy không muốn gặp cậu là rất bình thường. Suy cho cùng, không cô gái nào hy vọng người mình thích nhìn thấy bản thân vừa già vừa xấu, nhất là bây giờ cậu còn trẻ trung đẹp trai thế này.” Đoàn Phong nói một cách bất đắc dĩ.
Viên Mục Dã thở dài: “Tôi luôn cho rằng giữa chúng tôi đã trải qua bao nhiêu chuyện, tuổi và bề ngoài ắt hẳn không phải là vấn đề. Dẫu sao, giữa chúng tôi vốn đã cách nhau thời gian hơn một nghìn năm, làm sao còn để ý vài chục năm nhỏ nhoi này nữa?”
Không ngờ Đoàn Phong lại lắc đầu: “Đó là cậu không thật sự hiểu phụ nữ. Không có bất kỳ người phụ nữ nào không để ý vẻ ngoài của mình. Huống chi cô ấy vốn là một cô gái vô cùng xinh đẹp, cho nên chắc chắn sẽ càng không chấp nhận được. Ví dụ như Tần Uyển đi, cô ấy chính là người phụ nữ không sợ chết nhưng lại sợ xấu đấy.”
“Nếu cô ấy tìm thấy tôi sớm một chút… giữa chúng tôi sẽ có thời gian mấy năm ở cùng nhau.” Viên Mục Dã nói với vẻ mặt tiếc nuối.
Đoàn Phong nở nụ cười: “Trên đời này nào có nếu như? Cậu cũng đừng suy nghĩ nhiều quá, mọi việc đều thuận theo tự nhiên đi. Lâu rồi, cái gì nên quên sẽ quên hết. Đúng rồi, gần đây cánh tay phải của cậu… có thay đổi gì không?”
Viên Mục Dã lắc đầu: “Không biết tại sao trong khoảng thời gian này tên kia cực kỳ ngoan, buổi tối hầu như rất ít ra gây sự.”
Đoàn Phong nghe vậy thì nhíu mày, nói: “Yên tĩnh quá chưa chắc là chuyện tốt. Ngày mai bảo lão Lâm cẩn thận kiểm tra cho cậu xem sao.”