Cậu thiếu niên nghe vậy lại càng trở nên sợ hãi hơn, cậu ta lắc đầu nguầy nguậy: “Em chẳng biết gì hết... Anh đi hỏi người khác đi!”
Viên Mục Dã không tiếp tục làm cậu thiếu niên khó xử, bởi vì cậu đoán rằng người sống trong đó chắc chắn là kẻ cầm đầu ở nơi này, đó là kẻ mà cậu thiếu niên nhặt ve chai không trêu chọc được, thay vì tiếp tục làm khó cậu ta, thì chẳng thà trực tiếp tiến vào kiểm tra là biết.
Không ngờ khi Viên Mục Dã đến gần tòa nhà màu vàng, cậu lại nghe thấy rất nhiều tiếng kêu thảm thiết của những con chó bên trong. Cùng lúc đó, một người đàn ông da đen mập mạp bước ra từ cửa chính tòa nhà rồi hỏi với thái độ hung dữ: “Mấy người tìm ai?”
Lúc này, Đoàn Phong lấy một tờ giấy chứng nhận từ trong túi ra và lắc lắc trước mặt đối phương, sau đó sầm mặt nói: “Chúng tôi là nhân viên của cục quy hoạch thành phố, thành phố đã quyết định tái phát triển khu đất này. Cậu là ai? Cậu đang làm gì trong tòa nhà này thế?”
Gã đàn ông da đen to béo nghe vậy thì rất kinh ngạc, đến cả Viên Mục Dã ở bên cạnh cũng không ngờ Đoàn Phong lại nảy ra ý nghĩ khôn khéo như vậy, anh ta lại giới thiệu bọn họ là nhân viên của cục quy hoạch... Nhưng chiêu này đúng là rất tốt, đối phương lập tức bị Đoàn Phong dọa, gã lúng túng nói: “Tái phát triển? Sao tôi không nghe thấy tin gì hết...”
“Chẳng phải tôi đang đến thông báo cho cậu đây sao? Cậu hãy trả lời vấn đề vừa rồi của tôi, cậu là ai, tại sao lại ở trong tòa nhà này? Nếu như tôi nhớ không nhầm, chủ đầu tư ở đây đã ôm tiền bỏ trốn vài năm trước, những tòa nhà đang xây dở này chưa được cục giám sát chất lượng đến nghiệm thu, ai cho phép cậu sống ở đây?” Đoàn Phong tiếp tục nói với giọng điệu như một công chức.
Gã đàn ông da đen to béo vội vàng giải thích: “Liệu có hiểu lầm gì ở đây không? Tôi là người của anh Long, chúng tôi tạm thời dùng chỗ này để cất trữ một ít... thịt chó, hay là mọi người chờ một lát, tôi sẽ gọi điện cho đại ca hỏi một chút.”
Viên Mục Dã nghe thấy đối phương nói rằng chỗ này dùng để cất trữ thịt chó thì vội vàng bước vào, gã đàn ông da đen to béo muốn ngăn cản nhưng lại sợ rằng sẽ xúc phạm đến những người mà mình không trêu chọc nổi, vì vậy gã ngại ngùng nói: “Bên trong vừa bẩn vừa thối... Không có gì hay để nhìn đâu.”
Đoàn Phong thấy thế bước tới và nói với gã đàn ông da đen to béo: “Mấy người buôn bán chó hả? Tại sao lại đặt chúng ở chỗ này?”
Gã đàn ông đó nghe vậy thì cười nịnh: “Mấy con khốn này ồn ào lắm, nếu để ở trong nội thành thì sợ rằng sẽ làm phiền đến mọi người, chúng tôi sợ có người khiếu nại nên tạm thời để chúng ở đây.”
Trong khi Đoàn Phong và gã đàn ông béo giằng co với nhau, Viên Mục Dã đã bước vào bên trong, cậu nhìn thấy những chiếc lồng sắt lớn được chất đống trong tòa nhà và bên trong toàn là chó cưng của các gia đình... Từ ánh mắt sợ hãi của bọn chúng, không khó để nhận ra đám chó này đều bị bắt trộm về đây.
Viên Mục Dã cảm thấy rất khó chịu khi nhìn thấy cảnh tượng này, vừa nghĩ đến việc Kim Bảo cũng có thể ở trong đây, cơn tức giận của cậu lập tức bùng lên! Viên Mục Dã nhanh chóng tìm kiếm xung quanh, cậu sợ rằng mình tìm đến được nơi này nhưng lại không thấy Kim Bảo...
Lúc này, Tằng Nam Nam đi ở phía sau lấy điện thoại ra chụp vài bức, sau đó nhanh chóng đăng lên một trang web chuyên về thú cưng của địa phương, cô ấy hy vọng chủ nhân của những chú chó này có thể nhìn thấy ảnh mấy con thú cưng của mình rồi tìm đến đây.
Do bị Đoàn Phong kìm chân, nên gã đàn ông da đen to béo không nhìn thấy Viên Mục Dã và Tằng Nam Nam đang làm gì, còn Đoàn Phong vẫn tiếp tục dùng cái giọng lãnh đạo mà nói: “Ở đâu ra nhiều chó thế, có giấy phép vệ sinh phòng chống dịch chưa? Mấy người đừng nghĩ rằng ở nơi như thế này thì có thể làm loạn nhé, biết không?”
Gã đàn ông da đen to béo vội vàng cúi đầu: “Yên tâm, yên tâm, chúng tôi có đủ những thứ cần thiết rồi... Đây chỉ là nhà kho tạm thời thôi, mọi giấy tờ đều để ở công ty cơ!”