Trong lúc Viên Mục Dã và Đoàn Phong không biết phải đi đâu tìm một cơ thể mới cho Lệ Thần, thì bọn họ nhận được điện thoại của Từ Lệ, nói là tên Cương trên đường đến bệnh viện bỗng đột ngột gặp tai nạn xe, gã ta chết ngay tại chỗ! Sau đó cảnh sát được cử đến khu nhà xây dở kia để tìm đám tay chân của Cương, đến nơi mới thấy ở đó ngoài chiếc lồng sắt ra thì chẳng còn gì khác.
Viên Mục Dã rất ngạc nhiên, dù sao họ đã giao người cho cảnh sát, sao còn có thể bị giết người diệt khẩu chứ? Hơn nữa, điều khiến Viên Mục Dã không thể chấp nhận được chính là vụ tai nạn kia cuối cùng bị kết luận thành một vụ tai nạn ngoài ý muốn...
Càng nghĩ, Viên Mục Dã càng cảm thấy mình phải đến gặp gã Nhiếp Hải Long kia một lần, người này có thể tùy tiện giết chết hơn hai mươi người rồi ném xuống biển, bây giờ còn dễ dàng giết nhân chứng trong tay cảnh sát... Nếu như tiếp tục để hắn sống trên đời, chỉ e không biết còn bao nhiêu người sẽ mất mạng trong tay hắn nữa.
Nhưng hiện giờ tên Cương kia đã chết rồi, đám tay chân của gã chắc cũng lành ít dữ nhiều, chuyện này hiển nhiên là Nhiếp Hải Long đang giết gà dọa khỉ, e rằng sau chuyện này những người biết chuyện của hắn càng không dám tiết lộ chuyện gì cho cảnh sát.
Nhưng may mắn thay, tên Nhiếp Hải Long này cũng cần một thân phận đẹp, dù không có chứng cứ để kết tội hắn, nhưng muốn gặp hắn cũng không quá khó. Đến lượt Đại Quân ra tay, anh ta nhanh chóng tìm hiểu được thân phận ngoài ánh sáng của Nhiếp Hải Long là một doanh nhân, hắn có một công ty buôn bán, có thể hắn dùng công ty này để rửa tiền cho mình...
Từ trước đến nay Viên Mục Dã vẫn luôn phản đối dùng bạo lực để khắc chế bạo lực, cho nên lúc đầu khi biết Diệp Dĩ Nguy làm những chuyện kia, trong lòng cậu rất đau khổ. Cậu đã từng oán tránh bản thân sao không nhận ra anh Thạch Đầu sớm hơn, càng đau lòng hơn là vì sao mình không thể ngăn cản anh ấy làm những chuyện không thể quay đầu kia.
Nhưng hôm nay suy nghĩ của Viên Mục Dã đã thay đổi, cậu dần dần hiểu được vì sao Diệp Dĩ Nguy lại muốn làm như vậy. Nhưng vì cậu không phải là Diệp Dĩ Nguy, cho nên cậu sẽ dùng cách của mình, một hành vi trong phạm vi pháp luật để giải quyết tên cặn bã Nhiếp Hải Long này.
Trong hai ngày tiếp theo, toàn bộ người của số 54 tập trung điều tra hành tung của Nhiếp Hải Long, phát hiện ra hắn là một người có cuộc sống rất quy luật, giờ nào việc nấy, chưa từng phá vỡ quy luật đó một ngày nào...
Hơn nữa, điều khiến người ta không tin nổi, đó là một kẻ giết người không chớp mắt như hắn lại có một gia đình riêng, một cô vợ trẻ xinh đẹp, và hai cô con gái xinh xắn hoạt bát.
Viên Mục Dã bình tĩnh quan sát cuộc sống của Nhiếp Hải Long và người nhà hắn, nhưng trong lòng cậu đã sớm nổi sóng... Không biết những người bị Nhiếp Hải Long hại chết khi nhìn thấy cuộc sống hạnh phúc của hắn sẽ có cảm nghĩ gì? Có lẽ, họ đều chỉ biết cảm thán ông trời bất công thôi!
Lúc này Đoàn Phong đến nói với Viên Mục Dã: “Chút nữa Nhiếp Hải Long sẽ đến công ty họp, tôi đã bảo Trương Khai và Đại Quân chuẩn bị sẵn sàng.”
Viên Mục Dã gật đầu: “Được, vậy hôm nay chúng ta phải tặng cho Nhiếp Hải Long một món quà thật lớn...”
Không ngờ Đoàn Phong lại lo lắng nói: “Nếu như... con côn trùng tinh kia không thích thân thể này thì sao? Dù sao nhan sắc của Nhiếp Hải Long cũng rất bình thường.”
Viên Mục Dã liếc mắt: “Anh không cần suy nghĩ quá nhiều đâu, không thích thì để cậu ta tự đi mà tìm một cơ thể đẹp trai hơn đi...”
Không lâu sau, Nhiếp Hải Long cùng ba tên thuộc hạ cùng lên một chiếc xe ô tô màu đen đi ra ngoài, lái về phía công ty hắn. Cùng lúc đó, hai chiếc xe tải cỡ trung một trước một sau cũng chạy theo chiếc xe màu đen kia.
Ba chiếc xe luôn giữ một khoảng cách nhất định, đến khi mấy chiếc xe cùng đi đến đoạn đường đang xây dựng, vắng người qua lại, một chiếc xe tải đột nhiên tăng tốc lao lên chặn đầu chiếc xe đen kia, ép nó dừng lại...
Hẳn là thường xuyên gặp phải tình huống kiểu này, nên ngay khi chiếc xe màu đen bị ép dừng lại, một tên thuộc hạ nhanh chóng xuống xe, nhìn thấy Trương Khai xuống khỏi xe hàng thì lập tức giơ súng lên bắn. Nhưng Trương Khai đã chuẩn bị từ trước, chỉ cần vài động tác đã khống chế được đối phương, ép gã nằm xuống đất.
Hai tên thuộc hạ còn lại trên xe thấy thế lập tức dẫn Nhiếp Hải Long xuống xe, không ngờ bị Tằng Nam Nam sớm nấp sẵn ở chỗ phía xa bắn từng phát súng gây mê hạ từng tên một, cuối cùng chỉ còn lại một mình Nhiếp Hải Long đứng ở đó....
Nhiếp Hải Long tỏ vẻ bình tĩnh nói: “Các anh là ai? Muốn làm gì?”
Viên Mục Dã từ chiếc xe phía sau đi lên, trong tay cầm theo một bình nước quân dụng, cậu nói với hắn: “Tổng giám đốc Nhiếp, thật xin lỗi vì đã chiếm dụng giờ làm việc của anh, nhưng hôm nay chúng tôi mạo muội đến quấy rầy là có nguyên nhân, mong anh lượng thứ!”
Đoàn Phong xuống xe, anh ta trợn mắt lên: “Cậu lải nhải với hắn nhiều thế làm gì, phí lời! Nhanh, thời gian của thuốc mê có hạn, phải trả lại Nhiếp Hải Long trước khi chúng tỉnh lại đấy!”
Viên Mục Dã cười khẽ, sau đó từ tốn vặn mở nắp bình nước quân dụng, sắc mặt cậu dần trở nên âm trầm: “Tổng giám đốc Nhiếp, chúng tôi là bạn của Lệ Thần, hôm nay chúng tôi dẫn cậu ấy đến để tính nợ cũ với anh...”
Nhiếp Hải Long nhìn bình nước quân dụng trong tay Viên Mục Dã, vẻ mặt hắn như đang nhìn một kẻ ngốc, hắn nói: “Anh định cầm một bình nước đến tìm tôi tính sổ? Đầu óc có vấn đề thì phải đi gặp bác sĩ chứ... Đúng là tôi sai người giết Lệ Thần, có điều là do hắn xen vào chuyện của tôi trước, không thể trách người khác được. Hơn nữa, anh là ai? Còn muốn tính sổ thay hắn? Chẳng lẽ anh cũng chán sống rồi sao?”
Viên Mục Dã lập tức chỉnh lại lỗi sai trong lời nói của Nhiếp Hải Long: “Không phải tôi đến thay cậu ấy, mà là tôi dẫn cậu ấy đến...”
Nhiếp Hải Long không nhịn được cười: “Khác nhau ở chỗ nào chứ? Ra giá đi, muốn bao nhiêu? Mười triệu đủ không? Chút tiền lẻ này đối với tôi...”
Nhiếp Hải Long nói được một nửa thì đột nhiên phát hiện có một đám sương đen chậm rãi bay ra từ bình nước quân dụng trong tay Viên Mục Dã, hắn lập tức cảnh giác lùi về sau, không ngờ đám sương đen đột ngột thoát ra khỏi bình nước nhanh như chớp và bay đến trước mặt hắn.
Nhiếp Hải Long chưa từng nhìn thấy cảnh này nên bị dọa đến mức ngã ngồi xuống đất, hắn hoảng sợ nhìn về phía Viên Mục Dã: “Đây... đây là cái gì?”
Viên Mục Dã đứng nhìn xuống Nhiếp Hải Long, cậu khinh bỉ nói: “Sao thế? Sợ à? Không phải tôi đã nói trước rồi sao? Tôi đưa bạn của tôi, Lệ Thần, đến tính nợ với anh, làm quen lại nhé, đây là bạn của tôi, Lệ Thần.”
Sắc mặt Nhiếp Hải Long trắng bệnh nhìn đám sương đen không ngừng bay xung quanh mình, giọng hắn run run: “Lệ Thần... tôi biết anh chết oan, nhưng oan có đầu, nợ có chủ, người giết anh là thằng Cương, anh phải đến tìm nó mới đúng chứ? Anh... yên tâm, tôi nhất định sẽ thuê người làm pháp siêu sinh một tháng cho anh!”
Viên Mục Dã thấy Nhiếp Hải Long coi Lệ Thần thành ma thì cười lạnh: “Tổng giám đốc Nhiếp, anh nói cái gì thế? Bạn của tôi vẫn chưa chết mà, không cần anh phải tốn tiền như vậy đâu... Có điều anh đã làm hỏng cơ thể của cậu ấy, có phải cũng nên bồi thường cho cậu ấy một cái mới không?”